Tôi thấy Phật (thơ)

05/05/201709:33(Xem: 15849)
Tôi thấy Phật (thơ)
Toi Thay Phat_Thich Tanh Tue







Phat Thich Ca-2c



 TÔI KHÔNG THẤY PHẬT


Tôi không thấy Phật qua chùa to tháp lớn
Như cung vàng điện ngọc lộng lẫy ra
Mà quên rằng Phật ở mỗi người ta
Dù em bé hay ông già bà lão .

Tôi không thấy Phật ở ngọc vàng hư ảo
Rồi nguyện cầu cúng vái tỏ lòng xin
Xin cho mình được thăng chức quang vinh
Muốn thiên hạ xem mình là vĩ đại .

Tôi không thấy Phật trong cuộc đời điên dại
Chỉ mong cầu tham dục chiếm hữu nhau
Cho tình người tan rã cảnh gươm đao
Nhìn máu đổ tuôn trào trong vũ trụ .

Tôi không thấy Phật trên con đường hội tụ
Mong đông người ảnh chụp đẹp từng nơi
Mà quên đi nỗi đau khổ khắp trời
Trong cuộc sống muôn vàn đầy nước mắt .

                     Tánh Thiện
                      7-5-2017

Ý kiến bạn đọc
08/05/201702:05
Khách
NAMMO ADIDA PHẬT
Kính Đại Đức con rất thích bài
Phât pháp Chân Như( là gi nhớ đang học Phật)
Sivali La han ( là gi nhớ vị la hán ít Phật tử biết (
Mã Phước Phương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2016(Xem: 11873)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19038)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12425)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18725)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17398)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15051)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14067)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 14641)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
06/08/2016(Xem: 12281)
Tiều phu vác búa hàng ngày- Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành- Về làm củi, bán loanh quanh- Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ
06/08/2016(Xem: 15374)
Thuở xưa có một nhà buôn- Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi- Nổi trôi buôn bán khắp nơi- Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.