Hãy sống (thơ)

19/08/201504:27(Xem: 11123)
Hãy sống (thơ)

HÃY SỐNG

Hãy sống
Như hoa
Thơm ngát
Một vùng trời.

Hãy yêu
Như suối thác
Chảy mãi
Về muôn nơi

Ôi năm tháng
Không còn dấu vết
Những buồn đau xưa cũ.

Vì chúng ta
Đã sống
Như hoa nở
Như sông trôi

Và những gì
Là kỉ niệm xa xôi
Rồi sẽ tan biến.

Như cánh chim
Bay qua bầu trời...

21.6.2015

 


NGÀY CUỐI CÙNG.

Ngày dài thăm thẳm bao quanh cuộc đời.
Chúng ta sống và đi lên mấy tầng cao
Của suy tưởng mông lung và mơ mộng
Giờ tìm đâu trong chốn mù khơi một câu trả lời

Ôi tinh anh con người
Xa xăm và mất tăm nơi chốn nào
Bụi mù con đường dài
Ta vẫn phải đi cho đến ngày nhắm mắt.

Hởi những vì tinh tú trên cao.
Hằng đêm ngắm nhìn chúng ta ngủ.
Nhưng như một tên trộm của trời
Ta ngắm chính Ta trong hình hài thượng đế.

Và chờ khi những vì tinh tú vỡ ra.
Những ngôi sao tan biến thành nước mắt
Và đêm tối chập chùng quanh Ta.
Và thượng đế đã cất lời ru nhẹ nhàng bình an cho tất cả.

Ôi con người cao thượng.
Đứng trên đỉnh trùng khơi mà vỗ đôi cánh trắng.
Không có thiên thần nào gục chết được đâu.
Hởi bọn China bố láo.

Ta sẽ bay qua các miền sáng tối
Đem về tình thương cho con người.
Làm nồng lên mùi hương ấm cúng
Và những nụ hoa thiết tha chất đầy tay.

Nhưng làm sao con người biết được
Bốn bức tường bủa vây chúng ta
Mỗi ngày càng khép lại gần hơn
Và Ta sẽ bay qua cái ngày cuối cùng đó.

Amen!
27.7.015

 


TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU.

 

Có đôi khi chúng ta sống như những cây khô chới với trong buổi chiều lộng gió! Như những cánh hoa trôi theo dòng nước biếc xanh chảy mãi vào thiên thu…

 

Và cho dù ta có một tình yêu lớn đến đâu đi nữa, thì cũng không thể nào giữ được người mình yêu!

 

Vì trong tình yêu đó là do chúng ta ảo tưởng về người yêu quá nhiều, cho nên tình yêu của ta mới lớn lao như thế. Và nếu tình yêu đó càng lớn, thì bạn sẽ dễ làm cho người yêu hoảng sợ hơn là yên tâm yêu lại bạn.

 

Vì đó là một tình yêu cuồng điên bất chấp tất cả…

 

Vì người ta yêu nhau rồi người ta cũng bỏ nhau mà đi, và hiếm có ai yêu nhau chung thủy, chân thành nồng nàn mà sống với nhau trọn đời. Những gì chúng ta còn nuối tiếc do không đạt được trong tình yêu, thì bao giờ nó cũng là tươi đẹp mãi mãi…

 

Quyền được khóc là quyền được yêu, cũng như là quyền được làm người.

 

Chúng ta yêu người một cách say đắm chừng nào thì càng sai lầm chừng nấy. Vì tình yêu nó cũng phải có giới hạn trong hiện thực tồn tại của nó. Chúng ta yêu nhau mà quên đi tất cả, thì chúng ta sẽ lạc lỏng trong một mối tình bi kịch.

 

Nhưng dù sao có như thế vẫn tốt hơn là không có tình yêu. Những mối tình bi kịch là những mối tình đẹp nhất. Và vì một mối tình đẹp đẽ quá mà chúng ta dấn thân yêu người, nhưng sống trong bị kịch thì chúng ta không thể chịu nỗi….

 

Ôi tình yêu! Nỗi đau tình yêu là nỗi đau lớn nhất và đẹp đẽ nhất!

 

Và dù người yêu có bỏ ta đi, nhưng lòng ta vẫn luôn hy vọng gặp lại nàng. Và chính điều đó đã giữ cho chúng ta sống được trên cỏi đời trần gian này. Vì hình ảnh người ta yêu cứ mãi quấn quýt đâu đây…âm thanh ánh sáng và những con đường góc phố, có lưu dấu mối tình thơ ngây của chúng ta.

 

Những kỷ niệm của tình yêu xưa kia, giờ đây đã kết tinh thành những biểu tượng xinh đẹp trong lòng người. Và nếu ta yêu người chân thành, thì những kỉ niệm đó sẽ đưa chúng ta đi đến trên con đường sáng.

 

Và hởi người yêu ơi! Ta yêu em yêu thêm tình phụ của em. Vì tình yêu của ta là quý giá như ngân tuyết đa bảo kim cương. Dù người không yêu ta nhưng ta vẫn yêu người, và mỗi sớm mai thức dậy ta thường cầu nguyện cho người được hạnh phúc!

