Thương Nhớ Em (Cúng Hương Linh Em Gái Ngọc Trân)

15/05/201722:15(Xem: 12975)
Thương Nhớ Em (Cúng Hương Linh Em Gái Ngọc Trân)

nen huong tuong niem

Thơ

 

NHỚ THƯƠNG EM

 

(Cúng Hương linh  em gái Ngọc Trân)

 

 

Em ơi, ruột xót lòng nao

Đêm dài trăn trở, ngày xao xuyến buồn

Nhớ xưa xa cách cội nguồn

Chị Nam em Bắc dặm đường rẻ đôi (1946)

Xa Cha Mẹ, nhập cuộc đời

Lao lung nặng gánh, chơi vơi thế tình

Ba mươi năm lửa chiến binh

Đốt tan ngày tháng bình minh tuyệt vời

Kể từ Bến Hải chia đôi

Hướng mây phương Bắc nghẹn lời nhớ thương

Mẹ Cha gầy guộc vườn sương

Nỗi đau anh Lộc, nỗi buồn em Trân (1954)

Mạch đau đẩy tới mộ phần

Ôm Cha khóc Mẹ hai lần thọ tang…  (1962, 1974)

 

***


em gai Ngoc Tran

 

Em về… cổng nát nhà hoang

Tình người như chiếc lá vàng mùa thu!

Tìm đâu ánh mắt dịu từ

Chìm trong cõi mộng thiên thu mất rồi

Em dâng hương, lệ không vơi

Cha thương Mẹ nhớ chôn đôi mộ phần

Em về quê Mẹ ba lần

Ba lần thấy chị gian truân chợ đời

Đắng cay chị ngậm tê môi

Lấy chi chất ngọt mà bồi cho em?

Em quay lưng bước khỏi thềm

Chị đưa ra ngo theo em đoạn đường

Tay gầy nắm chặt tay xương

Bốn dòng nước mắt, hai gương mặt nhòa

Mười hai năm lại cách xa

Em không về, chị chẳng ra một lần!

Bạc phơ đầu, tuổi chất chồng

Chị già em yếu thắt lòng nhớ nhau

Nhớ Trân hồi trẻ… in sâu

Dáng hình xinh đẹp, hồng hào, có duyên

Bao nhiêu nam tử ước nguyền

Thơ tình gửi tới cầu duyên vợ chồng

Có chàng tú sĩ gia phong

Tương tư ôm mối hận lòng xanh xao

Mối tình diễm tuyệt thanh cao

Đem tim nhập cõi ngàn sao vọng tình…

Nhớ vui hai chị em mình

Thuộc lòng những bản ca tình Ti-no (Tino Rossi)

Thi nhanh đồng hát, khi hô:

“Một, hai, ba!” xổ tiếng Bồ tiếng Tây

Em thua chị trước một giây

Bị chị véo mũi đỏ gay kêu trời

Làm việc nhà, vẫn bày chơi:

Thanh trà không được cắt rời vỏ xanh

Mau tay lột múi cho nhanh

Ai thua phải nộp phạt thành hai xu (hai ngàn bây giờ)

Quăng dao em bỏ chạy ù

Chị theo ví bắt, em bu áo Dì

-“Hai con khỉ, làm cái chi?”

- Ăn gian, đòi nợ (Trân trêu)

Còn mi quịt tiền (chị mắng)

Dì cưng gái Út, binh liền:

-“Lớn thì làm giỏi, đòi tiền cái chi?”

Chị thua đành phải cười khì

Một trăm lần xử là Dì binh em…

 

***

 

Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm

Tình thương Cha Mẹ, anh em thuận hòa

Đâu ngờ cuộc thế phong ba

Xoáy theo cơn lốc, vỡ òa nghiệp thân:

Đức tài, phong độ, hiền nhân

Chôn vùi dưới huyệt, gió trần đẩy xa

Ba lăm năm chị không nhà

Hai mươi năm tiếp chị già… tám mươi!

Thịnh suy chắt lọc cuộc đời

Khôn lanh nhường hết cho người Tinh Khôn

Dại khờ với một đàn con

Mà trau chữ Nhẫn cho tròn Đạo Tâm

Chôn Cha, khóc Mẹ hai lần

(Thương em xa… chẳng dự phần khăn tang)

Một mình mấy chục Vu Lan

Vọng linh Phụ Mẫu lệ tràn mạch đau

Anh gò rộng, em rừng sâu

Hai nơi huyệt lạnh kín sầu thiên thu

Thương Trân tình nặng thê phu

Mảnh khăn góa phụ thắt từ Tâm Tang:

Ngày càng tiều tụy dung nhan

Ôm hoài mối lụy bàng hoàng cô đơn

Em không pháp giải vô thường

Trăm điều khúc mắc cứ vương vào lòng…

 

***

 

Bây giờ… thôi thế là xong!

