Đời xóa giấc mơ con (thơ)

17/04/201101:38(Xem: 12784)
Đời xóa giấc mơ con (thơ)

 lotus_12

 

ĐỜI XÓA GIẤC MƠ CON

 

 

Có những cuộc đời con

Sớm chiều đi về trong ngõ hẹp

Trên miền đất nước quê hương

Nơi nào tôi cũng thấy những em tôi

Ngày tủi cực, lòng vui trong mộng đẹp

Tháng năm xa xuôi ngược dấu chân đời.

 

Trên đường đến miền Cao Nguyên đất đỏ

Núi tiếp trùng mây, cây tiếp đồi xanh

Chênh vênh gió chiều xa vờn sắc cỏ

Thượng dân về hơ hếch những chòi tranh.

 

Vai mang chiếc gùi con ngày hai buổi

Sáng theo nắng lên đồi

Chiều nương mây xuống núi

Quày chuối, củ khoai, bó củi

Một ngày qua, năm tháng ước mơ con.

 

Ánh lửa về đêm ấm ngày tháng rộng

Điếu thuốc tàn canh xua bóng đêm dài

Những hôm nào và như cả hôm nay

Những ngõ hẹp đi về theo lối mộng

Những ngõ hẹp lòng vui bao sức sống

Với núi rừng, cây cỏ với đôi tay.

 

Niềm vui khổ dấu trong làn sóng mắt

Bữa cơm ngon chỉ thấy ở môi cười

Đời cúi mặt tâm sự dẫu đầy vơi

Cũng đủ đựng trong chiếc gùi con nghĩa nặng.

 

Tôi là khách bao miền xuôi ngược

Thương đời em lầm lủi nước non nầy

Đường sỏi đá, lối sương mòn đếm bước

Khép kín cuộc đời theo bờ cỏ truông mây.

Cơn nắng, cơn mưa lòng như tiếp núi

Sầu năm tháng đi về bao gió bụi

Hoa lá ngàn reo nhịp bước lối sương mòn

Cuộc đời con, vui với giấc mơ con !

 

 

Để nhớ một lần lên vùng Buôn Ma Thuột

Thương đời em, lòng bỗng hóa trang thơ

Đã thu lại trong tôi bao cảnh thực

Rồi hóa thành tim máu tự bao giờ.!

 

Thương đời em,

Như thương cả kiếp người

Và cũng như cuộc đời bao dân tộc

Trăn trở đòi phen

Đã qua rồi những tháng ngày biến động

Binh lửa còn đâu sau trái núi hoang tàn

Đâu máu lệ, mắt sầu qua biển rộng

Nay em về, đời rộng bước thênh thang.

 

Khi ngoài kia trời lộng gió

Hương ngày lên người rộn bước chân son

Thức gọi bình minh chim rừng vang tiếng hót

Mắt nhìn xa

Đời xóa giấc mơ con.

 

 Những ngày lên Buôn Ma Thuột

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/12/2018(Xem: 9165)
Kính dâng Sư Ông Làng Mai, những gì mà con đã thâm nhập từ khi tham khảo thật cẩn thận chăm chút tư duy từng câu viết trong những sách của Sư Ông như Đập vỡ quả hồ đào , Trái tim của Bụt ....
06/12/2018(Xem: 13547)
Người đi rũ cuộc phù hoa Trăng buồn ngơ ngẩn nhạt nhoà bóng nghiêng Trà khuya thoang thoảng hương thiền Đong đưa sợi khói lạc miền huyễn không
05/12/2018(Xem: 15863)
NGAY ĐÂY, BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ!
05/12/2018(Xem: 12381)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 25956)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 9953)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 13710)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 10484)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 13880)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 13733)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!