Nghiệp (thơ)

07/03/201211:21(Xem: 12617)
Nghiệp (thơ)

Phat Di Da 6

NGHIỆP

Nhân Quả trong tiếng Phạn
Được gọi là Karma,
Thường hay dịch là Nghiệp,
Phiên âm thành Yêt Ma.
Nghiệp dẫn tới Quả Báo,
Liên tiếp mãi không thôi,
Tạo thành Luật Nhân Quả,
Trong vòng lớn Luân Hồi.
Hồi là quay trở lại.
Luân nghĩa là bánh xe.
Bánh xe quay, thực chất,
Quay đi lại quay về.
Con người sinh, rồi chết.
Chết rồi lại được sinh.
Con người mới là Quả
Của Nhân cũ của mình.
Ai đó, theo Phật dạy,
Được sinh ở đời này,
Tức là đã từng sống
Nghìn vạn kiếp trước đây.
Người sinh ra, hình tướng
Đẹp hay xấu khác nhau.
Cũng khác nhau sướng khổ,
Phải nghèo hay được giàu.
Đó là Nghiệp, Nhân Quả.
Mọi cái có nhân duyên.
Ở ác thì gặp ác,
Ở hiền sẽ gặp hiền.
Muốn biết Nhân ngày trước,
Hãy nhìn Quả hôm nay.
Nhìn việc làm hiện tại
Để biết Số sau này.
Muốn giàu, phải bố thí,
Làm những điều tốt lành.
Kiếp sau muốn sống thọ,
Kiếp này không sát sinh.
Muốn mặt mày xinh đẹp,
Phải vào chùa dâng hoa.
Muốn tinh thần thoải mái,
Không nóng giận, dâm tà.
Tất cả đều do Nghiệp.
Mà Nghiệp gồm ba phần,
Mỗi phần có hai loại.
Nghiệp gồm Ý, Khẩu, Thân.
Ý Nghiệp quan trọng nhất.
Nó chi phối mọi điều.
Thiện Ý là trí tuệ,
Từ bi, tình thương yêu.
Ác Ý là nghĩ xấu,
Nghĩ chuyện Tham Sân Si.
Nóng giận và ghen ghét,
Chẳng coi ai ra gì.
Khẩu Nghiệp là lời nói.
Ác Khẩu là điêu toa,
Nói dối, gây hiềm khích,
Hoặc khai man trước tòa.
Thiện Khẩu là nói thật,
Nói điều hay, điều lành,
Giảng kinh và thuyết pháp,
Sâu xa và chân thành.
Thân Nghiệp và Khẩu Nghiệp
Dễ nhận thấy ở người.
Cái Ác và cái Thiện
Trong việc làm và lời.
Thân Ác là làm ác,
Như trộm cắp, sát sinh,
Đánh đập người, súc vật,
Phá chùa, phá đền đình.
Thân Thiện thì ngược lại,
Bố thí và cúng dường,
Giúp đỡ người nghèo khổ,
Sống bằng tình yêu thương.
*
Vậy là ta đã biết,
Mọi cái có nhân duyên.
Ở ác thì gặp ác,
Ở hiền sẽ gặp hiền.
Nhưng nhiều người sống thiện
Vẫn gặp ác, vì sao?
Còn lắm kẻ sống ác
Vẫn sướng, là thế nào?
Là vì hạt giống Thiện
Và giống Ác ở đời,
Như mọi hạt giống khác,
Phải chờ mưa, chờ thời.
Nghiệp và Luật Nhân Quả
Như Lưới Trời bủa vây.
Không người nào có thể
Thoát được Lưới Trời này.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2017(Xem: 13858)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 13523)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại
25/01/2017(Xem: 11936)
Hoa vẫn nở rồi hoa cũng phải tàn Người sống chết bình thường chuyện thế gian Khi ta sống hết lòng lo phụng sự Chuyện thị phi đừng tham dự luận bàn
25/01/2017(Xem: 11488)
Trump nay chỉ có một ngôi ( nhà trắng ) Ta luôn có cả ba ngôi báu vàng Nay xin kể thật rõ ràng Thứ nhất PHẬT BẢO sáng vầng hào quang
24/01/2017(Xem: 14433)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
22/01/2017(Xem: 16441)
Ta là gã Tiều Phu đi khắp nẽo Chốn núi rừng đâu chẳng phải nhà ta Khi đói thì tìm trái rừng, rau, lá Để ấm lòng trên những bước đường xa
22/01/2017(Xem: 9744)
Đức hạnh lớn dù tuổi đời còn nhỏ Nhưng vẫn là bậc đại trí trượng phu Tâm nguyện hành pháp thiện phá ngục tù Khắp tứ chúng thường quy y kính ngưỡng .
22/01/2017(Xem: 13651)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
20/01/2017(Xem: 12349)
Mai nở đào tàn chuyện thế gian Người tu tự tại cảnh thanh nhàn Vui xuân buông xả nơi phiền não Đón tết không quên chốn niết bàn Bính Thân từ giả nhiều hy vọng
20/01/2017(Xem: 12854)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!