Mừng Xuân Giáp Ngọ

03/01/201206:51(Xem: 10150)
Mừng Xuân Giáp Ngọ



con_ngua_2
MỪNG XUÂN GIÁP NGỌ 

Tâm Thường Định

Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến
Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang
Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ
Tâm bình thanh thản chúc an khang


XUÂN VÀ HOA

Xuân đã đến từ mùa thu lá rụng
Xuân đã đi khi xác pháo đầy đường
Mùa xuân nào bàng bạc ở muôn phương
Hay bãng lãng trong hư không bất tận?

Xuân ở đây là mùa xuân Di Lặc
Xuân vị tha, xuân tha thứ bao dung
Xuân từ bi, xuân hỷ xả vô cùng
Xuân thanh tịnh xuân đong đầy huyền diệu

Cánh hoa tâm mùa xuân không thể thiếu
Hoa mọc từ bùn và mọc muôn nơi
Hoa giác ngộ nở trong rừng phiền não
Thầy bảo rằng: “Sân trước một cành mai.”


XUÂN MƯA TUYẾT TRÊN SIERRA

Triệu cánh én tha hương lây lất
Xuân xứ người nhớ pháo nổ quê hương
Bao thịnh suy lợi danh tất bật
Giấc mơ nào trầy trụa những xót thương?

Mưa tuyết đổ chập chờn ngọn lửa
Tự do này đày đoạ nỗi đau
Con én nhỏ bay xa mỏi cánh
Em về đâu hạt sương mỏng mong manh

Ra biển lớn dòng sông trôi chảy 
Triệu hạt sương triệu vẻ đẹp nhiệm mầu
Xuân viễn xứ trữ tình tờ lịch cũ
Chuông chiều ngân! tâm/vàng/lá nhẹ buông

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 27763)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 13414)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16961)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 11698)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 11484)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 11098)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17592)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16762)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.
26/03/2011(Xem: 16451)
Rắn trườn lên đồi tây Rung hết cả rừng cây Gió về bên đồi đông Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.
26/03/2011(Xem: 12970)
Khi đến chẳng mang theo gì Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng Sá chi đâu chuyện thế gian...