 

Tình yêu chiếc bóng bên đời người, nhưng tình yêu đó luôn rộn ràng thức dậy trong mỗi sớm mai. Bên ly cà phê sáng ta nghĩ về người, về giấc mơ đêm qua ta đã thấy người sáng trong lồng lộng không ngừng tỏa hào quang. Ta thấy người như thiên thần đã đến đây cứu rỗi đời ta đầy ưu phiền buồn bã…

 

Và nếu ai có một đời sống buồn đau càng nhiều, thì người đó càng yêu mãnh liệt hơn hết. Vì chúng ta sinh ra đã nhiều cô đơn rồi. Chúng ta cứ thấy mình lẽ loi quá trên cuộc đời này, nên khi tình yêu đến ta cứ ngỡ là một phép màu lung linh xinh đẹp vô cùng…

 

“Tình ngỡ đã phôi pha, nhưng tình cũng thật gần. Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây. Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…”

 

Hình ảnh của mối tình xưa kia tưởng đã phài nhòa theo năm tháng, nhưng vào một hôm trời đất quay cuồng, để cho chúng ta gặp lại nhau thật mừng vui hết biết…

 

Và bây giờ chúng ta vẫn còn có nhau, như những người bạn thân tự thuở nào. Và đó là một tình cảm còn lớn hơn cả tình yêu ngày xưa nữa. Vì chúng ta luôn giữ trong nhau những gì trong sáng, tinh khiết nhất đến suốt đời…

 

29.7.2015

Thích Hoằng Toàn (Hà Hùng)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/02/2018(Xem: 11966)
TRỞ VỀ BA NGÔI BÁO. Từ bỏ sông mê về bến giác. Sống đời thức tỉnh hạnh tha nhân. Tà kiến bao năm nhiều điên đảo. Nay nguyện giã từ hưởng pháp âm. Lầm lỗi triền miên đâu hoà hợp. Hành hạnh thương yêu sống hợp hoà. Ngôi báo trở về tâm bừng sáng. Bình đẳng chân như hạnh phúc đầy. Minh Hội. Syd 11/01 Mậu Tuất 2018 KTTT
25/02/2018(Xem: 27886)
Theo thông tin ban đầu, sáng cùng ngày (22.2), đoàn ni cô, phật tử khoảng 80 người từ một chùa trên địa bàn H.Long Thành (Đồng Nai) xuống biển Long Hải chơi đầu năm. Một lúc sau, có 10 ni cô xuống biển tắm thì bị nước biển cuốn vào xoáy nước. Lực lượng cứu hộ tại bãi biển kịp dùng phao đưa 6 ni cô vào bờ, sau đó ca nô cứu hộ đưa thêm 2 ni cô khác vào bờ nhưng một người đã tử vong. Đến 11 giờ 30 cùng ngày, thi thể của một ni cô được lực lượng tìm kiếm, cứu hộ phát hiện cách hiện trường vụ tai nạn khoảng 300 m. Ni cô còn lại vẫn đang mất tích.
21/02/2018(Xem: 11472)
Vì còn nặng trĩu tơ vương Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?! Đời người sợ hai nổi như: Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê Sợ chết có ai khỏi tề! Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao Tuỳ duyên tan tụ ra vào Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi Hiểu Phật dạy lợi tư nghì Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng Bỏ dần phiền não lăn tăn Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà! Nhân duyên nhân quả trổ ra Thì mình khắc phục dần dà định tâm Cứu đời Pháp Phật thậm thâm Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...
18/02/2018(Xem: 14868)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
18/02/2018(Xem: 11236)
Hộp rong biển trên tay Ôn còn đó Chẳng có gì phải đáng nói ở đây Cảnh núi rừng đã nói quá đủ đầy Tôi chỉ muốn đi theo Thầy im lặng .
15/02/2018(Xem: 10433)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường. Nhà kia kín cổng cao tường Đế Đô là chủ, giàu sang nhất vùng Tham lam, ích kỷ vô cùng, Hôm nay chủ vắng. Chó trông chừng nhà, Nhe nanh hăm dọa người qua Mắt ngầu hung dữ như là cuồng điên. Phật ngừng khất thực trước hiên Chó lao vội đến sủa lên, cắn ngài "Hãy im!" Ngài nói khoan thai
14/02/2018(Xem: 13660)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!
14/02/2018(Xem: 12760)
Phật khi còn tại thế gian Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân Nghe ngài thuyết pháp ở gần Vua theo dân chúng ân cần tới lui Xin ngài kể một chuyện vui Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu. Phật bèn kể lại chuyện sau Chuyện "Con Chó Đói" xiết bao lạ thường.
12/02/2018(Xem: 20116)
Một khối sầu tư mỏi dặm dài Xuân về hoài cảm những ai ai Cành Mai mùa cũ trong hoài tưởng Hương Cúc thu nào thoảng gió mai Mây trắng bâng khuâng… lòng khách lữ Bóng chiều bảng lảng… bóng chiều phai Về đâu! Ai hỏi trăng đầu núi! Lắng khúc ca dao, Đẹp dấu hài.
09/02/2018(Xem: 10932)
Ngẫm lại lâm phiền, ủ khổ đau Thân nầy bọt bóng sẽ về đâu? Vơ đầy cũng chỉ bay sương khói Nhét đẫy nhưng rồi lộn bể dâu Giữ chặt tìm phương hoài chẳng cuối Vòng quanh lạc hướng mãi không đầu Thì ra tất cả như là mộng Tỏ nỗi đường qua tránh vực sâu.