Đường mây em bước thong dong cửu tuyền

Bao nhiêu nghiệp, bao nhiêu duyên

Buông hai tay thả hết phiền lụy xưa

Tiễn em… mõ nhịp chuông khua

Cầu kinh thỉnh hợp hiên chùa Long Sơn

Ân Cha, nghĩa Mẹ song hồn

Em vào đảnh lễ tạ ơn sanh thành

Còn duyên còn kiếp lai sanh

Biết đâu nợ trước tạo thành duyên sau

Em ơi, Phật pháp nhiệm mầu

Ba ngàn thế giới một câu “Di Đà”

Linh thiêng em nép đường hoa

Đừng sai bước lạc hướng Tà giáo vây

Cầu xin qua bốn chín ngày

Em ôm linh pháp sáng đầy hồn phiêu…

Chấp tay bái biệt em yêu

Trăm câu thơ tưởng nhớ nhiều, Cúng Em.

 

Tâm Tấn

 (1998)


Chú thích:
Trong bài thơ, có đoạn tác giả kể lại kỷ niệm vui của hai chị em thuở ấu thơ, thấy đã dùng danh xưng "Dì", thay vì gọi là "Mẹ", đó là do hồi xưa ông bà mình thường hay tin vào bói toán, tướng số, nên khi biết có con cái mang tuổi xung khắc liền lo đặt tên thiệt xấu, hoặc thiệt buồn cười, để khỏi bị "ma bắt, tà hại"; lại còn không được gọi song thân là Cha Mẹ, Bố Mẹ, Ba Má... mà phải gọi là Dì Dượng, Cậu Mợ để "đánh lạc hướng" tà ma.
Mời xem thêm trang thơ của Nư Sĩ Tâm Tấn:
https://quangduc.com/author/post/6936/1/nu-si-tam-tan


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/11/2020(Xem: 19056)
Thiền sư thường huấn luyện trò Tự mình diễn tả ý cho rõ ràng. Có hai thiền viện trong làng Mỗi nơi đều có một chàng thiền sinh Vừa trai trẻ, vừa khôn lanh Theo thầy hầu cận, học hành từ lâu.
05/11/2020(Xem: 10734)
Học từ pháp thoại: Hãy trải nghiệm cuộc đời qua khổ đau phiền trược! Thất vọng chính là bẫy bản ngã tạo ra, Còn tham vọng, khao khát... đã đi xa, Sống cuộc đời mình chỉ cần một Tâm GIỚI!!
04/11/2020(Xem: 9654)
Em tôi tuổi mới mười hai Còng lưng gánh đá sanh nhai qua ngày Thương em sao quá đắng cay Sanh nhằm chủ nghĩa đọa đày thân em
03/11/2020(Xem: 8828)
Chấp tay con khấn nguyện Cho thế giới hôm nay Ấm áp như mặt trời Rạng rỡ như thái dương
03/11/2020(Xem: 10094)
Có câu : “Không chi chẳng phải Đạo dưới mắt Phật Không chi chẳng phải Đời dưới mắt chúng sinh” Trộm nghĩ: Giữa phàm, thánh Tăng sĩ cần thông thạo ngũ minh Phương tiện thiện xảo tùy duyên mang đời vào Đạo!
31/10/2020(Xem: 13787)
Ngưỡng kính được Bồ Tát giải đáp vài thắc mắc... Học được rằng : Luật nhân quả chẳng hề sai! Nhưng thế kỷ này hết đại dịch đến thiên tai, Mãi kéo dài dường như chẳng bao giờ kết thúc?
29/10/2020(Xem: 12676)
Từ lâu tôi đã được nghe rằng:”một người được sống trên một quốc gia nào đó trên nửa đời người thì nơi ấy gọi là quê hương”. Trước thì 60 năm cuộc đời ngày nay có thể lên đến 80 nhưng nếu lấy trung bình 70 năm thôi... thì nước Úc và Việt Nam đối với tôi đều là quê hương cả.
26/10/2020(Xem: 15985)
Kính dâng Thầy bài thơ về Mẹ và kính chúc Thầy thật sớm có ngày về thăm Cụ Bà Tâm Thái như ước nguyện. “Mẹ là Phật, là Phật hằng hữu Cho cuộc đời con mãi thắm tươi“ Lời ca tha thiết vọng tim người Như nước nguồn chảy hoài vô tận
25/10/2020(Xem: 10669)
Dù đôi lần bị xem thường như hạt cát! Vẫn tự tin giá trị thực của mình, Đặc biệt, duy nhất sống giữa hành tinh. Bản chất thiện lương có tên trong vũ trụ!
23/10/2020(Xem: 8592)
Tại vương quốc Kô Sa La, Thuở xưa là một quốc gia hùng cường, Ba Tư Nặc là quốc vương Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy,