Những năm anh đi (thơ của Ôn Tuệ Sỹ)

27/03/201314:38(Xem: 16602)
Những năm anh đi (thơ của Ôn Tuệ Sỹ)

ht tue sy


Những Năm Anh Đi

Thơ của Ôn Tuệ Sỹ

Diễn ngâm: Cư Sĩ Tuệ Quán



Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn.

Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu rừng sâu nên khoé mắt rưng rưng
Tay anh với trời cao chim chiều rủ rỉ
Đời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường.

Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu đồng hoang
Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.

Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương.

Và ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa con đường còn rợp khói tang thương
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn chân tình như mưa lũ biên cương

N.Tr. 4 – 1975

***

Ba bài thơ trên đây trích ra từ tập thơ “Tuệ Sỹ: Giấc mơ Trường Sơn” vừa ấn hành ở Hoa kỳ.

---o0o---
Vi tính : Ngọc Hân

***

150giacmotruongson3
Lễ phát hành Thi phẩm

Giấc Mơ Trường Sơn của Thầy Tuệ Sỹ tại Sydney thành công viên mãn
https://quangduc.com/a30450/ra-mat-giac-mo-truong-son

***


giacmotruongson2Mời xem tiếp
https://quangduc.com/a475/giac-mo-truong-son

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/06/2017(Xem: 13693)
Thời xưa và cả thời nay Số người mê tín, buồn thay, quá nhiều! Họ mê muội tin đủ điều Gặp cây cổ thụ họ đều van xin
10/06/2017(Xem: 12803)
Vợ chồng chàng Kế Sa La Kiếm ăn vất vả, cửa nhà khó khăn Nhưng vui sống cảnh thanh bần Hiền lành, chân thật, xa gần mến thương
09/06/2017(Xem: 14288)
Mỗi ngày Những con đường trong thành phố Nặng nề Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.
09/06/2017(Xem: 11886)
Sông mê bể ái sánh đôi dòng, Nghi hoặc ra vào cửa có không. Tham đắm trần gian nên lận đận, Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
09/06/2017(Xem: 14731)
Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó Qua dốc đồi là tới thiền viện đây Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này
09/06/2017(Xem: 14385)
Hết cá rồi lại đến tôm Biết bao khốn khổ bao trùm quê hương Dân lành cực nhọc gió sương Một đêm mất trắng hết đường sanh nhai
08/06/2017(Xem: 24726)
Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…
07/06/2017(Xem: 15284)
Pháp của Phật chẳng có gì là mạt Mạt hay không do ở tại lòng ta Suối nguồn Tâm Pháp bao la Chảy vào muôn cõi hằng sa kiếp người .
07/06/2017(Xem: 11700)
Phật ngồi cầm đóa hoa sen. Cho con học pháp ở hiền đức cao. Giống như phẩm hạnh hương ngàn. Tung bay ngược gió đạo vàng trùng hưng. Hoá thành tịnh độ đất nầy. Tới lui tự tại cõi tây ngát trần
06/06/2017(Xem: 15929)
Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó ! Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi Cuộc đời này bao sóng gió nổi trôi Vui được biết Bạn bình an vui sống !