Nhắc Mình Đừng Quên (thơ)

23/05/201704:28(Xem: 15527)
Nhắc Mình Đừng Quên (thơ)


ngoi_thien


NHẮC MÌNH ĐỪNG QUÊN

Không muốn tội đừng nên tạo tội
Đã tội rồi sao tránh được đâu
Dù cho chạy khắp năm châu
Nghiệp theo ta mãi cho dầu chết đi .

Tội từ tâm chẳng gì sai khác
Tâm luôn là chủ động của thân
Khi ta dứt điểm tham sân (si)
Ba cánh cửa ngục tự dần biến tan .

Phước hay tội đến từ tâm niệm
Một niệm lành phước báo thêm lên
Ta xin tự nhắc đừng quên
Không gây tội ác khỏi đền trả ai .
                     Tánh Thiện
                     23-5-2017



ngoi thien-3

     VUI NIỀM HẠNH PHÚC

Bến vui chẳng ở phương nào
Bến vui là chỗ nhìn vào Phật tâm
Bao năm ta mãi sai lầm
Tìm vui tại cõi hồng trần đam mê

Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
Biết bao hệ lụy ê chề đó đây
Ta ngồi lẵng lặng sáng nay
Vui niềm hạnh phúc ở đây bây giờ

Trò chơi chữ nghĩa thi thơ
Nguồn vui chia sẻ đơn sơ cuối đời
Đêm nay trăng đẹp tuyệt vời
Nhìn không gian nhớ Phật ngồi lặng yên .

                    Tánh Thiện
                     22-5-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 18030)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18373)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15800)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 16503)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 12777)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 19933)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 23869)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 15041)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 15869)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 16384)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...