Vấp chân (thơ)

01/05/201721:04(Xem: 10416)
Vấp chân (thơ)




canh dieu

Vấp chân

 

Vấp chân, trợt giữa chợ chiều
Nhìn trời mà ngắm cánh diều nghiêng chao
Buồn cười nên chẳng hư hao
Chỉ đau thân xác ngã nhào vô duyên
Vấp chân, chúi nhũi cửa thiền
Dập đầu tinh tú thềm hiên quay mòng
Tâm cười nên té như không
Chỉ vương lấm tấm bụi hồng áo lam
Vấp chân, tình phóng khỏi tâm
Hoang mang yêu ghét, xa gần đầy vơi
Trái tim thom thóp rã rời
Môi rêm rêm đẩy nụ cười chơ vơ
Vấp chân, phải nhánh cây khô
Giòn tan tiếng gãy mong chờ tách chia
Xuýt xoa lững thững đường về
Thấy hoa trước ngõ vừa khoe sắc vàng.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15068)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16698)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14120)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13769)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12567)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10629)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10482)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14578)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17487)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15007)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn