Đông (thơ Haiku)

22/10/201410:00(Xem: 14569)
Đông (thơ Haiku)

song-bien

ĐÔNG


Dơi nhập thiền
Rét đậm
Thắm hoa trạng nguyên

ƠN THẦY 


Ngọng nghịu i… tờ 
Thầy dìu dắt 
Nên vần thờ… ơ thơ 
  
 
HẠN

Cá lia thia
Ngặt đường lội
Nắng hâm khan đìa
 
LŨ!
Mẹ khàn hơi chới với
Trăng chòng chành gọi
Mái tranh trôi!
 
BÃO
Chiêm chiếp chiều
Tan tác tổ
Cành buồn thiu
 
RÉT
Thẫn thờ đom đóm
Rét cứa đèn tắt
Gió lom khom
 
VÔ THƯỜNG
Lá vàng rụng xuống
Giọt sương chợt thức
Trôi giữa vô thường.
 
MƯA!
Thằn lằn chắt lưỡi
Tiếc nụ rét rơi
Đau tờ lá chuối!
 
GIÓ XUÂN
Mai chờ ươm nụ
Đông phong phơi phới
Xé dội sương mù.!
                              
 
SÓNG THẦN
                           
Đất Trời mịt mù
Xuân phân tàn tạ
Cứa bờ HAIKU! 
 
TÂM động Phù hoa
Mực pha thảm họa 
Xước nét HAIGA 
 
Đất Tâm sân hận 
Gieo phủ Phù Tang!
           …Hải chấn!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/05/2017(Xem: 16242)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa - Con người kiếp sống dây dưa lâu dài - Nhiều ngàn năm một cuộc đời - Rất là khác biệt với thời buổi nay.
07/05/2017(Xem: 21659)
Dịch thơ vốn là chuyện khó. Dịch thơ chữ Hán của một đại thiền sư khai sáng dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử tại Việt Nam là Tổ Sư Trần Nhân Tông (1258-1308) lại còn vô vàn khó khăn hơn nữa, bởi vì thơ chữ Hán của Thiền SưTrần Nhân Tông ngoài phẩm chất văn chương trác việt còn chứa đựng nội dung uyên áo của Thiền, của Phật Pháp.
06/05/2017(Xem: 15968)
Hàng xóm sát vách nhà cao Nhà mình thấp bé cúi chào khiêm cung Bốn bên kiên cố nhiều tầng Cúi nhìn nhà bé sáng trưng hoa đèn Ngạt ngào bảy bước hoa sen Cờ giăng ngũ sắc thiêng liêng Đạo Vàng
05/05/2017(Xem: 11107)
Dù đang sống cứ coi mình như đã chết Mặc cho đời hỷ nộ ái ố đi Cuộc sống này chẳng có gì phải đáng ghi Dẫu khanh tướng hay công thần bá tước .
05/05/2017(Xem: 15939)
Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng, khi vườn tâm yên ắng những buồn lo
05/05/2017(Xem: 10544)
Áo cũ nâu sòng thấp thoáng bay Tháng ngày nhẹ bước đạo tình say Ta say về hướng Chân Thiện Mỹ Say cả cuộc đời dẫu trắng tay
05/05/2017(Xem: 13467)
Nằm ôm một bóng trăng gầy Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn Rừng sâu mấy nhịp Trường sơn Biển Đông mấy độ triều dâng ráng hồng Khóc tràn cuộc lữ long đong Người đi còn một tấm lòng đơn sơ ?
03/05/2017(Xem: 12283)
Một lần té bẳy lần ta đứng dậy Đứng một mình tiếp tục bước đường đi Ta không mong ai cứu vãn điều gì Chỉ muốn được cất bước đi vô ngại .
01/05/2017(Xem: 10651)
Vấp chân, trợt giữa chợ chiều Nhìn trời mà ngắm cánh diều nghiêng chao Buồn cười nên chẳng hư hao Chỉ đau thân xác ngã nhào vô duyên
01/05/2017(Xem: 13550)
Sáng nay ngày ba mươi Tháng tư mưa tầm tả Bao người con xa xứ Nhớ về chốn quê cha