Đừng tưởng (thơ)

19/05/201008:55(Xem: 16599)
Đừng tưởng (thơ)

Đừng tưởng!
buigiang-chandung

Đừng tưởng cứ trọc là sư

Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu

Đừng tưởng cứ thích là liều

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm

Đừng tưởng đời mãi êm đềm

Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân

Đừng tưởng cười nói ân cần

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười

Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm

Là đời tươi sáng trở nên đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung

Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền

Đừng tưởng cứ tiến là lên

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng

Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đừng tưởng có chức là rồng

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Bùi Giáng


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/06/2016(Xem: 16452)
Thiền sư cất túp lều tranh - Một mình ẩn dật tu hành rừng sâu - Thị thành xa lánh từ lâu - Tâm hồn thanh thản, đạo mầu kiên trinh.
06/06/2016(Xem: 17077)
Làng kia có một lão bà - Sống đời lầm lũi, cửa nhà đơn côi - Chồng con đều đã qua đời - Bà nhờ mảnh đất nhỏ nơi sau nhà
06/06/2016(Xem: 14814)
Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái, Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!
06/06/2016(Xem: 16538)
Tùy duyên không phải cho qua Tùy duyên là để tránh xa hứa liều Tùy duyên hai chữ đáng yêu Tùy duyên điều kiện bấy nhiêu hiểu rồi Tùy duyên khỏi nói lôi thôi Tùy duyên xem lại hạ hồi giải phân Tùy duyên là có nghĩa nhân Tùy duyên để khỏi đổi thân thành thù Tuy duyên là biết hòa nhu Tùy duyên lặng lẽ thiên thu không hèn Tuy duyên chấp nhận cho quen Tùy duyên không phải đợi khen mới làm
04/06/2016(Xem: 12449)
Quảng Đức cửa Phật từ bi Tâm Phương Thượng Tọa chủ trì thâm niên Tổ chức tu học tinh chuyên Hoằng dương Chánh Pháp gieo duyên cõi thiền Giải thoát bao nỗi oan khiên Độ cho bá tánh mọi miền vui tươi Đẹp sao công đức của Người Tinh nghiêm giới hạnh, rạng ngời chân tu
04/06/2016(Xem: 13661)
Lá cờ Phật Giáo thiêng liêng - Năm châu bốn biển mọi miền - Thắm tô màu cờ ngũ sắc - Biểu trưng Đạo Phật linh thiêng
04/06/2016(Xem: 13887)
Ngọn lửa sáng ngời cả năm châu Trái tim Bồ Tát rực trời âu Như như bất động ngồi yên lặng Sức mạnh từ bi khắp địa cầu
03/06/2016(Xem: 14657)
Lá cờ Phật Giáo tung bay - Năm châu bốn biển đẹp thay Đạo Vàng - Ngợi ca Ánh Đạo hòa vang - Người con Đức Phật lên đàng dựng xây -
03/06/2016(Xem: 11803)
Chùa là hình bóng quê hương Chở che nguồn cội yêu thương muôn đời Giữ trang sử ngọc tuyệt vời Luyện tôi son sắt rạng ngời Tổ Tiên Chùa là ảnh tượng trang nghiêm Thắm tô đạo đức mọi miền trần gian Mang chân thiện mỹ Đạo Vàng Lên thuyền Bát Nhã băng ngàn biển khơi
01/06/2016(Xem: 11687)
Phương trời cao rộng áo nâu bay Mây trắng đường xưa mãi nhớ hoài Tự do siêu bước đường giải thoát Thấm ướt vai sòng khách vãng lai