Chấm Dứt Duyên Đời

25/08/201501:58(Xem: 11212)
Chấm Dứt Duyên Đời
       

hoa sung

  Chấm Dứt Duyên Đời
(Chuyện Lại Tra Hòa La Xuất Gia)

 
                        I
 
    Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng
    Người người đều thanh thản hân hoan
          Gió lành bạt đám mây tan
Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
 
    Bừng tỉnh ngộ tâm hồn minh mẫn
    Vội đứng lên kính cẩn quỳ thưa:
          -“ Như Lai ! Mối Đạo chơn thừa,
Làm sao giải thoát dứt chừa oan khiên?
    Dứt sanh tử ưu phiền kiếp trược,
    Dứt luân hồi chứng được vô sanh ?”
          -“ Hay thay !  lời hỏi ngay lành,
 Rèn tâm, luyện chí, chơn thành tiến tu.
    Phải quán tưởng phù du cuộc thế
    Kiên quyết lìa cội rễ tham sân
          Diệt trừ gốc ái nguồn ân
Lánh trần thoát tục dự phần xuất gia.”
 
                        II
 
    Mừng hớn hở về nhà thưa lại
    Mẹ cha phiền, phải trái phân bua:
          -“ Đi tu nào phải chuyện đùa,
Hỏi con nào có kém thua ai nào ?
    Là con một, sang giàu tột bậc
    Vợ ngoan hiền, đẹp nhất:  thiên tiên
          Cớ chi con phải lụy phiền
Dấn thân vào chốn cửa thiền khổ tu ?
    Chốn rừng núi thâm u mạo hiểm
    Đường chông gai nguy biến khôn lường
          Mẹ cha đau khổ sầu thương
Vợ con cam phải nửa đường chia phôi !”
    -“ Chí đã quyết, mẹ thôi đừng cản
    Dẫu sao sao chẳng nản lòng này !”
          Quyết liều tuyệt thực từ nay,
Không ăn, không uống, bảy ngày trôi qua.
    Vợ khóc lóc, mẹ cha rầu rĩ,
    Bạn bè khuyên, năn nỉ hết lời,
          Khăng khăng chí quyết chẳng dời
Cả nhà đành chịu để người ra đi.
 
 
                        III
 
    Thỏa ý nguyện thoát ly thế tục
    Chí tầm sư thúc giục lên đường
          Từ đây khắp chốn du phương
Quyết tu phạm hạnh noi gương Phật Đà
    Vui mối Đạo, ca sa, bình bát
    Tiến trên đường giải thoát thong dong
          Làu làu gương huệ sáng trong
Sa môn oai đức đại hùng đại bi.
    Mùi tục lụy chẳng chi vướng bận
    Hạnh Tăng Già tinh tấn độ sanh
          Ngày ngày khất thực kinh hành
Phước điền gieo rắc căn lành mười phương.
 
 
                        IV
 
    Đường hóa Đạo gia hương ghé lại
    Vẫn ung dung tự tại đứng ngoài
          Bóng người khất sĩ khoan thai
Phú ông chợt thấy lòng hoài xót xa...
    “ Vì kẻ ấy con ta tuyệt thực
    Bỏ nhà đi biền biệt bấy nay
          Thôi thôi chẳng có dông dài...”
Đuổi xua chẳng chút nương tay ngại lời.
 
    Nhà phú hộ của rơi của bỏ
    Bưng cháo thiu trút đổ ra ngoài
          Sa môn trông thấy ngỏ lời
Xin cho dùng bữa, kịp thời cơm trưa.
    Dưới gốc cây cháo thừa ‘độ tận”
    Tiểu đồng nhìn, bỗng nhận ra người
          “ Ôi ! Ôi... Cậu !... Cậu đây rồi !
Cậu về sao chẳng một lời báo tin ?”
    Mẹ kêu khóc, vợ nhìn ngất xỉu
    Cha ân cần chẳng thiếu thức chi,
          Vàng ròng, ngọc báu, lưu ly,...
Công cha của mẹ nở đi phụ phàng !
 
