Cành Ngọc Lan (thơ)

28/01/201102:54(Xem: 14506)
Cành Ngọc Lan (thơ)
hoa phong lan



CÀNH LAN NGỌC

Dâng một giò lan cúng Phật
Một chiều Đông rụng hiên sân
Ngoài vườn hương lan gió thoảng
Dặm trời sương khói bâng khuâng.

Hồn con rêu phong tượng đá
Hỏi chi từ độ mưa nguồn
Tháng ngày qua bao bến lạ
Cánh chim mờ cõi trăng sương.

Con như tiếng ve mùa Hạ
Hóa thân vào lá mùa Thu
Về nghe mùa Đông lặng lẽ
Mùa Xuân quên cả đợi chờ.

Con như cánh chim phiêu bạt
Lên rừng xuống biển cùng mây
Gió sương chở đôi cánh nặng
Theo bao ngày tháng hao gầy.

Con như con thuyền xuôi ngược
Sông đời chở tháng ngày trôi
Lang thang ngàn phương bến đổ
Hồn lau trắng điểm bên trời.

Đời con như bao dặm khách
Bên đường cát bụi đi qua
Bể dâu xanh dòng ảo ảnh
Ngàn mây, ngàn sao, ngàn hoa.

Dâng một giỏ lan cúng Phật
Ngoài vườn mới nở chiều nay
Hương thơm cõi lòng, cõi Phật
Trang nghiêm miền cát bụi bay.

Long Xuyên, tháng 10.2012
MẶC PHƯƠNG TỬ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2013(Xem: 17362)
Diễn ngâm cuộc đời Đức Phật Thích-ca 06
20/06/2013(Xem: 16769)
Diễn ngâm cuộc đời Đức Phật Thích-ca 05
20/06/2013(Xem: 16379)
Diễn ngâm cuộc đời Đức Phật Thích-ca 04
20/06/2013(Xem: 18238)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 03
20/06/2013(Xem: 24240)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 02
20/06/2013(Xem: 22326)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 01
05/06/2013(Xem: 13421)
Mênh mông trời xứ tuyết Phong kín bụi sương mờ Lung linh màu diễm tuyệt Thắp sáng bên trời thơ.
05/06/2013(Xem: 16914)
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa. Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua. Trong tôi bừng dậy niềm chua xót. Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa ...
05/06/2013(Xem: 11762)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
05/06/2013(Xem: 15923)
Nhất tâm nguyện vâng lời Phật dạy Nhất tâm hành Phật Tổ tuyên ngôn Tâm hòa bình thế giới bình Tâm nhiễm loạn thế giới loạn