Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

26/12/201210:13(Xem: 13003)
Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

                           

ngon duoc


ĐUỐC TUỆ QUANG MINH


Kính tặng Hòa thượng Thích Giác Lượng

 

Bài 1:

 

Hương thơ thơm ngát các lân bang

Đuốc tuệ quang minh, ánh đạo vàng.

Phật Pháp đưa đường về bến giác

Thiền môn dẫn lối, đến vinh quang.

Khuyến tu, Phật tử đồng khai ngộ;

Tâm niệm tòan dân, nước vẻ vang

Hỷ xả, đức cao và đạo trọng;

Hoa Đàm nở rộ khắp doanh hoàn.

 

Bài 2:

 

TIẾP NHẬN “HOA THƠ”

 

Tiếp nhận “Hoa Thơ” Hòa thượng trao;

Nguyên giai hân hạnh, biết là bao.

Lời thơ tuyệt diệu, như châu ngọc,

Ngọn bút hoa văn tựa gấm thêu.

Đuốc tuệ hoằng dương, tâm chánh đại,

Hoa Đàm khai ngộ, dạ thanh cao.

Thiền môn cũng lắm thi hào nhĩ?

Tài tử văn nhân, rạng ánh sao .

 

Bài 3:

 

VẺ VANG NƯỚC VIỆT

 

Rất mừng Hòa thượng đã quan tâm,

Giới thiệu đêm thơ, cảm tạ thầm.

Tác phẩm đầu tay, còn khiếm khuyết,

Lời thơ cổ Việt, chửa cao thâm.

Tha phương khách thổ, chưa yên dạ;

Góc bể chân trời vẫn khổ tâm!

Văn hóa Tiên Long mong khởi sắc;

Vẻ vang nước Việt, muôn ngàn năm.

 

                                Los Angeles, 08-8-2007

                                 Việt Nữ Hoan Châu

 

 

 

 

Đáp họa y vận

                Thơ Việt Nữ Hoan Châu

 

Bài 1 :

 

MƯỢN HOA ĐÀM ĐUỐC TUỆ LÀM  DUYÊN

 

Hữu duyên thơ trải khắp lân bang.

Tải đạo truyền soi, ánh đạo vàng.

Mượn bút làm thuyền đưa khách tục,

Dĩ văn  dắt lối  đến minh quang.

Thượng hoằng Phật Pháp: Đời khai ngộ,

Hạ hóa chúng sanh: Đạo vẻ vang.

Hỷ, Xả, Từ, Bi, tâm đại lượng,

Hoa Đàm Đuốc Tuệ, tiếp nhân hòan.

 

Bài 2 :

 

TÌNH THI HỮU

 

Âu cũng là duyên mới mạo trao,

Đây tình Thi hữu, quí ngần bao.

« Hoa Thơ » góp nhặt làm quà mọn,

Bút tả  gieo vần, tự kết thêu.

Trang trí cho đời nguồn chánh lý,

Hoằng dương Phật Đạo nghĩa thanh cao.

Như Lai sứ mạng, Tăng hành sự,

Trăng Pháp hơn ngàn vạn ánh sao.

 

Bài 3 :

 

VĂN HIẾN VIỆT MUÔN NĂM

 

Ai làm văn hóa cũng quan tâm,

Những buổi sơ giao ước nguyện thầm.

Tác phẩm chào đời, mong giới thiệu,

Văn Thơ ra mắt, gởi tình thâm.

Nghĩa đời âu cũng là truyền thống,

Tình đạo phải chăng trọn chữ tâm.

Bút Việt, lòng chân lưu vạn kỷ.

Lo gì văn hiến chẳng muôn năm.

 

                             San Jose, ngày 10-10-2007

                             Giác Lượng Tuệ Đàm Tử

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/2014(Xem: 14966)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15677)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16532)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17084)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13683)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23134)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 17513)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 16873)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 13153)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 16817)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn