Sơn Cư

06/02/201513:04(Xem: 13256)
Sơn Cư
blank
Inline image






- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc 
'' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. 
Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế
nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.

- Do Phật giáo không dạy về chữ 'Tin' mà chỉ là phương tiện để giúp con người thoát khổ
nên sức mạnh của Phật giáo nằm ở PHÁP (Đạo lý) chứ không phải SỐ LƯỢNG TÍN ĐỒ. 
Có thêm người theo, Đức Phật cũng chẳng mạnh thêm, và bớt đi tín đồ cũng không làm 
cho Pháp của Ngài yếu đi.

Chính vì vậy Phật giáo không có các điều luật ràng buộc tín đồ, cũng không có nhu cầu 
tổ chức chặt chẽ và không xem việc truyền đạo là yếu tố sống còn để rồi dẫn đến những 
hành động truyền giáo cực đoan.

Dĩ nhiên với tính chất và tổ chức như vậy thì những ai hướng đến Phật chỉ bằng niềm tin, 
niềm tin đó ít nhiều sẽ bị lung lay trước sự xuống cấp của hàng mô phạm.
- Còn những ai hiểu và THỰC HÀNH PHÁP thì chẳng ảnh hưởng gì.

Namo Buddhaya
blank
Sơn Cư

Phương trời đó mây hiền hòa trôi chảy
Có tùng xanh vờn nắng gió bên ngàn.
Đời ẩn sỹ với hồn thơ tiêu sái
Lá hoa cùng thiền tọa khắp không gian.

Một lần đến phai dấu sầu vạn cổ
Tháng năm chừng khuất dạng dưới hư vô.
Chiều nhẹ bước qua bên dòng suối nhỏ
Chợt trần duyên.. vỗ cánh tít xa mờ.

Lòng vô sự chung núi rừng nhịp thở
Ngắm trăng vàng nằm mộng dưới sương khuya.
Hoàng hôn úa rồi bình minh lại nở 
Bốn mùa như nhiên đến, mặc nhiên về.

Chuyện còn, mất rụng bên lề sinh tử
Nỗi buồn, vui hoa nắng rớt trên vai.
Một hơi thở có dài chi cuộc lữ
Mà hơi đâu vướng bận.. sống u hoài!

Ngày tháng vẫn mưa chuyện trò với nắng
Dế giun cùng tấu nhạc khắp chim muông.
Thân áo vải ngồi yên hòa tĩnh lặng
Hoa tình thương nở ngát tận tâm hồn.


Thích Tánh Tuệ
Himalaya India Hạ 2014 
Hoa Tư Tưởng :Tôi ích kỷ, hay nóng vội và thiếu vững vàng.Tôi có nhiều lỗi lầm không tự chủ và thiếu kiểm soát.Nhưng nếu anh không thể Chấp Nhận được tôi những khi tồi tệ nhất,thì anh thật sự cũng chẳng xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất từ tôi - Marilyn Monroe
 
Tám Chút Xíu

1. Miệng niệm Phật 
nhiều thêm một chút nữa.
2. Đầu óc cởi mở 
thêm một chút nữa.
3. Nóng giận ít 
thêm một chút nữa.
4. Độ lượng nhiều 
hơn một chút nữa.
5. Lòng rộng rãi 
thêm một chút nữa.
6. Làm thiện nguyện 
thêm một chút nữa.
7. Nói năng nhẹ nhàng 
thêm chút xíu nữa
8. Mĩm cười nhiều thêm một chút nữa.*:) happy.
'' Người bạn thật sự không những là kẻ biết nghiêng mình trên đau khổ của chúng ta với sự quan hoài, thương xót, mà còn là người biết ngắm nhìn hạnh phúc của chúng ta với tia nhìn không một chút ghét ghen, đố kỵ ''__(())__
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog

blank
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28233)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11764)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10709)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30015)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13729)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14816)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25165)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12418)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20691)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14343)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,