Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên
Vang dội đông tây tam pháp quyền
Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo
Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền
Đầu đà* bất động xa trần tục
Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên
Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã
Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
Chào đời có biết gì đâu
Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời
Trần gian cũng rất tuyệt vời
Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên
Quê hương đất nước tổ tiên
Chúng sanh các loại gắn liền trước sau
Tương quan mật thiết với nhau
Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình
Nhu hòa thuần thiện chân tình
Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người
Thế nhân cần sự vui tươi
Cần nên có một nụ cười an nhiên
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi
Mà ta còn lầm lũi ở trần gian
Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi
Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng
Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại
Tung chân thật thôn tính hết dối gian
Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận
Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân
Hãy để thơ chia với đời khốn khổ
Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.