Tôi Vẫn Đợi (thơ)

30/03/201905:05(Xem: 10993)
Tôi Vẫn Đợi (thơ)


on tue sy

TÔI VẪN ĐỢI


Tôi vẫn đợi những đêm xanh khắc khoải  
Màu xanh xao trong tiếng khóc ven rừng  
Trong bóng tối hận thù, tha thiết mãi  
Một vì sao bên khóe miệng rưng rưng.


Tôi vẫn đợi những đêm đen lặng gió  
Màu đen huyền ánh mắt tự ngàn xưa  
Nhìn hun hút cho dài thêm lịch sử  
Dài con sông tràn máu lệ quê cha.  


Tôi vẫn đợi suốt đời quên sóng vỗ  
Quên những người xuôi ngược Thái Bình Dương  
Người ở lại giữa lòng tay bạo chúa  
Cọng lau gầy trĩu nặng ánh tà dương  


Rồi trước mắt ngục tù thân bé bỏng  
Ngón tay nào gõ nhịp xuống tường rêu  
Rồi nhắm mắt ta đi vào cõi mộng  
Như sương mai, như ánh chớp, mây chiều.  

 Sài gòn 78
Tuệ Sỹ
 
 
on tue sy

I AM STILL WAITING

In the deep silent nights with agony, I am still waiting
The pale color, crying on the edge of the forest
In the darkness of hatred, forever earnest
A star shedding salty tears on the mouth's corner
 
In the dark night with calm wind, I am still waiting
The black mystical eyes—
the soul of eyes from the ancient past
Looking deeply for history to prolong its courses
 
Endless rivers of blood spilled on the fatherland
In this lifetime, forgetting the wave’s crashes, I am still waiting
Forgetting those palindromic motions of the Pacific Ocean
Those who stay behind are in the hand of the tyrant
 
The thin reeds are heavier—the sunset ray
And immediately, the little body resides in the prison
Which fingers are tapping into the mossed wall
Then, closing the eyes---into the realm of dreams
As morning dew, as lightning, as afternoon cloud.

Thơ Tuệ Sỹ / Poem by Tue Sy
Dịch / Translated by Phe X. Bach
Edited Professor Thai V. Nguyen
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 9598)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 14908)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 16514)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 12916)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 15261)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 12174)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 12108)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ
27/03/2013(Xem: 15067)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn
27/03/2013(Xem: 15750)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây
27/03/2013(Xem: 10268)
Ngày về Phật là ngày thoát hóa, Xác thân này tan rã còn chi! Có không, không có ra gì, Như làn mây bạc, tan đi nhẹ nhàng.