Theo dấu chân xưa (thơ)

05/01/201118:25(Xem: 14374)
Theo dấu chân xưa (thơ)


kinh hanh 2

THEO DẤU CHÂN XƯA


 
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ,
Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng.
Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ,
Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian.
Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá,
Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an.
Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
Dòng nước trong tưới mát cả không gian.
Đỉnh Linh Thứu như vẫn còn ẩn hiện,
Bóng Từ tôn thấp thoáng mỗi sáng chiều.
Lòng rung động khi nghe câu tụng niệm,
Liên Hoa kinh giữa hang núi cô liêu.
Động Ca Diếp giờ vẫn còn lưu dấu,
Cho những ai phát chí cả tu hành.
Trên đường Đạo hãy không ngừng phấn đấu,
Để độ mình và độ cả quần sanh.
Ngài A-nan trong một đêm nỗ lực,
Chứng quả mầu lọt vào động xướng kinh.
Giờ đến đây con nghe lời di chúc:
Cần phải tu-chứng nghiệm suốt hành trình.
Na-lan-đà mãi còn in dấu tích,
Làng hai Ngài Xá Lợi Phất- Mục Liên.
Ánh sáng tỏ từ hai viên ngọc bích,
Quyện Tháp Ngài toạ lạc giữa đất thiêng.
 
Đây Học Viện đầu tiên về Phật Giáo,
Kể từ thời Long Thọ với Thế Thân.
Đến Huyền Trang đều thành danh tỏ Đạo,
Lưu tiếng thơm vạn đại thảy xa gần.
Nhưng cũng chính xứ này thường chứng kiến,
Bao trái ngang bao nghịch cảnh vô thường.
Phật đối trị voi say và đá tảng,
Ngục Tần Bà giết hại đấng Quân Vương.
Quân hồi giáo với độc tàn gươm giáo,
Đã đến đây đốt sách với giết Tăng.
Ôi Thánh Địa chỉ còn lênh láng máu,
Biết đau thương mất mát ở đâu bằng!
Là Ni Trẻ đủ thuận duyên phước đức,
Noi gương xưa được tu học tại đây.
Bao ngày tháng dốc toàn tâm toàn sức,
Để dồi trau phần tu học tròn đầy.
Giờ vui thấy Na Lan Đà sống lại,
Chư Tăng Ni nhiều nước tựu về đây.
Xin cầu nguyện pháp âm ngân vang mãi,
Và Từ Quang chiếu rọi khắp Đông Tây.

 
Thích Nữ Liên Chương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/04/2016(Xem: 15746)
Chút nhân duyên đến chốn này - Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên - Kể gì thù bạn, lạ quen - Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
30/04/2016(Xem: 17141)
Thượng thừa giới hạnh cao siêu Tọa đăng tỏa chiếu phép mầu vô biên Thích an lạc nhập cửa thiền Nguyên nhiên cảnh giới toại niềm thanh cao Tạng Như Lai ứng nhập vào Chủ trừ bi lụy, ngọt ngào nghĩa nhân Trì trai giữ giới trọn phần Tu khai trí tuệ, gieo vần từ bi Viện tàng kinh các uy nghi Quảng thông an lạc truyền đi mọi miền Đức cầu thế giới bình yên Melbourne Quảng Đức như nhiên sáng ngời.
27/04/2016(Xem: 13243)
Chim vừa hót vầng đông đà tỏ rạng Nắng lên rồi thôi nhé những vì sao Trăng vắng bóng vì đêm đà mất dạng Trời mênh mang và đất cũng mênh mang
24/04/2016(Xem: 13454)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 23126)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
23/04/2016(Xem: 14695)
Giải thoát là cởi buộc ràng - Vẫn nơi Trần Thế hiên ngang xử hành - Lục căn nguyên thuỷ cao thanh - Tiếp xúc vạn pháp nào dành biệt phân
23/04/2016(Xem: 18326)
Các giới văn học Việt Nam xưa nay, thường nói : “Là thi sĩ, ai cũng có tâm hồn rất lãng mạn, đa tình trước trăng, sao, núi non, sông, hồ, suối reo, biển cả, trời xanh, đồng nội cò bay, sắc hương nữ nhân và ưa ru với gió, mơ theo trăng và lơ lững cùng mây . . .”.
21/04/2016(Xem: 35668)
Tôi đã đọc trên internet một bài viết rằng nhiều đọc giả nói tác giả của bài thơ “Mất Mẹ” được trích dẩn trong cuốn truyện rất nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” là của chính tác giả Nhất Hạnh. Lại có bài viết rằng nhiều người đã nghe trong chương trình phát thanh cũng nói tác giả bài thơ “Mất Mẹ” là của Thích Nhất Hạnh.
16/04/2016(Xem: 11944)
Vạn Pháp giai không Trong không có có, trong Pháp không không Pháp thật có, không thật không Không không có có, có có không không Tánh chơn không thật thể vốn đồng Như Thị, như như thị
13/04/2016(Xem: 13589)
Toả ngát hương thơm khắp cảnh thiền Viện Tu Quảng Đức chốn như nhiên Tiếng chuông Tịnh Độ vang trần thế Nhịp mõ trần gian lắng cõi tiên Sớm sớm kinh thông ngời Phật Pháp Chiều chiều tĩnh ngộ dứt chư duyên Quy Y Tam Bảo bừng tâm thức Viên mãn niềm tin toại ước nguyền.