Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Nhớ Quảng Ngãi (thơ)

15/10/201423:02(Xem: 4893)
Nhớ Quảng Ngãi (thơ)

trakhuc

Sông Trà Khúc, Quảng Ngãi




Thơ:Nhớ Quảng Ngãi

Trần Thị Nhật Hưng



 

Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh.

Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ.

Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió.

Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.

 

Anh ơi,

Em đang sống xa quê, xa nửa vòng...

Nhưng lòng em cuồn cuộn sóng sông Trà.

Nơi ngày xưa, ghi dấu ngập lòng ta.

Bao kỷ niệm chúng ta cùng chung tắm.

 

Nhưng không chỉ bấy nhiêu thôi, nhiều lắm!

Bến sông xưa, mùi biển mặn, gió lùa.

Em không quên nắng gắt buổi ban trưa.

Tiếng mẹ ru lẫn võng đưa kẻo kẹt.

 

Hồn quê đó, quyện vào theo gió rét

Thổi về đây, làm lạnh buốt hồn em.

Gợi em nhớ, con đường xưa rất đẹp.

Áo học trò, ríu rít bước chân non.

 

Hàng phượng vĩ bên đường thắm màu son.

Màu rực đỏ, xen lẫn giữa màu xanh.

Xanh của lá, của trời, xanh hy vọng.

Một ngày kia, em sẽ gắng quay về.

Bên anh, anh nhé!

 

Trần Thị Nhật Hưng

Thụy Sĩ

(Cảm ứng t hai bài thơ ”Em Có V Quảng Ngãi Với Anh Không”của Vũ Nhụy Nhung, và ”Em Sẽ Về Quảng Ngãi Cùng Anh” của Nguyễn Tiên Du)

 

 

Ý kiến bạn đọc
03/05/202020:32
Khách
Kính chào anh Nguyễn Quang Tâm.
Xin anh liên lạc về địa chỉ sau đây: tranthinhathung@yahoo.de
Trân trọng
03/05/202014:44
Khách
Kính gởi Nhạc Sĩ Nguyễn Quang Tâm
Kính anh. Rất hân hạnh được anh chiếu cố bài thơ. Xin anh cho địa chỉ Mail qua comment này hoặc qua trang nhà Quảng Đức, tôi sẽ liên lạc sau.
Trân trọng
Trần Thị Nhật Hưng
28/04/202014:45
Khách
Kính gởi tác giả thơ: Trần Thị Nhật Hưng

Tôi tên Nguyễn Quang Tâm, nhạc sĩ hiện đang sinh sống tại TP.HCM

Qua trang này, tôi được biết đến bài thơ "Nhớ Quảng Ngãi" và muốn liên hệ tác giả thơ để trao đổi về việc phổ nhạc bài thơ này.

Mong nhận tin của tác giả.

Trân trọng

Nguyễn Quang Tâm
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/202016:26(Xem: 752)
Kính bạch Thầy, con không thể làm ngơ khi người thân bên Mỹ đang đau khổ vô cùng , chợt thấy mình được chút duyên phước học Đạo biết thế gian là ảo .. Kính dâng Thầy bài thơ tả tâm trạng con khi được nghe và đọc quá nhiều Email từ Mỹ . Kính , HH Ngẫm nhìn lại bao biến động trên thế giới ! Đại dịch chưa lành , bạo loạn khắp nơi, Người biết sống ... nhìn đạo lý chói ngời Nghiệm vạn pháp tuân đúng luật nhân quả !
02/02/201110:11(Xem: 1706)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
07/06/201606:43(Xem: 2630)
Ẩn Hiện Phật Pháp suối nguồn nối tiếp luôn Tuỳ duyên tu tập chẳng nói suông Lợi ích an vui thường tinh tấn Vấn đạo hành trì học bỏ buông
30/08/201309:07(Xem: 10708)
Này em, trong chữ BELIEVE Chữ LIE chen giữa nằm ỳ, thấy không? Chớ tin vội chuyện viển vông Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.
22/07/201414:32(Xem: 5957)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.
06/11/201010:42(Xem: 11573)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
21/05/201404:34(Xem: 7218)
" 98 tuổi đời Ba Ra Đi Thôi chẳng còn lưu luyến gì, Cháu con đầy đủ nhờ ơn phước Ông bà cha mẹ hãy còn ghi. Tấm lòng chân thật từ bi
27/03/201508:01(Xem: 5893)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.
18/09/201014:04(Xem: 7254)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
03/06/201412:31(Xem: 7970)
Ba bảy pháp trợ Bồ đề viên mãn Bốn niệm xứ căn bản của tu hành Bốn chánh cần hằng niệm mỗi chúng sanh Bốn như ý viên dung nguyện đầy đủ