Chiến Sĩ Trận Vong (thơ)

28/05/201723:56(Xem: 14013)
Chiến Sĩ Trận Vong (thơ)
 

Tuong Dai Chien Si


CHIẾN SĨ TRẬN VONG


Anh nằm xuống cho mọi người được sống
Nén hương lòng tôi dâng thắp cho anh
Yêu quê hương anh đã phải lên đường
Vì sự sống biết bao người còn ở lại .

Lửa xa trường lòng anh không quản ngại
Thân xác này anh xin gởi lại đây
Dù xương rơi thịt nát ở cõi nầy
Anh vẫn mãi một lòng yêu tổ quốc .

Tôi xin hướng về anh lòng kính phục
Hình ảnh người chiến sĩ trận vong
Đất nước này luôn tưởng nhớ tên anh
Tượng bia đá vẫn còn đây mãi mãi .

      Dallas , viết vào dịp Lễ Chiến Sĩ Trận Vong 2017
            Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/01/2012(Xem: 22231)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có !
11/12/2011(Xem: 15669)
Ra đi khắp bốn phương trời Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa Ta về gặp lại tình ta Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
05/12/2011(Xem: 16410)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian
28/11/2011(Xem: 32470)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 29632)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 12368)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 11303)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30324)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13820)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14871)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.