                        V
 
    Bậc Giác Ngộ ngọc vàng khó đổi
    Đạo Chơn Thường một mối vững tin
          Vua nghe cũng phải giật mình
Ngạc nhiên : “ Sao có sự tình thế ni ?”
 
    Rằng: -“ Những kẻ tứ suy đành phải
    Nương cửa Thiền giải đãi qua ngày
          Xuân xanh đang độ sức trai
Song thân còn đủ, trí tài hiên ngang
    Không vướng lụy nguy nàn khổ bịnh
    Vội vàng chi quyết định ly gia
          Xả thân chẳng kể tình nhà
Tu như thế ấy phỏng là ích chi ?”
 
-“ Vua không rõ:  Thân ni vô chủ      
    Điểm vô thường, sở hữu huờn không
          Một khi tài mệnh tiêu vong
Rừng vàng biển bạc còn mong cậy gì ?
    Điểm vô hộ một khi lâm bệnh
    Có ai thay số mệnh cho mình
          Bá quan khó thể giữ gìn
Lệnh vua khó thể thi hành được chi ?
    Chỉ có Đạo Từ Bi cứu thế
    Độ chúng sanh vượt bể trầm luân
          Hàng vua chúa, kẻ thứ dân
Một lòng tham vọng chẳng phân sang hèn
    Bởi sao ?  Vua từng phen chinh chiến
    Vì phương Nam có biển dầu ngầm
          Bắc phương có mỏ hoàng kim
Đông phương phong phú nhiều hầm mỏ than
    Phương Tây nọ lân bang nhược tiểu
    Dấy binh liền, kẻ yếu liền thua
          Lòng tham thỏa thích ý vua
Gồm thâu bốn cõi, tranh đua mặc tình
    Vay nợ máu sinh linh đồ thán
    Kiếp luân hồi ân oán triền miên
          Sáu đường nhân quả xoay chuyền
Tử sanh, sanh tử... vọng duyên trùng trùng
    Trên nêu rõ tột cùng bốn điểm
    Đời vô thường luân chuyển đa đoan !”
          Vua nghe chợt tỉnh, bàng hoàng
Giác, mê, hai lẽ Đạo Vàng sáng soi.
 
                        VI
 
    Gươm Trí Huệ đoạn rời Nhân Ngã
    Xả chấp mê thong thả đường tu
          Sa môn đúng bậc Trượng Phu
Bốn phương tự tại ngao du độ đời
    Hoằng Đạo cả nơi nơi tỉnh giác
    Đức Từ Bi giải thoát muôn loài
          Chúng sanh “ Chấm dứt duyên đời”
Ta Bà sen nở thảnh thơi cõi Thiền !
   

