Mừng Xuân Giáp Ngọ

03/01/201206:51(Xem: 11003)
Mừng Xuân Giáp Ngọ



con_ngua_2
MỪNG XUÂN GIÁP NGỌ 

Tâm Thường Định

Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến
Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang
Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ
Tâm bình thanh thản chúc an khang


XUÂN VÀ HOA

Xuân đã đến từ mùa thu lá rụng
Xuân đã đi khi xác pháo đầy đường
Mùa xuân nào bàng bạc ở muôn phương
Hay bãng lãng trong hư không bất tận?

Xuân ở đây là mùa xuân Di Lặc
Xuân vị tha, xuân tha thứ bao dung
Xuân từ bi, xuân hỷ xả vô cùng
Xuân thanh tịnh xuân đong đầy huyền diệu

Cánh hoa tâm mùa xuân không thể thiếu
Hoa mọc từ bùn và mọc muôn nơi
Hoa giác ngộ nở trong rừng phiền não
Thầy bảo rằng: “Sân trước một cành mai.”


XUÂN MƯA TUYẾT TRÊN SIERRA

Triệu cánh én tha hương lây lất
Xuân xứ người nhớ pháo nổ quê hương
Bao thịnh suy lợi danh tất bật
Giấc mơ nào trầy trụa những xót thương?

Mưa tuyết đổ chập chờn ngọn lửa
Tự do này đày đoạ nỗi đau
Con én nhỏ bay xa mỏi cánh
Em về đâu hạt sương mỏng mong manh

Ra biển lớn dòng sông trôi chảy 
Triệu hạt sương triệu vẻ đẹp nhiệm mầu
Xuân viễn xứ trữ tình tờ lịch cũ
Chuông chiều ngân! tâm/vàng/lá nhẹ buông

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 12192)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 14239)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 16116)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 67607)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 14497)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 18152)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15548)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12705)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...