Khó đi
Cha dắt con đi
Đường trần
Huyễn
Thực
còn đầy nợ duyên
Nước kia đục cứ đánh phèn
Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua
Khó đi
Con cứ gọi Cha
Cho vần thơ thổi để mà diều bay
Tiếng đàn giải chuếnh choáng say
Nụ cười sảng khoái
Nắm tay ấm tình
Khó đi vì lối gập ghềnh
Cha
Con
Thầy ơi
Con đã nghe từ xa xưa
Tiếng gọi của Tăng đoàn
Từng bước chân nhẹ bước vào làng
Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương
Với tất cả tình thương
Đời hóa độ!
Trong từng hơi thở của Quê Hương
Của tình thương!
Chân chậm bước,
Thong thả, nhịp nhàng
Bình bát trong tay
Hóa thân đời nhân thế
Bát cơm người hoá độ
Hôm nay con về
Vào mùa an cư kiết hạ
Con đã nghe rồi
Cỏ cây rộn rã tiếng cười vui
Đón con về
Mùa Vu Lan báo hiếu
Ngẩn lên nhìn Đức Phật
Nghe lòng cảm xúc,
tiếng gọi từ ngàn xưa
Hôm nay con về
Sư Phụ còn đây ngày tháng đó
Áo nâu gầy lòng mở rộng thương yêu
Vịnh Cảnh Chùa Long Tuyền
Long Tuyền chùa cổ thật trang nghiêm
Các tháp cao ngời tỏa đạo huyền
Vắng lặng vườn hoa cây nói pháp
An bình cảnh trí suối khơi thiền
Tiếng thanh chim hót vơi tham dục
Lá biếc mai khoe lắng não phiền
Thất Bảo, Quan Âm đều thắng cảnh
Mỗi lần khách đến kết lành duyên.
Ngày ngày lễ Phật xong đến phần hồi hướng ,
Mẹ, Cha dù đang cảnh giới nơi nao ?
Nguyện chút công đức này đền đáp công lao ,
Dưỡng dục nên người lại thêm biết Đạo ?
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.