Đừng tưởng (thơ)

19/05/201008:55(Xem: 16522)
Đừng tưởng (thơ)

Đừng tưởng!
buigiang-chandung

Đừng tưởng cứ trọc là sư

Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu

Đừng tưởng cứ thích là liều

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm

Đừng tưởng đời mãi êm đềm

Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân

Đừng tưởng cười nói ân cần

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười

Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm

Là đời tươi sáng trở nên đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung

Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền

Đừng tưởng cứ tiến là lên

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng

Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đừng tưởng có chức là rồng

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Bùi Giáng


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/11/2014(Xem: 20392)
Chữ nghĩa nào để xưng dương Ngài cho vẹn Ngôn từ nào để tán thán Ngài cho toàn Bởi cuộc đời Ngài lấp lánh vô số điểm son Bởi hành trạng Ngài lung linh muôn ngàn ảnh tượng Tôi bỗng nhớ tác phẩm "Đường Xưa Mây Trắng" Và "Thử Tìm Dấu Chân Trên Cát" mà đi
24/11/2014(Xem: 17743)
Ghi âm " Ký Sự " lưu đời Khánh Anh Đại Tự rạng ngời xứng danh Mang tên Tổ[1] bậc cao thanh Chùa Thiêng sừng sững Kinh Thành Paris
22/11/2014(Xem: 14065)
Gặp lại mình giữa tâm vô ngôn Dừng bước lang thang – bặt tâm hành Quên thuở vô minh theo huyễn ngã (Cái “tôi” hư ảo cõi phù vân)
21/11/2014(Xem: 14806)
Buông tay xa bỏ nợ nần Dụng công khổ hạnh, tự trầm với sông Ta tìm ta giữa mênh mông Chợt nghe vang một tiếng Om, đi về!
21/11/2014(Xem: 18428)
Quyết tâm thành tựu Sự hạnh phúc rộng lớn nhất cho tất cả sinh vật Điều này còn hơn cả viên ngọc như ý Tôi nguyện thường xuyên, liên tục thương yêu, quý mến hết thảy mọi chúng sinh.
20/11/2014(Xem: 14941)
Cùng cầu nguyện tịnh tâm truyền năng lượng Gởi yêu thương đến Hòa Thượng làng Mai Cho thân tâm thoát khỏi mọi bệnh tai Mau bình phục tiếp giúp đời bớt khổ Cuộc đời Thầy cũng khá nhiều giống tố Phải tha phương hoằng pháp độ nhân sinh Được đề nghị hưởng giải thưởng hòa bình (1)
20/11/2014(Xem: 14748)
Ân giáo dưỡng muôn đời ghi nhớ mãi Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền Xác thân nầy do cha mẹ tạo nên Nhưng tri thức là nhờ ơn xã hội Không nhớ ơn đền đáp là mang tội Sống gần bên nhưng vẫn mãi xa nhau Trọng tứ ân mới hưởng được nhiệm mầu
16/11/2014(Xem: 15974)
Đi tìm nẻo về của ý Phước lành gặp đấng từ bi Vạch hướng trọn chân thiện mỹ Môi hồng thơm nụ mỉm chi.
15/11/2014(Xem: 21124)
Bóng dáng tiền trần con đã gặp Hình ảnh thầy trong nắng ngọt mưa sa Con không thấy mặt trời chợp tắt Hạt sỏi nào, ngọn lá nào vẫn thuyết Pháp Hoa.
12/11/2014(Xem: 15228)
Đời tui đau khổ nhiều rồi. Nay vui một tí thì ngồi hát ca. Quanh năm ở cỏi Ta Bà. Đi lên đi xuống rất là mõi chân.