Vấp chân (thơ)

01/05/201721:04(Xem: 11336)
Vấp chân (thơ)




canh dieu

Vấp chân

 

Vấp chân, trợt giữa chợ chiều
Nhìn trời mà ngắm cánh diều nghiêng chao
Buồn cười nên chẳng hư hao
Chỉ đau thân xác ngã nhào vô duyên
Vấp chân, chúi nhũi cửa thiền
Dập đầu tinh tú thềm hiên quay mòng
Tâm cười nên té như không
Chỉ vương lấm tấm bụi hồng áo lam
Vấp chân, tình phóng khỏi tâm
Hoang mang yêu ghét, xa gần đầy vơi
Trái tim thom thóp rã rời
Môi rêm rêm đẩy nụ cười chơ vơ
Vấp chân, phải nhánh cây khô
Giòn tan tiếng gãy mong chờ tách chia
Xuýt xoa lững thững đường về
Thấy hoa trước ngõ vừa khoe sắc vàng.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 12346)
Ngân lên sớm đón triêu dương Nhắc nhau ngày mới yêu thương sớt cùng Đời gian nan khổ chập chùng Nhẹ vơi khi trái tim gần bên nhau,
28/03/2013(Xem: 13473)
Dài trôi một giấc mộng này Đường xa mỏi gót Đêm ngày chiêm bao Mộng trong mộng mãi xôn xao
28/03/2013(Xem: 15371)
Sau lưng đường nhựa nhòa rồi Tạm quên tất bật dòng đời gian nan Nhấp nhô đường đất về làng
28/03/2013(Xem: 13945)
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên Đời này đất đá cằn khô
28/03/2013(Xem: 16830)
Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
28/03/2013(Xem: 18676)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
28/03/2013(Xem: 16418)
“Trung thu từ niệm” ý thơ ngây - Tập ký đây là quyển sổ tay - Nghĩ, thấy, nghe sao ghi chép vậy - Đạo đời học tập những điều hay.
27/03/2013(Xem: 15253)
Đi qua năm tháng mệt nhoài Nỗi buồn ở lại, nụ cười bay đi Chọt nhìn khắc khổ trên tay Thấy hoa vừa nở đã đầy sắc hương
27/03/2013(Xem: 13735)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua
27/03/2013(Xem: 14507)
Chùa không sắc tứ vua ban Không rêu xanh cổ, không hang dị thường Không chim bướm rộn rịp vườn Không tam quan hiện bên đường người qua Điện không dát điểm vàng, hoa...