Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

30/09/201406:31(Xem: 12595)
Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

 vang trang





Ca từ

Dế khóc trăng



 

1.

(Réo gọi, tha thiết)

Ôi! Anh em ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho yêu thương

Mời biển đông sóng vỗ

Hãy hát cho xanh xao

Gọi nhức đau mầm lá

Hãy hát cho hoang vu

Những cuộc tình hóa gió

 

(Chậm rãi)

Rồi lang thang

Rồi phiêu linh

Lời vô thường

Vương giọt lệ không khô!

 

(Dồn dập)

Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu

Ôi! Dế khóc tím cô liêu

Có ai đi qua đời nhau

Mà hoài ôm chiếc bóng

Có ai bước qua trần gian

Mà trái tim thiếu máu

Nốt nhạc sầu

Ca từ buồn

Hòa cóc nhái khe hoang!

 

(Tha thiết, bình hòa)

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ

Khóc cho anh em niềm tin tục phố

Con sông trôi hoài

Bèo rong miệt mài

Biết bờ bến nơi đâu!

(Ôi! Đêm đêm

Cây nghe lá khóc hoa

Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám

Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng

Như hiền triết già

Đôi mắt mù lòa

Nhìn lạnh giá mai sau!)

 

2.

(Điệp khúc)

Ôi! Hư vô ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân văn

Đã mòn phai con chữ

Hãy hát cho chân dung

Vết chàm nâu loang lỗ

Hãy hát cho ai người

Những chồi tim mọc đá

Nhánh khô gầy

Cát bụi nầy

Rơi điêu tàn

Giữa góc phố văn minh!

 

Ôi! Dế khóc xé hoang vu

Ôi! Dế khóc buốt thiên thu

Có ai dò soi mặt nhau

Mà tìm ra quê cũ

Có ai cùng ngồi bên nhau

Mà vực sâu ngăn trở

Tế bào nào

Giọt máu nào

Đừng mục ruỗng lương tri!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc tôi

Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ

Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế

Bọt vỗ đầu ghềnh

Xác cuốn lục bình

Ôi! sò ốc ăn năn!

 

( Ôi! Đêm đêm

Tre nghe dế khóc măng

Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá

Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước

Tôm cá lên bờ

Nghêu hến thẩn thờ

Đã lạc mất quê hương!)

 

3.

(Điệp khúc)

Ôi! Núi sông ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân luân

Tay cầm tay đi tới

Hãy hát cho em tôi

Bước ra từ ngục tối

Hãy hát cho phố phường

Cuồng quay hấp hối

Rác bên đường

Nở biếc hường

Muôn sắc màu

Chớ dối gạt lầm nhau!

 

Ôi! Dế khóc réo cô đơn

Ôi! Dế khóc ướt trang văn

Có ai tìm ra loài hoa

Còn thơm mùi hương hoang dã

Có ai tìm ra hồn nhau

Từ những bàn tay lông lá

Thần linh sầu

Tượng đá buồn

Rơi giọt lệ trở trăn!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho bướm sâu rừng Tây lửa cháy

Khóc cho mắt ai đục ghèn không thấy

Cây trái quê nhà

Nương sắn, vườn cà

Thôi ruộng rẫy tai ương!

 

(Ôi! Đêm đêm

Em nghe dế khóc em

Khóc cho thơ ngây áo xiêm bụi phấn

Khóc cho da ngà hôm kia mọc nấm

Ung thư lan tràn

Quả đất than phiền

Đã nặng quá người ơi!)

 

4.

(Điệp khúc)

Ôi! Khói sương ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho quê tôi

Lời hò ru con sáo

Hãy hát cho sang sông

Cánh cò bay rợp nắng

Hãy hát cho mộng dài

Ngọt ngào cay đắng

Lối đi về

Cuộc não nề

Hố thẳm lòng

Xin cầu nối truông mây!

 

Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ                                               

Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ

Có ai từng đau bàn chân

Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ

Có ai từng run con tim

Nhìn đăm thành xương hoang phế

Cỏ xanh rì

Nấm mộ đời

Ba tấc đất đìu hiu!

 

Ôi! Đêm đêm

Anh nghe dế khóc anh

Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế

Khóc cho đài cao đỉnh mây ngộp gió

Lau lách gai lùm

Sim mua tưng bừng

Cùng hòa tấu tri âm!

 

(Ôi! Đêm đêm

Ta nghe dế khóc ta

Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ

Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió

Hơi thở mỏi mòn

Trái tim có còn

Mà nói chuyện yêu thương!)

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/10/2016(Xem: 11630)
Đêm khuya bước ra cửa Nhìn trăng sáng trời cao Ta chắp tay đứng lặng Lòng cảm xúc dâng trào .
16/10/2016(Xem: 11130)
Bi là giúp chúng sanh lìa đau khổ- Được ấm no bớt những cảnh cơ hàn- Hết khó khăn không còn phải gian nan- Sống vững chãi giữa cuộc đời xao động
15/10/2016(Xem: 12680)
Từ có nghĩa giúp chúng sanh an lạc - Không phân chia kẻ lạ hay người thân- Không so đo không tính toán xa gần- Tôn trọng hết mọi loài cùng vạn vật
12/10/2016(Xem: 10159)
Rồi một ngày sẽ đến Thân xác này rã tan Đất trở về với đất Còn chi nữa mà tham.
07/10/2016(Xem: 14307)
Chùm Tứ Cú Lục Bát có Nụ Cười hưởng ứng. Chào ngày mới Chào nhau ngày mới nắng vàng Từng tia hi vọng ấm tràn ước mơ Chào nhau ngày mới bài thơ Tiễn ngày qua đã trống trơ tiếng cười.
07/10/2016(Xem: 17150)
Vào Thu đọc thơ Nguyễn Du: Hai bài thơ mang tên Thăng Long của Nguyễn Du Một phần nghiên cứu dịch văn bản thơ chữ Hán Nguyễn Du qua bài Thăng Long 昇龍 [1] Tản mạn nhận diện Quốc hiệu Việt Nam trong ý thơ của bài thơ Thăng Long Khái niệm lịch sử của Thăng Long Thăng Long, là kinh thành - kinh đô của đất nước Đại Việt, từ vương triều Lý , (gọi là nhà Lý hoặc Lý triều, 1009-1225) cho đến triều đại nhà Lê Trung Hưng (1533-1789), tổng cộng 564 năm[2]. Thăng Long cũng được hiểu và được biết đến trong lịch sử vốn là địa danh tên cũ của Hà Nội hiện nay. Thăng Long nghĩa là “rồng bay lên” theo nghĩa Hán-Việt, hay 昇隆[4] nghĩa là “thịnh vượng”. Từ Thăng Long: “昇隆” là từ đồng âm với tên “昇龍: Thăng Long”, nhưng mang nghĩa khác với “昇龍”.
07/10/2016(Xem: 12351)
Hoàng cung cảnh đẹp vô cùng- Hoa thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh- Có hòn non bộ hữu tình- Có hồ bán nguyệt in hình trời mây
07/10/2016(Xem: 9917)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa- Có tài đô vật rất ư tuyệt vời- Lại thêm sức mạnh hơn người,- Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
07/10/2016(Xem: 12446)
Mười tám năm - Hoa Vô Ưu - Vườn xưa lấp lánh cánh hoa tâm - Mười tám năm Kẻ còn người mất - Hương Vô Ưu - Thơm ngát cõi vô thường
06/10/2016(Xem: 11099)
Cái chết từ từ sẽ đến Lo chi cho lắm cực thân Thảnh thơi nhẫn tu mà sống Có gì ta phải rối răm .