Huyền Trang (thơ)

28/05/201704:20(Xem: 12263)
Huyền Trang (thơ)


Huyen Trang Tam Tang


HUYỀN TRANG

Ai có nghe từ muôn trùng gió cát
tiếng chân người nghìn năm trước pháp du
ai có thấy trong mịt mù hoang mạc
giữa bụi mờ sừng sững một lòng tu

 

Một bầu nước, một gùi kinh kĩu kịt
một hài rơm và một tấm lòng son
trời hoang mạc ... những đêm dài gió rít
máu rướm vai, lòng đại nguyện không sờn

 

Nẻo Tây thiên càng đi càng diệu vợi
ngựa rồi người lần lượt bỏ ra đi
những nguyện ước tưởng chừng ngoài tầm với
mắt lệ khô trong gió cát bời bời

 

Nỗi hoài quận đêm xứ người se thắt
nhớ chùa xưa, những thầy bạn tri âm
chân vùi cát, hai bàn tay nắm chặt
giữ trong lòng chí phục dựng tòng lâm

 

Ai rước đạo từ đất lành Thiên Trúc
về chữa lành một Phật giáo trung nguyên
mười bảy năm với vô vàn khổ nhọc
vẫn sắt son sau trước một câu nguyền

 

Ai tay trắng đã làm nên huyền sử
vóc hạc gầy làm rường cột Không môn
ai Bồ tát giúp đời bằng từng con chữ
bóng đổ dài suốt một cõi Đông phương

 

Thơ và bức vẽ: Sư Toại Khanh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/08/2014(Xem: 15503)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời. Trộm kia mạnh mẽ át người Chính nhờ vũ khí giấu nơi thân mình. Quyền uy vua chúa cung đình Là nguồn tạo sức mạnh quanh ngai vàng. Kẻ ngu sức mạnh phô trương Chỉ nhờ áp đảo đối phương hiền lành.
30/08/2014(Xem: 14582)
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt Nên ta còn theo miết nhịp thời gian Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.
27/08/2014(Xem: 14513)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ
26/08/2014(Xem: 18082)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14704)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15428)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16710)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21757)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29074)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 21241)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.