Hương sắc liên hoa (thơ)

18/12/201017:21(Xem: 18957)
Hương sắc liên hoa (thơ)


phatdansinh_2013

HƯƠNG SẮC LIÊN HOA

 

(Phật Đản Liên Hiệp Quốc 2552)

 

 

 


Có một đoạn đời

Hồ sen cạn nước

Nắng táp cháy cây;

Có một hư thời

Gió chướng đen mây

Sen tàn trụi lá...

- Ta chung với sầu đau thiên hạ

Thường dựa bên hồ

Tâm sự với sen khô...

Tưởng từ đây sen chết hồ khô

Không còn dáng thanh cao

Hương ngân dâng lễ Phật

Năm tháng chìm sâu

Niềm Ba La Mật...

- Một sớm tinh sương

Ghé thăm hồ cạn

Mắt ngời tia sáng

Niềm vui tuyệt vời

Lá cỏ ươm xanh

Hoa nụ hồng tươi:

Một chấm Sinh giữa Hồ Lá Tử!

 

- Nhớ tới cành sen Phật sử

Nụ cười Ca Diếp chớp duyên!

Ba nghìn năm mạch Đạo uyên nguyên,

Đem diễn ý vượt mưa cuồng nắng lửa...

Ôi, ngát đẹp như áng Văn đề Tựa

Từ Thiên Kinh, Thi Kệ ngọc trang Vàng

Chấm Ngai Tâm hàm dưỡng hạt Kim Cang

Lụa Thiên Nữ kín oai nghi sắc vóc,

Tơ vàng kết chờ căng tơ Thánh nhạc

Ôi muôn đời quy ngưỡng sắc Liên Hoa

 Khắp ba cõi hướng tâm nguồn Tịnh Lạc.

 

 Tâm Tấn

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2014(Xem: 15013)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14199)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 15395)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15671)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14415)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 20541)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 14887)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14600)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!
14/10/2014(Xem: 14512)
Tuổi đời đã sáu mươi già Thân thể biến đổi trán đà xếp ly Mắt mờ tai lãng lắm khi Bộ đi chậm chạp nạng ghì chống thêm
12/10/2014(Xem: 13363)
A ha, tay bắt được vàng Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê Phước bất tận hưởng lặng nghe Mở lòng từ ái sớt chia tay người.