Châm Ngôn Phật (thơ)

04/03/201223:27(Xem: 21292)
Châm Ngôn Phật (thơ)



Phat Thich Ca-3

CHÂM NGÔN PHẬT


1
Luôn thù hận người khác
Là chuốc khổ cho mình.
Không tha thứ người khác,
Lòng sẽ khó an bình.

2
Một người cứ định kiến,
Nghĩ mình tốt nhất đời,
Sẽ khó mà nhận thấy
Cái hay của mọi người.

3
Gặp nghịch cảnh, đừng sợ.
Ngược lại, phải cảm ơn.
Vì đời là nghịch cảnh,
Nhờ thế, ta lớn hơn.

4
Ta, con người, đau khổ
Vì chưa sống bằng tâm.
Vì luôn chiều thân xác,
Chạy theo các sai lầm.

5
Một khi bạn không muốn
Rước phiền não vào mình,
Thì không ai có thể
Làm bạn thấy bực mình.

6
Khi vui sướng, hãy nghĩ
Vui sướng không kéo dài.
Khi buồn đau, hãy nghĩ
Buồn đau không kéo dài.

7
Chỉ có thể an lạc
Và thấy lòng thảnh thơi
Khi ta học được cách
Buông bỏ hết sự đời.

8
Khi ta mong người khác
Được hạnh phúc hơn mình,
Nghĩa là ta độ lượng
Đang bố thí vô hình.

9
Muốn thay đổi người khác,
Phải thay đổi chính mình.
Muốn chinh phục người khác,
Phải chinh phục chính mình.

10
Bởi không ai có thể
Thay đổi được đời này.
Vậy chỉ còn một cách -
Thay đổi mình hàng ngày.

11
Không ném đá con chó
Đang vô cớ sủa anh.
Không bận tâm suy nghĩ
Người đang nói xấu anh.

12
Một ngày ta cố chấp,
Ta ân hận suốt đời.
Hãy rộng lòng lượng thứ
Với tất cả mọi người.

13
Mỗi vết thương, dù nhỏ
Là một bước trưởng thành.
Hãy giữ vết thương ấy
Như một phần đời anh.

14
Được sống thêm một ngày
Là hạnh phúc một ngày.
Người cụt chân đau khổ
Hơn người không có giày.

15
Ở đời, mọi cái đẹp
Luôn giản dị, bình thường.
Tốt, không cần phải nói.
Hữu xạ tự nhiên hương.

16
Thời gian là phương thuốc
Công hiệu và tuyệt vời.
Thời gian giúp xóa sạch
Mọi phiền muộn cuộc đời.

17
Một người mà không biết
Yêu chính bản thân mình,
Thì người ấy không thể
Yêu những người quanh mình.

18
Không thể không đau khổ
Và suốt đời buồn lo
Những người luôn cố chấp,
Chuyện bé xé thành to.

19
Với những gì ta có,
Hãy cảm ơn cuộc đời.
Với những gì chưa có,
Hãy cảm ơn cuộc đời.

20
Cẩn thận khi nói dối.
Vì trót nói một lời,
Thì dù muốn, không muốn,
Phải nói tiếp mười lời.

21
Thực ra thì nhân quả
Không nợ ta điều gì.
Vậy đừng oán trách nó
Trong bất cứ điều gì.

22
Một ngày sống vô ích
Với mình và với người,
Là một ngày ăn cắp
Của mình và của người.

23
Một người đã dốt nát
Lại còn thích ba hoa,
Chẳng khác người ở bẩn
Cứ thích xức nước hoa.

24
Biết tôn trọng người khác
Là biết tôn trọng mình.
Người biết tôn trọng mình
Sẽ tôn trọng người khác.

25
Ngẫu nhiên là sự đến.
Đi mới là tất nhiên.
Tùy duyên mà bất biến.
Bất biến mà tùy duyên.

26
Vũ khí quan trọng nhất
Ấy là lòng từ bi.
Ai có được cái ấy
Thì chẳng cần thêm gì.

27
Phần lớn ta, rốt cục,
Làm ba điều trong đời:
Dối mình và dối người,
Và bị người lừa dối.

28
Gặp khó khăn, nguy hiểm,
Chỉ một cách: Chúng ta
Phải đối mặt với nó
Và tìm cách vượt qua.

29
Khi khư khư giữ chặt
Cái gì đó trong tay.
Rốt cục trong tay bạn
Chỉ có được cái này.

30
Người ta làm việc thiện
Là để giúp chúng sinh.
Nhưng một phần trong đó
Cũng là giúp chính mình.

31
Chỉ một cách duy nhất
Để tâm hồn thảnh thơi
Là bình thản đón nhận,
Không trách trời, oán người.

32
Ở đời, cái đẹp nhất
Không thể nhìn hoặc tim,
Mà phải cảm nhận nó
Bằng tất cả trái tim.

