Ráng tu đi để ngày mai hưởng phước (thơ)

29/10/201401:14(Xem: 15101)
Ráng tu đi để ngày mai hưởng phước (thơ)


Me-Tam_Thai_4



Khuyến Tu

 

Ráng tu đi ngày mai hưởng phước
Ráng tu đi để được thảnh thơi
Đó là phần thưởng của Phật Trời
Đó là mộng đẹp muôn đời như hoa
Dầu tiền bạc đầy rương tràn tủ
Cũng không đủ huynh đệ ơi
Sớm giác ngộ nương tầm nẽo đạo
Dứt nghiệp trần, trả báo oan khiên
Trở về theo Phật Thánh Hiền
Tu cho đắc quả đến miền Lạc bang./.

***
Siêng năng niệm Phật Di Đà
Tránh xa tánh nết la cà thị phi
Một lòng hỷ xả từ bi
Bao nhiêu phiền giận sân si tan liền.



Tu Viện Quảng Đức 29-10-2014
Cụ Tâm Thái , 82 tuổi



Me_Tam_Thai_2014 (13)Me_Tam_Thai_2014 (12)Me_Tam_Thai_2014 (11)Me_Tam_Thai_2014 (10)Me_Tam_Thai_2014 (9)Me_Tam_Thai_2014 (8)Me_Tam_Thai_2014 (7)Me_Tam_Thai_2014 (6)Me_Tam_Thai_2014 (5)Me_Tam_Thai_2014 (4)Me_Tam_Thai_2014 (3)Me_Tam_Thai_2014 (2)Me_Tam_Thai_2014 (1)



Me-Tam_Thai_1Me-Tam_Thai_10Me-Tam_Thai_11Me-Tam_Thai_12Me-Tam_Thai_1aMe-Tam_Thai_2Me-Tam_Thai_3Me-Tam_Thai_4Me-Tam_Thai_5

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 12105)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 14161)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 16022)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 67564)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 14457)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 18098)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15465)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12620)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...