Chiếc Áo Màu Nâu

11/05/201723:36(Xem: 18295)
Chiếc Áo Màu Nâu
Nu Si Tam Tan (2)



"Nội San Tâm Thị"
Ấn Phẩm Văn Hóa Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa - Nha Trang
Số Đặc Biệt Kính Mừng Phật Đản 2641 (2017)
Trong số này có giới thiệu những thi phẩm của Nữ sĩ Tâm Tấn,
được chư tôn đức chọn đăng mỗi bài thơ trên một trang ảnh nền sinh động thật trang trọng!


 

Chiếc Áo Màu Nâu

Vui gì thi tía với hồng đua
Ngọc giắt vàng đeo rộn cuộc đùa.
Không giày, không dép, lê đôi guốc
Chiếc áo màu nâu mặc bốn mùa.

Năm ngoái, từ thu cho tới đông
Tản cư túi áo vắng hơi đồng
Trung thành chiếc áo màu nâu ấy
Chứng kiến lòng tôi chuyện nhạt, nồng.

Chẳng hợp thời trang, nên áo còn
Bằng không đã đổi gạo mười lon.
Mùa xuân, mùa hạ năm nay vẫn
Áo cũ theo người bàn tay không.

Qua hết mùa thu, nay tiết đông
Màn đen có rọi chút tia hồng:
Tơ nhung vàng thắm và xanh lợt
Muốn trở về tôi… viếng túi đồng.

Lòng ta bình thản, áo nâu ơi,
Tiền dẫu dâng ta áo đẹp rồi
Nghĩa cũ cùng ngươi chưa trả được
Lòng ta chỉ thắm với ngươi thôi.

Huế 1948

Lắng Bên Thiền Thất *

Bước hài không dám động
Ghế đá nhẹ dừng chân
Bóng Bồ Đề phủ rộng
Quanh mình một sắc xuân.
Ta đi thuyền Bát Nhã
Theo dòng Pháp vàng ngân
Hồn sang bờ cõi lạ
Nhịp mõ vời lâng lâng…
Rẽ trúc nhìn qua sáo
Lung linh điểm nến hồng
Âm trầm gieo cõi Tịnh
Lời Pháp vút chân không
Ôi, Hải ngạn chiêu đàn
Thơm vầng xuân như ý
Mắt đọng nắng Ba ngàn
Vương hương từ Vạn kỷ…
Quay lưng, hài giẫm nhẹ
Ngại động cõi Vô Cùng.
Đồi Xuân … tươm phấn lệ
Hoàng hôn Xuân… mông lung.

Nha Trang, Chùa Hải Đức
1975

---------------------------------------------
Một chiều đầu xuân, lên Thiền Thất hầu thăm Hòa Thượng Trí Thủ từ Già Lam về.

 

Mơ cõi lưu ly

Thân loảng vô cùng, tâm biến không
Hư vô nâng nhẹ trí phiêu bồng
Nền xanh ảo hóa gương Nam Hải
Mây trắng siêu hình sóng Phổ môn
Núi dựng Đông Tây: thuyền Bát Nhã
Gió dồn Nam Bắc: mái Viên Thông
Quay đầu mơ cõi lưu ly Bến…
Quên phía sau mình cái ''sắc'' không!

Đài Quán Thế Âm, đèo Rù Rỳ
1972

 

Thương Gần Nhớ Xa
(Tặng các bạn Nha Trang xa xứ)

Nhân tình tợ điểu đồng lâm túc,
Đại hạn lai thời các tự phi

Ôi, bạt ngàn cánh chim bóng hạc,
Cả đại bàng, chim sẻ cũng xa bay!
Một niệm thương, trăm niệm nhớ, hao gầy
Xâu chuỗi hạt đứt tung tràng kỷ niệm.

Đất mẹ ấm … khép hờ khung cửa huyển,
Nấm mồ ôm … tái diễn chuyện ngàn thu.
Ta đi sau để nhận chút đền bù
Món gia bảo: Vườn thơ Đông-chí lạnh.
Ta ươm mãi xuân thu lời mật hạnh:
Nắng hạ bung hương, vận hội chân tài.
Cơn bão qua chỉ sụp đổ đền đài,
Non gấm vóc vẫn ngàn chim hội tụ
Xin xóa cho ai mối sầu xa xứ…


2003

 

Trước Hồ Sen Ngát

Sầu đông nở trắng, nắng trang hồng
Xoan kết cờ điều, lựu trổ bông
Cam vàng rám nắng vàng thăm thắm
Nổi giữa cành xanh lá biếc lồng.

Xuân vắng, chim trời bặt tiếng ca
Đón hè ve trổi giọng ngâm nga.
Hồ xinh gió phẩy đùa duyên nước,
Lòng ngát mùi sen say sắc hoa.

Lòng thanh khiết trời ban hương thanh khiết,
Hồn thanh cao xứng nhận tước vương hầu.
Nết oai nghi tàn lọng đứng chen nhau
Dòng quân tử thấm nhuần ơn nước biếc.
Nhụy chạm ngọc vàng hình dung thế phiệt
Xiêm áo hồng, cánh tuyết dáng trâm anh.
Tự nghìn xưa nhan sắc hãy lưu danh
Muôn mùa hạ hương thanh còn giữ tiết.

Tâm Tấn




Nu Si Tam Tan (7)Nu Si Tam Tan (6)Nu Si Tam Tan (5)Nu Si Tam Tan (4)Nu Si Tam Tan (3)Nu Si Tam Tan (2)Nu Si Tam Tan (1)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/04/2018(Xem: 16760)
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền" KHẨU Kim ngôn ái ngữ gửi người Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim Sáng trong pháp cú soi đêm Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
28/04/2018(Xem: 27112)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 23406)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
26/04/2018(Xem: 11572)
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch ý thiền say...!
26/04/2018(Xem: 11713)
Đã có rồi mà vẫn còn tham Tham là thói tật của thế Phàm Lòng tham khiến người càng hắc ám Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.
26/04/2018(Xem: 9913)
Đường trần muôn vạn nẻo Cuộc sống nhiều nổi trôi Ta không hồi đầu lại Quanh quẩn mãi luân hồi .
26/04/2018(Xem: 10301)
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
26/04/2018(Xem: 9876)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 10529)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 13543)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.