33
Bóng tối không bao giờ
Có thể xua bóng tối.
Cũng thế, chỉ tình yêu
Xua hận thù, tội lỗi.

34
Chỉ có hai lựa chọn
Ta đối mặt hàng ngày:
Chấp nhận cái có sẵn,
Hoặc tìm cách đổi thay.

35
Đừng quên: mỗi sáng dậy,
Tức là ta tái sinh.
Và điều quan trọng nhất -
Ta làm gì với mình.

36
Đừng quên: Mỗi buổi sáng,
Thức dậy cùng bình minh,
Ta có thêm cơ hội
Để làm mới chính mình.

37
Ghét, thù hận không khó,
Cái khó là thương yêu.
Cũng vậy, sống thiện khó,
Sống ác dễ hơn nhiều.

38
Cái ta làm cho mình
Sẽ mất khi ta chết.
Cái ta làm cho đời
Sẽ trường tồn, bất diệt.

39
Cây mọc được xanh tốt,
Lại còn cho quả ngọt
Là nhờ ở dưới cây
Xác chết tích lâu ngày.

40
Muốn thực sự hơn người,
Ta phải nhìn lên trời,
Vì khi ta nhìn xuống,
Ta thấy ta hơn người.

41
Trời - lúc nắng, lúc mưa.
Người - lúc vui, lúc khổ.
Đừng quá thiếu, quá thừa.
Đừng quá lớn, quá nhỏ.

42
Khi ta sống hết mình,
Nghĩa là ta quên mình.
Tưởng không sống cho mình,
Nhưng lại sống cho mình.

43
Mỗi người một thế giới
Duy nhất, không giống ai,
Nhiều tầng như vũ trụ,
Bí ẩn như con bài.

44
Ai cũng sống vì mình,
Mà nên sống vì mình,
Rồi mới vì người khác,
Tức là cũng vì mình.

45
Khi đi về phía trước,
Phía mặt trời long lanh,
Tức là ta để lại
Bóng tối sau lưng mình.

46
Mọi việc không vô cớ,
Vậy đừng quên điều này:
Trong cái may có rủi,
Trong cái rủi có may.

47
Tai họa thường bắt đầu
Bằng một cơn cuồng giận,
Và kết quả về sau
Là nỗi buồn hối hận.

48
Ở đời, hỏi có gì
Hơn lòng thương, lẽ phải?
Mọi cái sẽ qua đi,
Chỉ tình người ở lại.

49
Cái đau không xuất hiện
Tự nhiên trong người anh.
Mà nó là dấu hiệu
Cái gì đó không lành.

50
Người ngu tìm hạnh phúc
Ở đâu đó xa xôi.
Người khôn tìm hạnh phúc
Ngay ở chỗ mình ngồi.

51
Ta có thể né tránh
Một thực tế đắng cay,
Nhưng không thể né tránh
Hậu quả của điều này.

52
Ai một lần nói dối,
Rồi lần hai, lần ba,
Sẽ nghĩ rằng nói dối
Không có gì xấu xa.

53
Người khôn, trong mọi chuyện,
Đều tính trước đường lui.
Đừng vội vã cưa, chặt
Cành cây mình đang ngồi.

54
Khi biết được thói xấu
Và cái yếu của mình,
Ta đã đi một nửa
Con đường tới thông minh.

55
Đừng bao giờ tức giận.
Đừng bao giờ dọa người.
Nên mở đầu, kết thúc
Câu chuyện bằng nụ cười.

56
Hứa vượt quá khả năng
Chính là người giả dối.
Hứa hay mà không làm
Là một dạng tội lỗi.

56
Người ta làm việc thiện
Để giúp đỡ chúng sinh.
Nhưng một phần trong đó,
Cũng là giúp chính mình.

57
Không việc gì phải sợ
Người khác chống lại anh.
Chính nhờ gió thổi ngược,
Diều bay lên trời xanh.

58
Nếu muốn thì hãy cố
Thành người tốt ở đời.
Có điều đừng chứng tỏ
Với mình và với người.

59
Người đời, kể cũng lạ,
Thường rất dễ bị lừa.
Nhưng thật khó thuyết phục
Rằng họ đang bị lừa.

60
Chưa hẳn đã thất bại,
Ngã nhiều lần trong đời.
Nhưng anh sẽ thất bại,
Nếu đổ lỗi cho người.

61
Cái gì cũng có giá.
Giá học để thông minh
Luôn rẻ hơn cái giá
Ngu do không học hành.

62
Xin đừng quên, cái ác
Ẩn náu trong mỗi người.
Nhiều khi nó thắng thế,
Chui ra để hại đời.

63
Con người, ai cũng sợ.
Chỉ sợ ít hay nhiều.
Học nhiều sẽ sợ ít.
Học ít sẽ sợ nhiều.

64
Cảm giác sâu lắng nhất
Thường cảm thấy về đêm
Khi xung quanh yên tĩnh
Và lòng cũng lặng êm.

65
Hãy nói khi cảm thấy
Những lời nói của anh
Hay hơn sự im lặng.
Im lặng cũng tốt lành.

66
Sự thanh thản chí đến
Đâu đó từ bên trong.
Đừng thơ ngây tìm kiếm
Bên ngoài mà mất công.

67
Con chó được yêu quí
Không vì tiếng sủa hay.
Đánh giá người phải nhớ
Qua công việc hàng ngày.

68
Trên đời có nhiều cái
Không cần hiểu làm gì.
Nó tồn tại, còn việc
Chấp nhận không thì tùy.

69
Trở thành giàu tưởng khó,
Mà không khó lắm đâu.
Khi ta cảm thấy đủ,
Tức là ta đã giàu.

70
Để nhìn thấy ánh sáng,
Hạt giống chịu vùi sâu
Trong đất bẩn đen tối,
Rồi ngoi lên, ngẩng đầu.

