Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

26/12/201210:13(Xem: 13990)
Đuốc Tuệ Quang Minh (thơ)

                           

ngon duoc


ĐUỐC TUỆ QUANG MINH


Kính tặng Hòa thượng Thích Giác Lượng

 

Bài 1:

 

Hương thơ thơm ngát các lân bang

Đuốc tuệ quang minh, ánh đạo vàng.

Phật Pháp đưa đường về bến giác

Thiền môn dẫn lối, đến vinh quang.

Khuyến tu, Phật tử đồng khai ngộ;

Tâm niệm tòan dân, nước vẻ vang

Hỷ xả, đức cao và đạo trọng;

Hoa Đàm nở rộ khắp doanh hoàn.

 

Bài 2:

 

TIẾP NHẬN “HOA THƠ”

 

Tiếp nhận “Hoa Thơ” Hòa thượng trao;

Nguyên giai hân hạnh, biết là bao.

Lời thơ tuyệt diệu, như châu ngọc,

Ngọn bút hoa văn tựa gấm thêu.

Đuốc tuệ hoằng dương, tâm chánh đại,

Hoa Đàm khai ngộ, dạ thanh cao.

Thiền môn cũng lắm thi hào nhĩ?

Tài tử văn nhân, rạng ánh sao .

 

Bài 3:

 

VẺ VANG NƯỚC VIỆT

 

Rất mừng Hòa thượng đã quan tâm,

Giới thiệu đêm thơ, cảm tạ thầm.

Tác phẩm đầu tay, còn khiếm khuyết,

Lời thơ cổ Việt, chửa cao thâm.

Tha phương khách thổ, chưa yên dạ;

Góc bể chân trời vẫn khổ tâm!

Văn hóa Tiên Long mong khởi sắc;

Vẻ vang nước Việt, muôn ngàn năm.

 

                                Los Angeles, 08-8-2007

                                 Việt Nữ Hoan Châu

 

 

 

 

Đáp họa y vận

                Thơ Việt Nữ Hoan Châu

 

Bài 1 :

 

MƯỢN HOA ĐÀM ĐUỐC TUỆ LÀM  DUYÊN

 

Hữu duyên thơ trải khắp lân bang.

Tải đạo truyền soi, ánh đạo vàng.

Mượn bút làm thuyền đưa khách tục,

Dĩ văn  dắt lối  đến minh quang.

Thượng hoằng Phật Pháp: Đời khai ngộ,

Hạ hóa chúng sanh: Đạo vẻ vang.

Hỷ, Xả, Từ, Bi, tâm đại lượng,

Hoa Đàm Đuốc Tuệ, tiếp nhân hòan.

 

Bài 2 :

 

TÌNH THI HỮU

 

Âu cũng là duyên mới mạo trao,

Đây tình Thi hữu, quí ngần bao.

« Hoa Thơ » góp nhặt làm quà mọn,

Bút tả  gieo vần, tự kết thêu.

Trang trí cho đời nguồn chánh lý,

Hoằng dương Phật Đạo nghĩa thanh cao.

Như Lai sứ mạng, Tăng hành sự,

Trăng Pháp hơn ngàn vạn ánh sao.

 

Bài 3 :

 

VĂN HIẾN VIỆT MUÔN NĂM

 

Ai làm văn hóa cũng quan tâm,

Những buổi sơ giao ước nguyện thầm.

Tác phẩm chào đời, mong giới thiệu,

Văn Thơ ra mắt, gởi tình thâm.

Nghĩa đời âu cũng là truyền thống,

Tình đạo phải chăng trọn chữ tâm.

Bút Việt, lòng chân lưu vạn kỷ.

Lo gì văn hiến chẳng muôn năm.

 

                             San Jose, ngày 10-10-2007

                             Giác Lượng Tuệ Đàm Tử

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2018(Xem: 9820)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15902)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 11776)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên
13/12/2018(Xem: 11620)
Thường Bất Khinh Bồ Tát Bất Kinh Bồ Tát trải tâm từ, Đi khắp đó đây tập hạnh tu Khuyến tấn sinh linh hành giác đạo
13/12/2018(Xem: 12612)
BÓNG CHIỀU Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo Trên đồi vi vút tiếng thông reo Lang thang trái núi chiều sương lạnh Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo
13/12/2018(Xem: 11630)
BA TRĂM NĂM NỮA "Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?" - Nguyễn Du -
12/12/2018(Xem: 15773)
TÂM Mênh mang bi mẫn trải dài Tâm hồn rộng mở, đoái hoài chở che Thiên đường rót nhạc lặng nghe Bên bờ cám dỗ quay về với Tâm.
11/12/2018(Xem: 12094)
Tình xưa lắng đọng tím phương nầy Giấc lẻ mơ màng huống cảnh đây Quán gió sương cài trang mộng vỡ Thềm trăng bóng đổ bước chân gầy
11/12/2018(Xem: 15549)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
11/12/2018(Xem: 10827)
Sông khuya tĩnh mịch ánh trăng mờ, Bến lạnh thuyền neo khách đợi chờ Liễu rủ cành sa đêm lặng lẽ Sương rơi lá động nhạn bơ vơ Dưới lòng nước biếc trăng soi bóng Bên rặng dừa xanh sóng vỗ bờ Nhẹ gót dừng chân lòng tự hỏi Khách về đâu vậy có hoài thơ?!