Cành Ngọc Lan (thơ)

28/01/201102:54(Xem: 15388)
Cành Ngọc Lan (thơ)
hoa phong lan



CÀNH LAN NGỌC

Dâng một giò lan cúng Phật
Một chiều Đông rụng hiên sân
Ngoài vườn hương lan gió thoảng
Dặm trời sương khói bâng khuâng.

Hồn con rêu phong tượng đá
Hỏi chi từ độ mưa nguồn
Tháng ngày qua bao bến lạ
Cánh chim mờ cõi trăng sương.

Con như tiếng ve mùa Hạ
Hóa thân vào lá mùa Thu
Về nghe mùa Đông lặng lẽ
Mùa Xuân quên cả đợi chờ.

Con như cánh chim phiêu bạt
Lên rừng xuống biển cùng mây
Gió sương chở đôi cánh nặng
Theo bao ngày tháng hao gầy.

Con như con thuyền xuôi ngược
Sông đời chở tháng ngày trôi
Lang thang ngàn phương bến đổ
Hồn lau trắng điểm bên trời.

Đời con như bao dặm khách
Bên đường cát bụi đi qua
Bể dâu xanh dòng ảo ảnh
Ngàn mây, ngàn sao, ngàn hoa.

Dâng một giỏ lan cúng Phật
Ngoài vườn mới nở chiều nay
Hương thơm cõi lòng, cõi Phật
Trang nghiêm miền cát bụi bay.

Long Xuyên, tháng 10.2012
MẶC PHƯƠNG TỬ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 20765)
Quang Tiền Dũ Hậu (thơ)
30/07/2014(Xem: 21466)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16337)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18904)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16955)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17524)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23100)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14935)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi