zen

Có Có Không Không

 

Chớ vương vào có, mơ có có !

Học đạo không không, phải thật không

Có có mà chi đeo với có !

Đã không, thì chớ cột vào không.

Luân hồi sanh tử, ôi có có !

Bỏ hết trần lao, lặng lẽ không.

Có không, có có, không không có.

Bạn đã thấy gì, lẽ có không ?

Cái có chơn thường, là có có

Cái không không thiệt, lại không không.

Tất cả đều không, không thật có;

Hiểu rồi, thật có với thật không.

Không như sừng thỏ, là không có !

Có tợ chiêm bao, ấy có không !

Chẳng chấp vào không, chấp vào có,

Thong dong tự tại kể gì "Có Không".

Melbourne, Xuân 2002

HT. Thích Huyền-Tôn (xem bài khác)

Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân-1


Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân-2

pdf-icon
Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân







chu khong 2

Kính gởi Thầy Nguyên Tạng

Con xin cám ơn Thầy đã gởi cho con bài thơ xướng “Có Có Không Không” của HT. Thích Huyền Tôn

một triết lý cao siêu của Phật pháp. Con không dám đụng đến lãnh vực nầy, nhưng xét về “Văn học Nghệ thuật” thì thơ họa đôi khi nằm ngoài những “triết lý sâu thẳm ấy” nên con xin mạo muội phụng họa. Và nói như người xưa “Cung kính không bằng phụng mệnh” và kính gởi đến Thầy bài phụng họa.

Kính Họa “Có …Không”

 

Bát Nhã Tâm Kinh, Sắc tức có

Sắc bất dị không, ấy tức không

Học đạo phải quen dần cái có

Có nhưng xem có vẫn là không

Tử sinh duyên nợ đời người có

Giải thoát luân hồi, ấy tức không

Cứ chấp vào không chấp vào có

Cái học bao giờ thoát khổ không

“Vô Ngã” đừng cho rằng không có

Không nên cho “Ngã” là cái không

Cái “không tự tánh” là không có

Chứng ngộ ra rồi ách nạn không

Không như mơ thấy là không có

Thấy tánh nhất như là Tâm không

Không chấp vào Tâm để tìm có

Lẽ đạo đừng tìm cái “Có Không”.



Reutlingen, Đức Quốc, Xuân 2016

Kính Họa Trần Đan Hàn (xem bài khác)



chu khong
Kính Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng,

Xin Cảm ơn Thượng Tọa đã gửi bài Thơ của Hòa Thượng Thích Huyền Tôn, TN đã đọc bài Thơ sâu lắng Chân Lý Đạo, Có Có Không Không, TN Xin viết mấy lời Chúc Xuân  Kính Hòa Thượng Huyền Tôn cùng Thượng Tọa Nguyên Tạng nhàn lãm .
               Kính Hòa Thượng Thích Huyền Tôn
                          Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng
                                                           TN

Không Không Có Có Thơ Thơ
Bài Thơ Cõi Tạm ngẩn ngơ giữa dòng
Vẫn nhân sinh kiếp bềnh bồng
Làm Thơ thả gió, Thơ không viết gì,

Cổ Thi vẫn đó thầm thì
Nước non ai viết bài thi cảm hoài !
Nhắn gì trong cõi trần ai
Bài thơ nửa đoạn viết hoài chưa xong

" Có Có Không Không" hỏi lòng
Nghĩ mình Hạt Bụi lạc trong luân hồi 
Vẫn thơ vụng về nửa vời !
Diệu Minh trân trọng Kính Lời Chúc Xuân ... 

Kính Hòa Thượng & Thượng Tọa, Đóa Sen Hồng
"Thong dong tự tại kể gì " Có Không " (  Thơ HT :Huyền Tôn )
Như Sương  Thanh Khiết Tịnh Trong
Nụ Cười Mở Hội Gieo Trồng Nhân Duyên
Mùa Xuân Ngát Tiếng Kinh Hiền ...
Mùa Xuân An Lạc Bình Yên Muôn Nhà
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca .

Diệu Minh Tuệ Nga (xem bài khác)
Thành Phố Hoa Hồng

Oregon, USA, Mùa Xuân 2016

zen

Có có không không, bận chi lòng

(Phụng họa theo bài thơ của HT Huyền Tôn)

Có chẳng thật có nên chẳng vương
Đạo dạy không không ấy tỏ tường
Có kia giả tạm đeo chi có
Không thật là không lẽ chân thường

Có sanh, có tử, luân hồi có
Tránh khỏi mê lầm nhẹ gánh lo
Dứt bặt tham sân phiền não đoạn
Sanh tử luân hồi chẳng phải lo

Ta Bà khổ khổ bởi có, không
Chân thường thấu rõ có, không không
Có có không không hằng suy tưởng
Vạn sự ưu phiền lý giải thông

Cuộc sống nhân sinh thiên trường mộng
Có có không không, bận chi lòng
Tâm từ đối đãi cùng muôn pháp
Dòng đời lặng lẽ bước thong dong.




Melbourne 1-2-2016

Thanh Phi (xem bài khác)



Vinh HuuĐầu năm mạo muội hầu thơ, được mời họa vận.

Trầm xông, nhang thắp, kính bái chư Phật mười phương...


Không Không, Có Có

Nếu cứ rằng Không rồi bỏ Có
Có vỗ đét đùi hết dám Không
Không Có cớ sao lại đang Có
Có rồi mới biết rõ Có Không
Có chấp có buông thì ắt Có
Không có chấp buông có chắc Không?
Ngũ uẩn giai Không hay Ngũ Có
Giai Không giai Hữu Có mà Không
Nhất như rõ biết Không thành Có
Huyễn ảo là Không lại Không Không
Lông rùa Không chắc là Không Có
Múc ánh trăng vàng Có được Không?
Phụ mẫu tại đường trước mắt Có
Chư Phật tại thế dám nói Không?
Không Không Có Có thôi Không Có
Không Có để mà khỏi Có Không!

Nha Trang, Xuân Bính Thân 2016
Tâm Không Vĩnh Hữu (xem bài khác) 


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/09/2018(Xem: 14040)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 13697)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 17475)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 10816)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 23041)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 14425)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.
08/09/2018(Xem: 15488)
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1) Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca Một bát ba y (2) hành chánh Pháp Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa Thong dong tự tại trên đường giác Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4) Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
05/09/2018(Xem: 14015)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
05/09/2018(Xem: 14825)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
04/09/2018(Xem: 21592)
Tuyển Tập Thơ Tánh Thiện_2018, Thơ là một thể loại ngôn ngữ gắn liền từ xa xưa với Phật Giáo. Mở bất kỳ một kinh nhật tụng nào, dù truyền thốngNam Tông hay Bắc Tông, bạn cũng sẽ thấy thơ. Đôi khi, kinh nhật tụng là thơ, ngay từ dòng đầu tới dòng cuối. Thơ, hiển nhiên là một phương pháp của đạo. Thơ là một dạng ngôn ngữ cô đọng, từ rất xưa đã gắn liền với nhà Phật. Kinh Pháp Cú là thơ. Một phần rất lớn trong Kinh Tiểu Bộ là thơ. Trong nhiều kinh khác, sau khi Đức Phật thuyết giảng, Ngài tóm tắt bằng mấy đoạn thơ.