71
Hạnh phúc là nụ cười.
Không nhất thiết mình cười,
Mà nhìn thấy người cười.
Vậy hãy làm họ cười.

72
Khi chỉ tay giận dữ
Mắng người trước đám đông,
Trước hết phải xem kỹ
Tay mình có sạch không.

73
Nếu ta nghĩ tiền bạc
Quan trọng nhất trên đời,
Thì rốt cuộc, suốt đời
Ta chạy theo tiền bạc.

74
Anh chán đời, có thể
Nguyền rủa cuộc đời mình.
Đừng quên, có ai đó
Chỉ mong được như anh.

75
Không có gì để nói,
Tốt hơn, đừng nói gì.
Cũng thế, chưa định hướng,
Đừng vội vã bước đi.

76
Ở đời, quan trọng nhất
Là hãy cố giúp người.
Nếu không thể giúp được,
Thì cũng đừng hại người.

77
Khi giận, không quyết định
Làm bất cứ điều gì.
Khi vui, không được hứa
Với ai bất cứ gì.

78
Trưởng thành không phải lúc
Anh nói điều phi thường,
Mà lúc anh suy ngẫm
Về những điều bình thường.

79
Nhìn người khác, cố tránh
Nhìn xuống, kiểu bề trên,
Trừ phi anh nhìn xuống
Để đỡ họ đứng lên.

80
Đừng quan trọng thái quá
Mọi việc ở đời này,
Một khi ta nghĩ nó
Vô thường như cánh mây.

81
Suy cho cùng, cuộc sống
Không nợ ta điều gì,
Nên có quyền quyết định
Cho, không cho ta gì.

82
Mỉm cười với người khác
Là cái đẹp ở đời.
Nhưng còn đẹp hơn thế
Là làm người khác cười.

83
Thỉnh thoảng trong cuộc sống
Nhớ ngồi yên một mình
Để tận hưởng cuộc sống
Được ngồi yên một mình.

84
Cho - đừng để lợi dụng.
Yêu - đừng vội yêu ngay.
Nghe - đừng mất chính kiến.
Tin - đừng quá thơ ngây.

85
Ở đời, khó khăn nhất -
Phải biết mình là ai.
Còn chấp nhận điều ấy
Là khó khăn thứ hai.

86
Bức xúc, muốn tâm sự,
Nên cẩn thận chọn người.
Không phải ai cũng bạn,
Cả khi họ mỉm cười.

87
Bạn có thể tha thứ
Để làm lại từ đầu.
Nhưng tha thứ lần sau
Thì quả là ngu ngốc.

88
Sự kiên nhẫn không phải
Là thời gian ta chờ,
Mà cách ta cư xử
Trong thời gian phải chờ.

89
Cuộc đời này quá ngắn
Để chúng ta buồn rầu
Vì những người vớ vẩn
Và những chuyện không đâu.

90
Ta chỉ sống một lần
Rồi rơi và giấc ngủ.
Nhưng sống tốt đời mình,
Một lần là quá đủ.

91
Ta không thể thay đổi
Những người xung quanh mình.
Nhưng vẫn có thể chọn
Người ta cho gần mình.

92
Rốt cục, ta phải chọn:
Tự đi hết cuộc đời,
Hay để người ta kéo
Đến tận cuối kiếp người.

93
Ta không thể để mất
Cái chưa có bao giờ.
Đừng buồn vì hiện thực
Không giống như ước mơ.

94
Người ngồi yên một chỗ,
Dẫu uyên bác, thông minh,
Sẽ không nghe tiếng xích
Đang trói buộc chân mình.

95
Một người mà có thể
Ngoái lại nhìn rất xa,
Người ấy càng có thể
Nhìn phía trước rất xa.

96
Bắt đầu một ngày mới,
Nên nhớ, bằng nụ cười.
Rồi mang nụ cười ấy
Đi đến với mọi người.

97
Có con đường ngắn nhất
Để vượt qua khó khăn,
Là đi xuyên qua nó.
Các đường khác không cần.

98
Một người dám thừa nhận
Sự yếu kém của mình,
Thì người ấy thực sự
Dũng cảm và trưởng thành.

99
Đừng sợ, khi ai đó
Ném gạch về phía anh.
Hãy bình tĩnh nhặt chúng,
Xây nền móng cho mình.

 100

Sống chậm và giản dị -
Cách sống của người khôn.
Nó thực sự rất tốt
Cho thế xác, tâm hồn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6665)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5567)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6298)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5109)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8664)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3842)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5423)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7004)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5704)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8747)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.