Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

30/09/201406:31(Xem: 12882)
Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

 vang trang





Ca từ

Dế khóc trăng



 

1.

(Réo gọi, tha thiết)

Ôi! Anh em ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho yêu thương

Mời biển đông sóng vỗ

Hãy hát cho xanh xao

Gọi nhức đau mầm lá

Hãy hát cho hoang vu

Những cuộc tình hóa gió

 

(Chậm rãi)

Rồi lang thang

Rồi phiêu linh

Lời vô thường

Vương giọt lệ không khô!

 

(Dồn dập)

Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu

Ôi! Dế khóc tím cô liêu

Có ai đi qua đời nhau

Mà hoài ôm chiếc bóng

Có ai bước qua trần gian

Mà trái tim thiếu máu

Nốt nhạc sầu

Ca từ buồn

Hòa cóc nhái khe hoang!

 

(Tha thiết, bình hòa)

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ

Khóc cho anh em niềm tin tục phố

Con sông trôi hoài

Bèo rong miệt mài

Biết bờ bến nơi đâu!

(Ôi! Đêm đêm

Cây nghe lá khóc hoa

Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám

Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng

Như hiền triết già

Đôi mắt mù lòa

Nhìn lạnh giá mai sau!)

 

2.

(Điệp khúc)

Ôi! Hư vô ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân văn

Đã mòn phai con chữ

Hãy hát cho chân dung

Vết chàm nâu loang lỗ

Hãy hát cho ai người

Những chồi tim mọc đá

Nhánh khô gầy

Cát bụi nầy

Rơi điêu tàn

Giữa góc phố văn minh!

 

Ôi! Dế khóc xé hoang vu

Ôi! Dế khóc buốt thiên thu

Có ai dò soi mặt nhau

Mà tìm ra quê cũ

Có ai cùng ngồi bên nhau

Mà vực sâu ngăn trở

Tế bào nào

Giọt máu nào

Đừng mục ruỗng lương tri!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc tôi

Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ

Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế

Bọt vỗ đầu ghềnh

Xác cuốn lục bình

Ôi! sò ốc ăn năn!

 

( Ôi! Đêm đêm

Tre nghe dế khóc măng

Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá

Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước

Tôm cá lên bờ

Nghêu hến thẩn thờ

Đã lạc mất quê hương!)

 

3.

(Điệp khúc)

Ôi! Núi sông ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân luân

Tay cầm tay đi tới

Hãy hát cho em tôi

Bước ra từ ngục tối

Hãy hát cho phố phường

Cuồng quay hấp hối

Rác bên đường

Nở biếc hường

Muôn sắc màu

Chớ dối gạt lầm nhau!

 

Ôi! Dế khóc réo cô đơn

Ôi! Dế khóc ướt trang văn

Có ai tìm ra loài hoa

Còn thơm mùi hương hoang dã

Có ai tìm ra hồn nhau

Từ những bàn tay lông lá

Thần linh sầu

Tượng đá buồn

Rơi giọt lệ trở trăn!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho bướm sâu rừng Tây lửa cháy

Khóc cho mắt ai đục ghèn không thấy

Cây trái quê nhà

Nương sắn, vườn cà

Thôi ruộng rẫy tai ương!

 

(Ôi! Đêm đêm

Em nghe dế khóc em

Khóc cho thơ ngây áo xiêm bụi phấn

Khóc cho da ngà hôm kia mọc nấm

Ung thư lan tràn

Quả đất than phiền

Đã nặng quá người ơi!)

 

4.

(Điệp khúc)

Ôi! Khói sương ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho quê tôi

Lời hò ru con sáo

Hãy hát cho sang sông

Cánh cò bay rợp nắng

Hãy hát cho mộng dài

Ngọt ngào cay đắng

Lối đi về

Cuộc não nề

Hố thẳm lòng

Xin cầu nối truông mây!

 

Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ                                               

Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ

Có ai từng đau bàn chân

Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ

Có ai từng run con tim

Nhìn đăm thành xương hoang phế

Cỏ xanh rì

Nấm mộ đời

Ba tấc đất đìu hiu!

 

Ôi! Đêm đêm

Anh nghe dế khóc anh

Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế

Khóc cho đài cao đỉnh mây ngộp gió

Lau lách gai lùm

Sim mua tưng bừng

Cùng hòa tấu tri âm!

 

(Ôi! Đêm đêm

Ta nghe dế khóc ta

Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ

Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió

Hơi thở mỏi mòn

Trái tim có còn

Mà nói chuyện yêu thương!)

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/07/2019(Xem: 25369)
Năm 1308, Mạc Đỉnh Chi đi sứ Trung Hoa ( vào thời nhà Nguyên ). Đến cửa khẩu quá muộn, quân Nguyên canh gác bắt ông và mọi người tháp tùng phải chờ đến sáng hôm sau mới được phép qua cửa khẩu. Thấy sứ bộ Đại Việt cứ khiếu nại biện bạch mãi, viên quan phụ trách canh cửa ải thả từ trên lầu cao xuống một câu đối, thách thức sứ bộ Đại Việt nếu đối được thì họ sẽ mở cửa
21/07/2019(Xem: 12460)
Trông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương
19/07/2019(Xem: 17021)
Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ!
19/07/2019(Xem: 11052)
Sống cô tịch cần ...tầm nhìn sáng suốt, Là nghệ thuật.... tự kiềm chế bản thân . Dám làm dám nghĩ .....chấp nhận sai lầm Sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy ....tiếp sức !
19/07/2019(Xem: 12094)
Lão Tăng sưu tập Thiền-thi, cống hiến các bạn uống trà, ngâm nga, nghiệm thâm ý, trực ngộ diệu lý Bất sanh, bất diệt. Bổng nhiên bay vút không trung, cười vui ha hả, nhìn thấy cõi trần không không Vô tận…Tam-khổ, Bát-khổ biến thành Tịnh-độ. Tu, Tu nhiều, vui thú nhiều bạn nhỉ !
19/07/2019(Xem: 10403)
Bởi hay gậm nhấm buồn đau Nên sống.. âu sầu cô quạnh. Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu Về sau.. lại là hữu hạnh.
13/07/2019(Xem: 10867)
THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
12/07/2019(Xem: 10690)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa Sống bên tảng đá lớn kia Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng
12/07/2019(Xem: 12893)
Thưở xưa có một người ngu Đến thăm nhà bạn rất ư thân tình Chủ nhà vui đãi khách mình Bữa cơm đạm bạc, có canh ăn cùng Chàng chê canh lạt khó dùng Chủ bèn nêm chút muối trong canh này
07/07/2019(Xem: 12487)
CHỚP Lung linh sương đọng cỏ vàng Sớm mai nắng rực huy hoàng chớp mi Ưng vô sở trụ phút giây Tam thiên vỡ nát bụi bay uế trần.