Theo dấu chân xưa (thơ)

05/01/201118:25(Xem: 13742)
Theo dấu chân xưa (thơ)


kinh hanh 2

THEO DẤU CHÂN XƯA


 
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ,
Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng.
Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ,
Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian.
Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá,
Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an.
Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
Dòng nước trong tưới mát cả không gian.
Đỉnh Linh Thứu như vẫn còn ẩn hiện,
Bóng Từ tôn thấp thoáng mỗi sáng chiều.
Lòng rung động khi nghe câu tụng niệm,
Liên Hoa kinh giữa hang núi cô liêu.
Động Ca Diếp giờ vẫn còn lưu dấu,
Cho những ai phát chí cả tu hành.
Trên đường Đạo hãy không ngừng phấn đấu,
Để độ mình và độ cả quần sanh.
Ngài A-nan trong một đêm nỗ lực,
Chứng quả mầu lọt vào động xướng kinh.
Giờ đến đây con nghe lời di chúc:
Cần phải tu-chứng nghiệm suốt hành trình.
Na-lan-đà mãi còn in dấu tích,
Làng hai Ngài Xá Lợi Phất- Mục Liên.
Ánh sáng tỏ từ hai viên ngọc bích,
Quyện Tháp Ngài toạ lạc giữa đất thiêng.
 
Đây Học Viện đầu tiên về Phật Giáo,
Kể từ thời Long Thọ với Thế Thân.
Đến Huyền Trang đều thành danh tỏ Đạo,
Lưu tiếng thơm vạn đại thảy xa gần.
Nhưng cũng chính xứ này thường chứng kiến,
Bao trái ngang bao nghịch cảnh vô thường.
Phật đối trị voi say và đá tảng,
Ngục Tần Bà giết hại đấng Quân Vương.
Quân hồi giáo với độc tàn gươm giáo,
Đã đến đây đốt sách với giết Tăng.
Ôi Thánh Địa chỉ còn lênh láng máu,
Biết đau thương mất mát ở đâu bằng!
Là Ni Trẻ đủ thuận duyên phước đức,
Noi gương xưa được tu học tại đây.
Bao ngày tháng dốc toàn tâm toàn sức,
Để dồi trau phần tu học tròn đầy.
Giờ vui thấy Na Lan Đà sống lại,
Chư Tăng Ni nhiều nước tựu về đây.
Xin cầu nguyện pháp âm ngân vang mãi,
Và Từ Quang chiếu rọi khắp Đông Tây.

 
Thích Nữ Liên Chương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2015(Xem: 13096)
Ngày tháng nối dài như hơi thở. Nhẹ nhàng trôi qua những mái nhà. Hàng cây trút lá đêm Đông. Cuối cùng ngày tháng cũng già.
06/02/2015(Xem: 13771)
- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc '' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.
05/02/2015(Xem: 14729)
Vô thường nắm rõ trong tay Đón xuân mừng thọ tháng ngày phôi pha, Tuổi xuân thầm lặng trôi qua Xuân về nhanh chóng tuổi già đến ngay. Năm tàn tháng lụn ai hay
05/02/2015(Xem: 14440)
Tâm và Đất luôn sẵn sàng chờ giống Giống tốt tươi đất nở thắm ngàn hoa Giống thiện lành tâm sẽ được an hòa Không giống tốt đất um tùm cỏ mọc
05/02/2015(Xem: 21975)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
05/02/2015(Xem: 15259)
Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không? Mình mới hỏi lại: Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?
04/02/2015(Xem: 54464)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.
03/02/2015(Xem: 16695)
Một hôm trời nóng nực Kiến thở than buồn bực “Chao ơi! Khát quá lâu Biết kiếm nước nơi đâu Thân tôi mệt xiết bao Không đi nổi nữa nào!”
03/02/2015(Xem: 18342)
Tâm ta bàn bạc khắp muôn nơi Dính mắc nên chi khổ lụy đời Buông xả dục ly không phân biệt Thong dong tự tại thật tuyệt vời Không cố chấp nên cuộc đời giải thoát Ít muốn ham nên cuộc sống thảnh thơi Hiểu và thương nên quyết chí độ đời Không phân biệt lộ “bản lai diện mục”
03/02/2015(Xem: 13596)
Xuân Ất Mùi mơ ước thanh bình Nắm tay chào đón ánh bình minh Chúng ta dù màu da có khác Ai cũng mang máu đỏ trong mình