Sáu Mươi

05/11/201103:01(Xem: 10776)
Sáu Mươi

Dương Kiền

 

Sáu Mươi

 

1939 - 1949.

 

Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế,

Tháng 12 trời giá lạnh căm căm.

Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc,

Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.

 

Cất tiếng khóc tôi chào mùa lửa đạn,

Thế giới chìm trong tiếng rú cuồng điên.

Lời của đẻ ru buồn hơn tiếng khóc,

Thầy tôi ngồi im lặng những chiều lên.

 

Tôi thơ dại vẫn cười vui với đẻ,

Lẫm chẫm đi níu áo gọi thầy tôi.

Các anh lớn nhường em tô cháo lỏng,

Sáu mươi năm chưa trả được ơn đời.

 

Tôi nhỏ lắm, ngày mùa thu tháng tám,

Quê hương tôi sùng sục những hờn căm.

Tôi ngơ ngác giữa rừng cờ đỏ máu,

Sắc hồng tươi sao nhuốm mt màu tang.

 

Làng Đồng Dụ chạy tản cư ngày ấy,

Quê ngoại ơi, nghèo quá, những đồng không.

Đẻ bương chải ngày cơm rau nửa bữa,

Ôm con thơ nhỏ lệ khóc âm thầm.

 

Anh Lân, anh Hùng trời mưa bắt nhái,

Bằm ra xào với muối thế mà ngon.

Phục hai tuổi chân xiêu không đứng vững,

Thầy vốn ít lời càng ít lời hơn.

 

1950 - 1954.

Hà Nội của tôi,

Hà Nội 50 mờ mờ trí nhớ .

Hà Nội mùa hè Cổ Ngư phượng đỏ,

Hà Nội mùa thu Hoàn Kiếm mờ sương .

Hà Nội lạc rang, kẹo kéo bọc đường,

Quả nhót đỏ tưởng áo mình mưa bụi

Hà Nội những đêm hấp hối,

Giờ giới nghiêm lựu đạn nổ đâu đây.

Thằng H. thất tình đi lính cho Tây,

SuỶt nhảy xuống Điện Biên những giờ phút cuối.

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi, thôi đi hấp hối,

Nấc từng cơn, tháng 7, năm tư.

 

Tôi đi, Hà Nội, cuối thu,

Long Biên, cầu sắt, sương mù, gẫy đôi.

Đằng sau Nguyễn Trãi, trường tôi,

Bánh xe lăn, nghiến mảnh đời vỡ tan.

 

1955 - 1963.

Sài Gòn mưa rơi,

Sài Gòn nắng đổ.

Tôi đi hoang mang giữa đường giữa phố,

Nhớ thầy tôi nhắm mắt tuổi chưa cao.

Tôi đi hoang mang giữa trận mưa rào,

Thương đẻ, thương anh, thương mình, bật khóc.

 

Sài Gòn mưa rơi,

Sài Gòn bốc lửa.

Sài Gòn quay cuồng cơn đau lịch sử,

Sài Gòn xuống đường, Sài Gòn đạn nổ.

Sao lòng tôi vẫn đẹp tuổi mười lăm,

Trại Di Cư đàn đúm mấy thằng,

Thằng Hà Huyền Chi, Duyên Anh, NhấtTuấn ...

Thằng Cát, thằng Can, thằng San, thằng Nhuận ...

Chưa ráo máu đầu mơ lấp biển vá trời,

Sách vở không màng trốn học rong chơi,

Thầy Tấn, thầy Khoan lắc đầu ngao ngán.

Tuổi tôi đó, mười lăm mười tám,

Yêu con đường lá đổ me bay.

Nguyễn Du, Tú Xương, Tân Định ... tháng ngày,

Góc phố Hiền Vương, qúan chè Hiển Khánh ...

Yêu Sài Gòn mưa,

Yêu đêm thu lạnh,

Bốn mươi năm như tình lỡ hôm qua.

 

1963 - 1975.

 

Một chín sáu ba

Miền Nam cuốn vào những cơn giông bão.

Những đêm hỏa châu, những tin trên báo,

Cáo phó thằng này, đám táng thằng kia.

Con đầu lòng tôi, cuống rốn chưa lìa,

Cất tiếng khóc đêm 23 hưu chiến.

Tôi đứng giữa trời, đêm đen, thầm nguyện,

Xin đời con đừng giống bố, con ơi!

Nhưng tay tôi nào có với nổi trời,

Khoa sinh Mậu Thân, Khanh mùa hè đỏ lửa!

Những niềm vui có vết đau máu ứa,

Lửa đạn chiến tranh thành lửa đạn đời tôi.

Bảy sáu, khi niềm Nam đã bặt tiếng cười,

Khương chào đời, chào đau thương cả nước.

 

Em yêu ơi,

Chúng ta đã chia nhau hơn nửa cuộc đời

Chúng ta chia nhau rất ít niềm vui, rất nhiều nỗi khổ.

Anh cám ơn em, cám ơn người vợ,

Chịu đau thương trong suốt cuộc đời mình,

Cho lầm lỗi riêng anh,

Cho con chúng ta ra đời vô tội . 

Anh nguyện Đất Trời phút giây sám hối,

Xin Tâm em Phật độ bình anh

Bông Sen hồ Tịnh Tâm nở mãi không tàn,

Đời em đó, thơm hương trong niềm đau nỗi khổ.

 

1975 - 1999

 

Một chín bảy lăm,

Không phải riêng đi tôi sụp đổ,

Không phải riêng con tôi không có miếng ăn.

Tất cả chúng ta tự mất chính mình,

Dù chịu đóng đinh,

              Cũng không thể nào cứu chuộc .

 

Một chín chín chín,

Đời tôi đi lao đao từng bước,

Bước hôm nay không biết bước ngày mai.

Người yêu tôi, người ghét tôi ơi,

Hãy đến với nhau bằng những nụ cười.

Tôi cảm tạ rưng rưng hàng nước mắt.

 

Tôi cám ơn đời, cám ơn tất cả,

Đã cho tôi giây phút yêu thương.

Dù chỉ phút giây, quỶ giá vô cùng,

Đóa hoa nở trong đời tôi giá lạnh.

 

Sáu mươi! Sáu mươi!

Bắt chước người xưa nâng ly mà hát,

Vui mà chi?

Buồn mà chi?

Đời ta chẳng qua hề ly rượu nhạt,

Rượu nhạt mà say hề cứ say đi.

Sáu mươi! Sáu mươi!

Vỗ tay mà hát,

Nâng ly mà hỏi,

Sáu mươi! Sáu mươi!

Đi đâu mà vội

Đi về đâu?

Biết về đâu?

Trăm năm rồi cũng qua cầu ...

 

Dương Kiền

   02.12.1999

***************

                   GỬI DƯƠNG KIỀN

 

Mày buồn hát giọng Sáu Mươi,

Tao nghe sóng nhớ đầy vơi nát lòng.

Già đời bạn với long đong,

Mưa bay Hà Nội cười rung gác mày.

 

Sài Gòn khóc ướt chiều say,

Ngu ngơ tình ái mượn vay tiếng cười.

Chung muôn kỷ niệm quá thời,

Tha hương chung nôi biển trời đớn đau.

 

Tao buồn trắng tóc bạc râu,

Mày than bể ngực khối sầu còn nguyên.

Ráng cười đi nhé bạn hiền,

Thiếu niên mạt lộ, cao niên mạt thời.

 

Sáu Mươi tuổi thẹn qua rồi,

Còn bao năm nưa ngậm ngùi với quê?

Người rằng sống gửi thác về,

Rượu rằng: sống thác đâu hề hấn chi.

 

Hà hà...mai mốt cụng ly,

Còn không lệ sảng mà chia với đời?

Khóc cho sinh bất phùng thời,

Khóc thân tơi tả, khóc người lầm than.

 

Khóc cho điêu đứng Việt Nam,

Ô hô!!! xương lạnh mồ oan bốn trời.

 

                                hàhuyềnchi

                                Noel 2000

 

 

 

(Cảm đề bài thơ 60  Dương Kiền)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/04/2013(Xem: 12783)
DIET NGAY LUC TAC NGOAI ĐOI
11/04/2013(Xem: 16976)
If you ever going to love me, - Nếu con yêu Mẹ con ơi Love me now while I can know - Hãy yêu khi Mẹ còn nơi cõi trần The sweet and tender feelings - Mẹ còn cảm nhận tình chân Which from true affection flow. - Ngọt ngào, êm dịu con dâng tràn đầy.
11/04/2013(Xem: 24513)
Hãy xem mỗi con người là bạn ta và nghĩ rằng: Người ấy là bạn ta, cùng sinh ra đời để rồi sẽ già nua, bệnh tật và chết cùng ta.
10/04/2013(Xem: 17553)
Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Ngày đánh dấu ba mươi lăm năm chìm nổi của đời tôi. Ba mươi lăm năm là một quãng đời dài. Thế nhưng, tất cả chi tiết, hình ảnh về ngày bất hạnh đó vẫn còn nguyên vẹn.
10/04/2013(Xem: 16239)
Mười lăm năm một bước đường Đau lòng lữ thứ đoạn trường , cha ơi Đêm dài tưởng tượng cha ngồi Gối cao tóc trắng rã rời thân con
10/04/2013(Xem: 17329)
Rừng im mây đầy ôm núi ngủ Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn.
10/04/2013(Xem: 16744)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 16940)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 23898)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 15950)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.