Tôi Vẫn Đợi (thơ)

30/03/201905:05(Xem: 11099)
Tôi Vẫn Đợi (thơ)


on tue sy

TÔI VẪN ĐỢI


Tôi vẫn đợi những đêm xanh khắc khoải  
Màu xanh xao trong tiếng khóc ven rừng  
Trong bóng tối hận thù, tha thiết mãi  
Một vì sao bên khóe miệng rưng rưng.


Tôi vẫn đợi những đêm đen lặng gió  
Màu đen huyền ánh mắt tự ngàn xưa  
Nhìn hun hút cho dài thêm lịch sử  
Dài con sông tràn máu lệ quê cha.  


Tôi vẫn đợi suốt đời quên sóng vỗ  
Quên những người xuôi ngược Thái Bình Dương  
Người ở lại giữa lòng tay bạo chúa  
Cọng lau gầy trĩu nặng ánh tà dương  


Rồi trước mắt ngục tù thân bé bỏng  
Ngón tay nào gõ nhịp xuống tường rêu  
Rồi nhắm mắt ta đi vào cõi mộng  
Như sương mai, như ánh chớp, mây chiều.  

 Sài gòn 78
Tuệ Sỹ
 
 
on tue sy

I AM STILL WAITING

In the deep silent nights with agony, I am still waiting
The pale color, crying on the edge of the forest
In the darkness of hatred, forever earnest
A star shedding salty tears on the mouth's corner
 
In the dark night with calm wind, I am still waiting
The black mystical eyes—
the soul of eyes from the ancient past
Looking deeply for history to prolong its courses
 
Endless rivers of blood spilled on the fatherland
In this lifetime, forgetting the wave’s crashes, I am still waiting
Forgetting those palindromic motions of the Pacific Ocean
Those who stay behind are in the hand of the tyrant
 
The thin reeds are heavier—the sunset ray
And immediately, the little body resides in the prison
Which fingers are tapping into the mossed wall
Then, closing the eyes---into the realm of dreams
As morning dew, as lightning, as afternoon cloud.

Thơ Tuệ Sỹ / Poem by Tue Sy
Dịch / Translated by Phe X. Bach
Edited Professor Thai V. Nguyen
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/2014(Xem: 17415)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 16735)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 12562)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 17343)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14427)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 14814)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 15940)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 15401)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 12824)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 22937)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.