 Viên Huệ              
Phỏng theo “Giác Mê” của ông Thuần Phong và kịch “Chấm Dứt Duyên Đời”của chúng Phổ Hiền diễn tại chùa Huê Lâm nhân ngày Lễ Tạ Pháp tháng Chạp năm Tân Dậu - Tháng 1 năm 1982.                                                                                               
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/2022(Xem: 7922)
Tồi tàn khô mộc ỷ hàn lâm Kỷ độ phùng xuân bất biến tâm Tiều khách ngộ chi du bất cố Dĩnh nhân na đắc khổ truy tầm.
27/03/2022(Xem: 11113)
Văn, Tư, Tu thăng tiến mỗi ngày khi học Đạo Tuỳ thuộc hoàn cảnh , môi trường, căn cơ bản thân Dựa vào kinh sách, trải nghiệm của hiền nhân ( danh ngôn ) Vẫn có đôi lúc bâng khuâng … Làm sao hiểu giá trị thời gian thêm một chút ! Đã sử dụng chúng hiệu quả đúng tốt (1)
26/03/2022(Xem: 8184)
Nơi chùa Vô Tự, Trên đường Không Lộ , Thành phố Vô Ưu, Tiểu bang Cực Lạc.
26/03/2022(Xem: 8589)
Sống đời bi trí hộ muôn sinh Thúc liễm thân tâm trải nghĩa tình Dưỡng khí tồn thần tăng tuổi thọ Tầm hoa thái nhụy phí xuân xanh Lang thang phóng đãng nhà hư nát Tích thiện tu nhân vạn sự thành Kim cổ luôn chê hàng tục tử Thanh tao vạn thuở mãi nêu danh
25/03/2022(Xem: 9845)
Con Kính tặng Cụ Bà Tâm Thái (Mẫu thân của TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng, NS Tâm Vân) bài thơ này, vì Cụ Bà đã cho chúng con thêm niềm tin và hạnh tinh tấn, mỗi ngày Cụ Bà miên mật hai thời niệm Phật sáng- tối, ngoài thời gian này cụ bà lúc nào cũng giữ mình trong đời sống chánh niệm, tay không rời chuỗi hạt và nghe pháp thoại. Đó là hạnh phúc giản đơn mà ít người biết hưởng ? Kính chúc Cụ Bà Tâm Thái sống lâu trăm tuổi để tiếp tục lan toả hạnh tinh tấn đến cho mọi người. HH
23/03/2022(Xem: 7263)
Kiếp con người sướng vui hay đau khổ? Câu hỏi này đặt dấu hỏi chính ta Quả và Nhân muôn kiếp mới chính là Tốt hay xấu do Duyên ta tạo tác.
21/03/2022(Xem: 13600)
Bạn đã từng yêu thơ, đã từng đọc thơ, đã từng làm thơ, đã từng say đắm với thơ... tôi tin rằng bạn sẽ đứng tim khi đọc tới những dòng: cổng chùa khuya chưa khép bầy sao rủ nhau về soi trong hồ nước biếc tiếng hạc buồn lê thê Tôi đã đứng tim như thế, đã kinh ngạc đọc đi đọc lại các dòng thơ trên. Tôi đã nghiêng đầu, áp tai sát trang giấy để nghe xem tiếng hạc buồn lê thê thế nào. Tôi đã nghiêng trang giấy qua lại để xem có ngôi sao nào rơi ra từ giữa những dòng thơ. Khi đó, tôi đã thắc mắc vì sao có hình ảnh cổng chùa chưa khép trong thơ, có phải vì nhà sư thi sĩ đã đi lạc nơi phố chợ và quên mất lối về.
21/03/2022(Xem: 7252)
Sống an yên giữa dòng đời hối hả Đơn giản biết đủ trong mọi nhu cầu Giữ lòng thanh tịnh tu học chuyên sâu Điều không như ý …vẫn diễn ra suôn sẻ !
20/03/2022(Xem: 9921)
Những tưởng Ninh Giang Thu Cúc sẽ gác bút sau tập nhận định “Đọc Kiều Thương Khách Viễn Phương” nhưng nào có được - bởi nghiệp dĩ đeo mang nên mới có Kiều Kinh gởi đến quý vị. Với tuổi tác và bệnh trạng – tác giả muốn nghỉ viết để duy dưỡng tinh thần, trì chú niệm kinh và chung sống an yên cùng căn bệnh nghiệt ngã là xẹp cột sống lưng... Thế nhưng; với tiêu chí – còn thở là còn làm việc, tác giả không cam chịu là người vô tích sự vì thế NGTC vẫn viết (dù trong tư thế khó khăn) mong đóng góp chút công sức nhỏ nhoi cho nền Văn học nước nhà.
19/03/2022(Xem: 17885)
Thuở xưa có một anh kia Nấu đường cát trắng chuyên nghề đã lâu Một hôm đang bận, chợt đâu Có ông khách nọ sang giàu đến thăm