Đời xóa giấc mơ con (thơ)

17/04/201101:38(Xem: 12596)
Đời xóa giấc mơ con (thơ)

 lotus_12

 

ĐỜI XÓA GIẤC MƠ CON

 

 

Có những cuộc đời con

Sớm chiều đi về trong ngõ hẹp

Trên miền đất nước quê hương

Nơi nào tôi cũng thấy những em tôi

Ngày tủi cực, lòng vui trong mộng đẹp

Tháng năm xa xuôi ngược dấu chân đời.

 

Trên đường đến miền Cao Nguyên đất đỏ

Núi tiếp trùng mây, cây tiếp đồi xanh

Chênh vênh gió chiều xa vờn sắc cỏ

Thượng dân về hơ hếch những chòi tranh.

 

Vai mang chiếc gùi con ngày hai buổi

Sáng theo nắng lên đồi

Chiều nương mây xuống núi

Quày chuối, củ khoai, bó củi

Một ngày qua, năm tháng ước mơ con.

 

Ánh lửa về đêm ấm ngày tháng rộng

Điếu thuốc tàn canh xua bóng đêm dài

Những hôm nào và như cả hôm nay

Những ngõ hẹp đi về theo lối mộng

Những ngõ hẹp lòng vui bao sức sống

Với núi rừng, cây cỏ với đôi tay.

 

Niềm vui khổ dấu trong làn sóng mắt

Bữa cơm ngon chỉ thấy ở môi cười

Đời cúi mặt tâm sự dẫu đầy vơi

Cũng đủ đựng trong chiếc gùi con nghĩa nặng.

 

Tôi là khách bao miền xuôi ngược

Thương đời em lầm lủi nước non nầy

Đường sỏi đá, lối sương mòn đếm bước

Khép kín cuộc đời theo bờ cỏ truông mây.

Cơn nắng, cơn mưa lòng như tiếp núi

Sầu năm tháng đi về bao gió bụi

Hoa lá ngàn reo nhịp bước lối sương mòn

Cuộc đời con, vui với giấc mơ con !

 

 

Để nhớ một lần lên vùng Buôn Ma Thuột

Thương đời em, lòng bỗng hóa trang thơ

Đã thu lại trong tôi bao cảnh thực

Rồi hóa thành tim máu tự bao giờ.!

 

Thương đời em,

Như thương cả kiếp người

Và cũng như cuộc đời bao dân tộc

Trăn trở đòi phen

Đã qua rồi những tháng ngày biến động

Binh lửa còn đâu sau trái núi hoang tàn

Đâu máu lệ, mắt sầu qua biển rộng

Nay em về, đời rộng bước thênh thang.

 

Khi ngoài kia trời lộng gió

Hương ngày lên người rộn bước chân son

Thức gọi bình minh chim rừng vang tiếng hót

Mắt nhìn xa

Đời xóa giấc mơ con.

 

 Những ngày lên Buôn Ma Thuột

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/05/2016(Xem: 12394)
Đàn đứt ba dây The guitar with three strings left Nhạc sỹ vẫn hát He still singing out his lungs Bài ca bát ngát The song of the immense fight spirit Của kẻ lên đường! Of the fearless warrior.
14/05/2016(Xem: 16665)
Xin hãy sống về thăm quê một chuyến Tôi đưa người đi khắp nẽo đường quê Anh sẽ thấy chị và em sẽ thấy Biển buồn tênh nhiều xác cá thương ghê Xin hãy sống về thăm quê anh nhé Tôi đưa người thăm lại cánh đồng xưa Mãnh ruộng cha cày một nắng hai mưa Đang tơi tả vì đâu ra nông nỗi
14/05/2016(Xem: 11162)
Thuận duyên mọi việc dễ dàng Nghịch duyên đừng có mơ màng uổng công Có duyên chuyện khó cũng xong Không duyên chớ đợi chớ trông làm gì Còn duyên thì ở đừng đi Hết duyên chấp nhận có chi phải buồn? Thiện duyên phải giữ luôn luôn Ác duyên phải diệt tận nguồn mới yên Đủ duyên cuộc sống như tiên Thiếu duyên mọi thứ ưu phiền phủ vây Tình duyên có lúc vơi đầy
12/05/2016(Xem: 10788)
Mưa cũng đẹp nếu ai ngắm nhìn kỹ Từng hạt mưa rơi xuống thật tuyệt vời Mưa đã làm cho tươi mát cuộc đời Bao cây cỏ thầm cảm ơn mưa đó!
05/05/2016(Xem: 10156)
Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa) Cá không chết chắc Người phải trả giá ?
30/04/2016(Xem: 15163)
Chút nhân duyên đến chốn này - Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên - Kể gì thù bạn, lạ quen - Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
30/04/2016(Xem: 16515)
Thượng thừa giới hạnh cao siêu Tọa đăng tỏa chiếu phép mầu vô biên Thích an lạc nhập cửa thiền Nguyên nhiên cảnh giới toại niềm thanh cao Tạng Như Lai ứng nhập vào Chủ trừ bi lụy, ngọt ngào nghĩa nhân Trì trai giữ giới trọn phần Tu khai trí tuệ, gieo vần từ bi Viện tàng kinh các uy nghi Quảng thông an lạc truyền đi mọi miền Đức cầu thế giới bình yên Melbourne Quảng Đức như nhiên sáng ngời.
27/04/2016(Xem: 12414)
Chim vừa hót vầng đông đà tỏ rạng Nắng lên rồi thôi nhé những vì sao Trăng vắng bóng vì đêm đà mất dạng Trời mênh mang và đất cũng mênh mang
24/04/2016(Xem: 12560)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 21518)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói: