Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Một thoáng bâng khuâng (Tuyển tập thơ của Đinh Hồi Tưởng)

01/02/202117:15(Xem: 247)
Một thoáng bâng khuâng (Tuyển tập thơ của Đinh Hồi Tưởng)

 

 

motthoangbangkhuang-dinhhoituong

 


 MỘT  THOÁNG  BÂNG  KHUÂNG

ĐINH  HỒI  TƯỞNG 

Kính dâng Thầy Mẹ, anh em, chư vị ân nhân và bằng hữu tập thơ:
“Một Thoáng Bâng Khuâng".  Ở đây chợt có chợt không những cánh mây hồng vờn bay trong  tuyết trắng.




MỤC  LỤC

 

Lời giao cảm

Một thoáng bâng khuâng - Hoa nở nụ cười - Giọt trăng của Tưởng – Mây trắng đường chiều – Tình thiên thu - Đầu năm em đi lễ Chùa - Đếm bước thời gian – Mưa và tôi - Ngập ngừng - Đó-Đây - Thoáng hiện - Thương Kiều - Hoa bất ngờ - Như cánh bèo trôi - Một bông hoa - Chung một lối về - Hồn thơ về bát ngát - Gót vương sợi dài -

Một khoảng trời thơ - Khẽ bước chân vang - Đồi thông hai mộ - Hằng mong - Bỗng chút Cần thơ - Chóng vánh - Đôi bờ - Khuất nẻo đường xa -

Giai điệu lục bát - Tình khúc dâng đời - Nước non lễ hội tưng bừng - Khoan thư - Ngôi trường và nỗi nhớ - Nắng xuân - Tròn câu ước nguyện - Trăn trở - Khung trời kỷ niệm - tâm tình với một dòng sông - Bóng ngã tình quê - Quán nhớ.

Cảm tưởng… của Tường Linh.

Đọc thơ… của Nguyễn Đức.

 

  


LỜI GIAO CẢM

 

Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa trần gian này, khiến cho mặt đất ngất say trong cơn rung động choáng váng.

Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm hồi sinh cho kẻ lữ hành cô độc, sống trườn qua cơn gió xoáy ác liệt giữa hư không.

Em đến như đóa hồng ngát hương trong nắng sớm, như bông trang thùy mị, nhẹ vờn trong tha thiết âm thầm, như vầng trăng rằm lung linh trên hồ biếc, như giọt sương vi diệu tẩm ướt đượm nhuần  lá cỏ, như mây trời bữa nọ, như dòng sông chở ráng đỏ hoàng hôn về gieo mộng mị bồng bềnh, đẫm hương tóc em trôi.

Ôi! Em đã đến rồi! Từ bữa nọ tới bữa nay, từ mỗi một phút giây, hay từ vô lượng kiếp giữa thiên thu vời vợi.

Từ nơi đâu, giữa đất trời bát ngát, em đến cất tiếng hát tinh sương, thánh thót quá diệu thường, để kẻ lữ thứ nghe ra biết bao niềm tương ứng, nên hòa âm trên cung  bậc thi ca:

Là Thơ là Nhạc là Hoa

Là chi cũng được em là em thôi!                                                           

NGUYỄN  ĐỨC

 


CẢM TƯỞNG NHỎ
SAU KHI ĐỌC “ MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG “

 

Đến với thế giới thơ của Đinh Hồi Tưởng là dừng lại bên bờ của một quãng sông đời trong dòng chảy miên man chung.Cái thú vị ở đây là cả dòng sông thì nhất quán lưu lượng từ nguồn tới biển, nhưng ở quãng- sông- thơ của Đinh Hồi Tưởng lại thấy tràn đầy dáng vẻ đặc thù.

Thơ Đinh Hồi Tưởng là sự hồn nhiên, thanh thoát, người thơ mớm tiếng nói cho sự vật, lồng cho mỗi sự vật một cái “hồn“

Nhìn cái tịnh để thấy cái động, ngắm một giọt nước mưa treo cuối chót mà nhận ra trong đó thu gọn cả bầu trời…

Nhặt cành hoa rụng lên hôn

Tình yêu thấp thoáng mộng hồn quẩn quanh.

( Gót vương sợi dài )

Yêu ai? Hôn ai? Tất nhiên là không hôn một cành hoa rụng một cách đơn giản như vậy, nhưng qua động tác rất “thi sĩ “ấy, cành hoa rụng sẽ “nói” rõ tất cả.

Hoặc người thơ chỉ nói:

Đi, về mưa ướt mình tôi

                        ( Mưa và tôi )

Là tác giả đã nói rất nhiều, rất đủ với ta, với “ai”, với chúng ta và cũng đã vẽ lên được cả bức tranh hoành tráng không phải chỉ với con đường “Đồng Khởi “ dưới mưa, mà còn có cả bầu trời mưa và một cõi lòng “mưa “

Dòng- sông- thơ đang trôi. Tôi chưa thả thuyền xuôi tận cuối dòng và trước đó, con thuyền nhỏ của tôi cũng không phải được xuất phát từ thượng nguồn. Giống như một người “cưỡi ngựa xem hoa", tôi mới đọc một số bài thơ trong tập thơ này. Bình thường, với những thi nhân còn đang làm thơ thì chưa ai dám  kết luận. Trong trưòng hợp này, tôi lại càng không thể kết luận đối với nhà thơ Đinh Hồi Tưởng.

Tuy nhiên, điều có thể nói ngay bây giờ là tôi rất hưng phấn sau khi được đọc tập thơ “Một Thoáng Bâng Khuâng"

Như một dòng sông đang trôi, thơ của nhà thơ Đinh Hồi Tưởng sẽ còn nhiều hơn nữa về số lượng và “Xanh, ngọt"  hơn nữa về chất lượng dù bây giờ chất thơ đã “ngọt” đã “xanh"

Tôi tin như vậy và mong như vậy, rất chân tình.

TƯỜNG LINH

( Nhà thơ )

 



ĐỌC THƠ ĐINH HỒI TƯỞNG

 

Tóc trầm thả xuống bờ vai

Bước chân cỏ lạnh đêm dài nghe sương

Tóc của ai mà buông thả xuống lặng trầm để hương thầm vô tình nhẹ thoảng, ngan ngát giữa vũ trụ và âm thầm nhiếp dẫn người thi sĩ đi về trong đêm dài lữ thứ.

Từ độ ấy, từ dạo nào mơ hồ lãng đãng không còn nhớ, người thi sĩ đã giã biệt cố quận, bỏ lại bờ xưa cổ độ, bỏ lại những ân tình, kỷ niệm nơi đất tổ, quê cha, để lên đường bương bả ra đi. Hướng về uyên nguyên khơi mở. Chờ đợi một cách thành kính trong đêm tối, giữa thâm canh trường dạ, ánh sáng chói ngời của chân ngã, của tuệ giác siêu việt, của linh thể siêu nhiên.

Nhưng ánh sáng ấy chưa xuất hiện, chưa tìm thấy, nên giờ đây, còn rong ruỗi giữa những bờ sương bến gió lênh đênh, người thơ lại càng ngậm ngùi hơn nữa. Ngậm ngùi như rơi vào một hoang mạc băng giá bơ vơ.

Rồi bất ngờ, thốt nhiên trong đêm dài cô lữ, người đã phát hiện ra một làn hương kỳ ảo, lạ lùng: “ Hương tóc em, ồ hương của thu. Hồn ta bay trắng giữa sương mù”. Khiến người thơ choáng váng, thần hồn phiêu diêu, phiêu phưỡng để:

Bước chân cỏ lạnh đêm dài nghe sương

Đó phải chăng là đêm vạn đại, lắng nghe tiếng hát của sương thiên cổ, rơi thánh thót giọt vàng trên suối tóc thiên thu?

Đấy cũng là giây phút đốn ngộ, vô tiền khoáng hậu mà nhà thơ Đinh Hồi Tưởng đã nhập diệu, trên con đường sáng tạo của anh.

Con đường sáng tạo là con đường không lộ, nên tha hồ dấn bước mênh mang:

Từ em dạo gót thênh thang

Chập chùng vỗ cánh nhẹ nhàng vút bay.

Thênh thang là cung bậc xuất thần mà người thơ đã bắt gặp, từ hình ảnh nàng thơ diễm tuyệt, trên dặm trường lang thang cuộc lữ.

Cuộc lữ đã tự bao giờ, vẫn trôi chảy theo dòng đời bất rận. Dòng đời thì có đủ thứ mặn nồng, chua chát, ngọt ngào lẫn đắng cay. Người thi sĩ sẵn sàng giăng tay ra đón nhận tất cả, hòa điệu cùng tất cả, để làm thành thiên lương cho chính mình mà khơi mở dòng thơ đi về khơi khơi hoằng viễn.

Em về tắm nước sông Tiên

Thả trôi mấy cụm ưu phiền bóng mây.

Dòng đời ô nhiễm đã được nhà thơ thanh lọc. Từ đây ưu tư, phiền não gội sạch, để cho vạn vật, đất trời cùng về lễ hội trần gian.

                NGUYỄN ĐỨC




 

MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

 

Mơ màng theo gió chiều lên

Hôm nao lạc bước mênh mông đất trời

Ra đi sông núi gọi mời

Nay về nhặt cánh phượng rơi đỏ trường

Bao ngày nên nỗi nhớ thương.

Tiếng chim khua rớt dọc đường cây xanh

Tay ôm sách vở thơm lành

Tóc huyền thả mộng xuống cành âm vang

Trên môi hoa nở cúc vàng

Áo bay trong nắng sương tan cõi bờ.

 

HOA NỞ NỤ CƯỜI

 

Ngọn đèn thắp sáng gió lùa mây

Một đoá hoa vừa nở trên tay

Có lẽ đã từ lòng cảm ứng

Mĩm cười, nghe thấm ý hương bay.

 

TÌNH THIÊN THU

 

Mây trắng bồng bềnh giữa khoảng cao

Gió ơi ! Đứng đợi ở phương nào ?

Thời gian trôi mất không về nữa

Lặng lẽ, trăng chìm cuối biển sao ?

Có còn tính tới chuyện tương lai ?

Đến với thi nhân nặng gót hài.

Rộng mở đôi đường lên nối tiếp

Ngàn năm thương nhớ chẳng mờ phai

 

ĐẦU NĂM EM ĐI LỄ CHÙA

 

Về Chùa mây trắng vờn bay

Trầm hương thả khói trên tay khấn nguyền

Gió qua khẽ gọi lời thiêng

Đốt lên ngọn lữa khắp miền hòa âm

Sương tan trời đất trong ngần

Chợt nghe xuân đến bước chân dáng Người.

 

ĐẾM BƯỚC THỜI GIAN

 

Bỗng sực nức hương trời thơm thoảng nhẹ

Chợt sương đầy sau thoáng chốc mộng mơ

Tình muôn thuở hay chôn vùi nhung nhớ

Chim trên cành nhả điệu mấy vần thơ.

Nắng mai lên ngày về tin rộn rã

Cuối chân trời nghe chim hót vấn vuơng

Bước lữ thứ độc hành về muôn ngã

Tấm thân gầy vai gánh nặng yêu thương

Dâng ý ngọc để lời tuôn hốt hoảng

Mây trắng cười năm tháng sắp xiêu xiêu

Mà sao lại sóng hồn anh lãng mạn

Vỗ miên nơi bến nọ dặt dìu

Bóng thời gian chong đèn soi đáy mắt

Em đứng chờ, đứng đợi, mấy mùa trăng

Sách vở chất từng đống, tiền nghèo ngặt

Anh ngỡ ngàng không thể được cách ngăn

Núi rừng thẳm biển sông dài choáng ngợp

Mảnh trăng rằm đọng lại chút nguyên sơ

Đất với trời biết khi nào tụ họp

Nghĩa ân tình trọn một kiếp bơ vơ

Chiều bảng lảng buồn lên sầu chất ngất

Chở khẳm thuyền sương rụng hạt gieo neo

Nâng phím khẩy từng giây đàn lạc mất

Người đi rồi ta ngóng dõi trông theo

 

ĐÓ ĐÂY

 

Thời gian ngập ngừng ánh nắng

Đất trời rộn rã tiếng chim

Dìu nhau bước đi thầm lặng

Sung rụng bì bõm chìm chìm

 

Muà xuân tràn trề sức sống

Máu chảy rạt rào trong tim

Bướm bay đó- đây xây mộng

- Mơ người khâu vá chỉ kim

 

 

 

THOÁNG HIỆN

 

Em về tắm nước sông Tiên

Thả trôi mấy cụm ưu phiền bóng mây

Trang khinh xưa, lạc dấu hài

Để ai nhớ, để ai say, một mình

Bơ vo trăng nước tự tình

Vời trông ngọn cỏ lung linh sương ngàn

Từ em dạo gót thênh thang

Chập chùng vỗ cánh nhẹ nhàng vút bay

 

 

HOA BẤT NGỜ

 

Kể từ khi mất tin nhau

Nỗi buồn tràn ngập cõi xưa sau

Trăng không còn mọc trên đồi hoang cỏ dại

Những loài hoa tức tưởi héo gầy

Gió bạt ngàn xua đuổi cánh chim bay

Mây tản mạn cuối chân trời nhung nhớ

Trái sầu riêng tách vỏ

Biết còn chăng, ai có sầu chung ?

Ùa ra khoảng trống mênh mông

Canh khổ qua hết chưa vị đắng ?

Em đi rồi mặt trời nguội lặng

Chẳng còn chi hoa bất tử - đợi chờ

Mảnh đất này nhún nhảy - ước mơ

Loài hoa ấy ( Hoa bất ngờ ) đọng lại

Hoa tình thương muôn đời còn mãi mãi…

 

CHUNG MỘT LỐI VỀ

 

Đi qua phố Hội chùa Cầu

Để thương , để nhớ, để sầu miên man

Nắng mưa thiên địa tuần hoàn

Mà sao lạnh lẽo khói nhang phụng thờ

Thương anh chín đợi mười chờ

Mưa-giăng-giăng-mắc-sương-mờ-mờ-sương

Về đâu em, hỡi người thương

Bước chân vấp ngã tình vương vấn tình

                                                      

                                                     (1980 )

 

 

HỒN THƠ VỀ

BÁT NGÁT CÕI VÔ BIÊN

 

Mây phớt nhẹ chiều ùn lên khói biếc

Lời hẹn hò rơi xuống mắt ngày xanh

Mái tóc nghiêng sương pha màu ánh nguyệt

Cung đàn xưa âm vọng bặt kinh thành ?

Chân khẳng khiu bước đường xa ngút tận

Rong ruổi tìm thấp thoáng nước lung linh

Người đứng đó bên thềm rêu hoang vắng

Hương thời gian có thỗn thức trong mình

Rồi thanh thản cứ bước đi từng chặn

Ới muôn chim xin đừng hát đừng ca

Bởi cuộc sống mọi người đều bận rộn

Thì yên vui có đến được muôn nhà ?

Tàu lá dừa không sao im được gió

Hay tại tâm ? Thơ dừng hỏi han chi

Bờ khe lạnh đến rồiđi thien diễn

Gặp nhau đây tâm sự nói năng gì ?

Tôi kjông muốn thơ xa trời và đất

Nữa mang về xoá sạch vết oan khiên

Đánh thức dậy tiếng cười reo thắm thiết

Ồ phải rồi thơ đến cõi vô biên !

 

 

GÓT VƯƠNG SỢI DÀI

( Tặng Nguyên Huy )

 

Mây vương đỉnh núi chiều xa

Dọc đường chim cất tiếng ca dập dồn

Nhặt cành hoa rụng lên hôn

Tình yêu thấp thoáng mộng hồn quẩn quanh

Ngày đi nắng đổ lìa cành

Xuống đồi ngắm nước sông xanh mập mờ

Thuyền câu buông lái hững hờ

Vớt ngàn sao lạc giữa bờ bến hoang

Chợt về thức giấc mơ tan

Cũng gầy hao nhớ tuổi vàng ngày qua

 

 

 

 

 

 

KHẼ BƯỚC CHÂN VANG

 

Về thăm ( suối Đó – chùa Đây )

Ru bờ dương liễu những mây trắng cài

Tóc trầm thả xuống bờ vai

Bước chân cỏ lạnh đêm dài nghe sương

Giọt chuông sớm nở nguồn thương

Chan hòa ra tận nẻo đường nhân sinh

THANH TRANG LAN NHÃ, nghĩa tình

Hương bay vào tận lời kinh nhiệm mầu

Duyên lành trẩy hội ngàn sau

Ngày lên một thoáng hoa cau rụng thầm

Đôi bờ nhật nguyệt tri âm

Nụ cười, chiếc nón tay cầm che nghiêng

Chổi đưa  nhóm lá rừng thiền

Chim  trời cây đứng hồn nhiên thả vần.

 

 

 

HẰNG MONG

 

Một cành hoa ngát thiên hương

Chợt bay tỏa sáng mười phương tâm hồng

Từ vô lượng kiếp hằng mong

Thuyền xuôi êm ả trên sông bến này

Trăng rằm hiện giữa trời mây

Để rừng cây lá hát say mộng hồn

Theo chân đất đỏ bụi dồn

Mai sau hồ dễ ai còn nhớ ai

Phết sơn bạc trắng tượng đài

Bởi em đã biệt hình hài phương nao.

 

 

CHÓNG VÁNH

 

Sao không về kịp trăng tròn

Tan trong biển núi mông hồn trôi êm

Nỗi đau khốc liệt tim mềm

Nghe trời đất cựa sương đêm thầm thì

 

 

 

 

KHUẤT NẺO ĐƯỜNG XA

( Tặng em Trần văn Tánh )

 

Ngồi ôn lại một phương trời viễn xứ

Sóng gào lên trong ánh mắt nai tơ

Tràn lối mộng lặng nhìn nhau bỡ ngỡ

Thuyền trôi êm song vỗ dạt xa bờ

Tiếng tiêu gởi qua muôn trùng đại hải

Dọc bụi đường cuốn hút bánh xe quay

Hằn dấu vết nụ cười tan, ái ngại

Màu thời gian hư ảnh nhẹ nhàng bay

Cầu bắt nhịp qua bao mùa  nhung nhớ

Ngoảnh lại nhìn thăm thẳm bóng mù sương

Dòng nước chảy nhọc nhằn vang điệu thở

Một bông hoa mưa nắng nhạt môi hường

Nỗi lạc loài tay múa chèo đây đó

Non cao vời thấp thểnh đứng xa trông

Chầm chậm bước từ bờ kia bến nọ

Chiều bay về cánh nhạn thả đồng không

Từng sợi khói lên mây chiều pha trắng

Tình thiên thu day dứt mộng hồn ai

Trăng vàng vọt trên cành sương trĩu nặng

Nỗi niềm riêng số kiếp được an bài.

 

 

TÌNH KHÚC DÂNG ĐỜI

 

Mây bay đến

Gió mang đi

Lòng thương mến

Nghĩ ngợi gì

Mùa thu tới

Lá vàng bay

Hằng mong đợi

Mộng mơ say

Tình đằm thắm

Lời thiết tha

Nhung nhớ lắm

Tuổi ngọc ngà

Thuyền cập bến

Nẻo quê chung

Mây hãy đến

Để gió cùng…

 

 

NƯỚC NON LỄ HỘI TƯNG BỪNG

( Tặng Thầy Huệ Vinh )

 

Biết bao nỗi nhớ đường dài

Cái sâu đo trở trăn cuộc sống

Có điều chi hội mở tương lai

Bừng đôi mắt dưới hồ nguyệt vọng

 

Là gió nhẹ băng ngang cành lá

Con kiến vàng ngoảnh cổ trông xuân

Thời gian mau xô nhanh vào hạ

Lá cây cành rộn rã chim muông

 

Giọt sương mai trở mình thức giấc

Đêm khuya tàn nước đọng cành sen

Như vạt nắng thưong hoài hương đất

Mộng xây đời non nước thơ văn

 

Đàn giao hưởng ngân lên cung bậc

Như khí trời nhả ngọc phun châu

Sau với trước ngôn từ quá chật

Những tâm tình còn mãi bên nhau

 

Theo lối đá tìm về non nước

Chén trà thơm lấp lánh cành dương

Xin hòa với triệu lòng mong ước

Gởi chút tình nhuộm bóng quê hương

 

 

TRĂN TRỞ

 

Chợp mắt ngày dài rơi trên cao

Ngập ngừng quên hướng những vì sao

Gió trăng lấp lững đêm sương xuống

Bỗng giật mình trăn trở xiết bao.

 

                                          ( 1978 )

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÓNG NGÃ TÌNH QUÊ

( Kính tặng nhà thơ Bùi Giáng )

 

Dắt nhau về quê hương Duy Xuyên

Dãi đất hiền gấm nhung xứ Quảng

Xe đi qua đêm dài bừng rạng

Đất nước nhiều thay đổi, đổi thay

 

Nghe gió gọi chim ơi học bài

Cánh đồng trãi lúa thơm mùi rạ

Mặt trời lên cành nghiêng bóng ngã

Nước long lanh đôi mắt em xanh

 

Xe bon bon đường  nhựa chạy quanh

Muôn hoa lá vẫy chào cuộc sống

Đồng mênh mông diều bay cánh rộng

Gởi vào lòng ấp mộng hương yêu

 

Đã đi qua, đi qua rất nhiều

Cây cỏ mực bút nghiên tươm tất

Bãi dâu xanh nắng hôn tằm mật

Lụa tơ vàng giăng mắc tình quê

 

Ở xa xôi dù cách đường về

Vẫn thăm mẹ ngàn năm tôn kính

Buồm ăn gió no căng hướng định

Sông Thu Bồn sâu hoắm cầu qua

 

Đêm trầm tư cạn chén quan hà

Vườn cải mướt luống cà san sát

Hoa chạc chìu tỏa hương ngào ngạt

Lá lành đùm lá rách, tương thân

 

Hoài cảm nghĩ quê hương đẹp dần

Nơi cắt rốn chôn nhau chung thủy

Bao năm rồi văn minh dẫn chỉ

Với bạn bè thuần thục hiền lương

 

Ôi, Duy Xuyên, quê hương yêu thương

Mãi ngợi ca suốt đời ca ngợi

Thơ bay lên cùng ta hồ hỡi

Nhớ phương trời diệu vợi mắt chong.

                                           

                                                  ( 1983 )

 

 

TRÒN CÂU ƯỚC NGUYỆN

 

Khung trời treo cánh bướm

Suốt  ngày dài điểm trang

Lặng lẽ hoa mơ màng

Gọi thời – không dừng lại

 

Tay chèo thuyền ưu ái

Cánh bướm vởn bên hoa

Hương sắc dẫu phai nhòa

Còn khói mây lãng đãng

 

Vầng trăng lên ngời sáng

Trên sông nước ngàn trùng

Tình quê lòng thủy chung

Mới nguôi niềm ước nguyện.

 

GIỌT TRĂNG CỦA TƯỞNG

 

Mây bay mòn đỉnh non ngàn

Chiều nghiêng tháp đổ nắng tàn sương rơi

Gió đi phơ phất giữa trời

Dung nhan thả khói đầy vơi trăng rằm

Lần theo gót nhỏ xa xăm

Hình như bến cũ thuyền nằm mãi mê

Ngựa dong lạc mất dấu về.

Dặm đường xuôi ngược câu thề mà đau

Tiếng đàn nức nở xưa sau

Xô hồnTưởng xuống tìm nhau rạc rời.

 

MÂY TRẮNG ĐƯỜNG CHIỀU

 

Mây trắng thả hồn chiều

Lung linh ngời ánh mắt

Tiếng ai hò khoan nhặt

Hoa bụt nở trên tay

Gặp gỡ tự bao ngày

Nấu nung mềm xao xuyến

Trà thơm hòa khói quyện

Sách vở bày ngổn ngang

Từng chữ viết ngay hàng

Mùa thu chim đón đợi

Trái đầu mùa chín tới

Hạnh phúc tỏa mênh mông

Giang tay nhặt ánh hồng

Nụ cười xanh vạn thuở

Tình ta hằng nhung nhớ

Ngày một ít, dài thêm

Sao khuya rụng quanh thềm

Túi thơ dào dạt ý

Hiên trăng nằm suy nghĩ

Gió bẽn lẽn xuống hôn

Thân thể ướp mộng hồn

Ngàn trùng khơi sóng dậy

Trăm năm như đã thâý

Người đó, chính là em !

 

 

MƯA VÀ TÔI

 

Hôm nay trở lại Sài Gòn

Biết rằng người ấy có còn đó không

Cánh cò thả gió mênh mông

Chiều lên bát ngát ruộng đồng nở hoa

Sông quê con nước hiền hòa

Chở về nỗi nhớ bao la đầy thuyền

Bến bờ sương khói bình yên

Tìm nhau thấy nón che nghiêng tóc trầm

Bầu trời quấn quít mưa râm

Trên đường “Đồng Khởi “ âm thầm lặng trôi

Đi,  về mưa ướt mình tôi…

 

NGẬP NGỪNG

( Tặng PhạmThư Cưu )

 

Cứ mỗi lần em về thăm anh

Hoa cỏ xanh bên đường rất mượt

Con bướm vàng lượn vờn say khướt

Em đã về thăm anh

 

Cứ mỗi lần đưa em ra đi

Đôi chân bước nặng nề trong phố

Điện không sáng đợi xe về đúng chỗ

Mưa ngoài trời em chẳng muốn bước lên

 

Đất rùng mình còi huýt bánh lăn

Phút nhọc nhằn nhìn nhau ái ngại

Chim xa cành bao giờ trở lại ?

Cánh thư chết ngất dọc ven đường

 

Cỏ thì mờ lấp láp trong sương

 Gọi gió thổi lau bờ mắt lá

Em đi rồi nhưng hồn anh đã

- Theo xe về một ngã cùng nhau

Xe khuất dần. Khuất dần. Khuất dần

-         Mỗi ngã, mỗi đau !...

 

 

 

 

 

 

 

THƯƠNG KIỀU

 

Em về giũ áo tung tăng

Hương đưa mây gió trăng hoa cài

Sương chiều thắm lạnh bờ vai

Đoạn trường trôi nổi gót hài dặm không

Duyên thơ quá chén rượu nồng

Đi xa bờ cõi cảm thông nhau nhiều

Hư phù sao rải bấy nhiêu

Nỗi niềm canh cánh thương Kiều hợp tan

Tơ tình chuốt mối dây oan

Còn đâu dĩ vãng bước sang ngang rồi

 

NHƯ CÁNH BÈO TRÔI

 

Cánh bèo phiêu dạt nổi trôi

Thông reo chiều xuống hồn đồi lâm ly

Trăng về gió gọi mây đi

Đất trời quạnh quẽ còn chi ? hỡi lòng !

Nước đi… nước trở về nguồn

Mà người đi mãi dá buồn trăm năm ,

 

MỘT BÔNG HOA

Tăng Nguyễn Thiên Chương )

 

Bông hoa run rẩy trong mưa

Khúc ca rừng dừa xanh biếc

Chiều nay về buồn da diết

Áo ướt nặng trĩu vai gầy

Tình đầu theo gío ngàn bay

Gởi nhớ thương người xưa ấy

Thì thôi chuyện đời đã vậy

Rồi qua ngày tháng trôi dần. Em ơi !

Hẹn hò gặp gỡ tri âm

Ngượng ngùng tiếng thơ man dại

Tốt lành bao điều nhân ái

Giai điệu xanh ngọt bờ môi

Anh hát tặng em hồn đồi

Dập dồn… bước đi rất khẽ

Lối về ngã ba quạnh quẽ

Ngàn trùng những hạt mưa sa

Đất trời sao vội cách xa ?

 

 

 

 

MỘT KHOẢNG TRỜI THƠ

 

 

THUNG LŨNG  TÌNH YÊU

Đến Thung Lũng Tình Yêu

Nước biếc nhìn đăm chiêu

Cỏ cây ngừng nín thở

Mây khói nói đã nhiều

 

HỒ XUÂN HƯƠNG

Mặt trời tỏa mênh mông

Em buồn ngồi đợi trông

Sương chiều buông cánh nhẹ

Hồn quyện những đồi thông

 

CHÙA LINH SƠN

Qua một đêm ngủ chùa ngon giấc

Mõ chuông vang mơ tỉnh thầm ghi

Ngưng đọng lại thốt nhiên hiện thật

- Phật mỉm cười hiền hậu từ bi

 

THÁC PREIN

Đàn giao hưởng không lời

Như những hạt nước rơi

Cho vơi dòng lệ chảy

Để người được thảnh thơi

 

SUỐI TIÊN

Tóc mây - quyện tỏa hồn mơ

Áo bay qua vội bến bờ khói sương

Chân nai lạc giữa ngàn phương

Bỗng nghe vạn kiếp yêu thương -  trở về. 

 

 

BỖNG CHÚT CẦN THƠ

 

Đây Cần Thơ mộng

Đất sải cánh chim

Mây nổi khói chìm

Soi trong vịnh bạc

 

Trời cao gió mát

Ánh nguyệt neo sông

Người đợi ta trông

Xa rồi hằng nhớ

 

Yêu nhau vạn thuở

Sống giữa đất trời

Không nói nên lời

Gởi theo sông nước

 

Người về phía trước

Ta đứng lại sau

Ngàn đời trôi mau

Thuyền ai thấp thoáng.

 

 

ĐÔI BỜ

 

Ngày xưa chút nắng còn vương

Treo trên cành biếc lạ thường vởn vơ

Rập rờn chiều lụa hong tơ

Hương bay suối tóc hững hờ đôi mươi

 

Niềm  riêng vẫn một nụ cười

Bước chân in dấu tình người bản quê

Cớ sao lỗi hẹn câu thề

Gặp nhau từ độ ngày lê thê chìm

 

Mây ngàn hạc nội lặng im

Vời trông nét bút cánh chim xa mờ

Hiện về sự thực hay mơ

Tình thương nối nhịp đôi bờ nước non. 

 

 

 

 

 

GIAI ĐIỆU LỤC BÁT

 

CHIỀU BẾN TRE

Đi qua một đoạn đường dài

Sau lưng còn có bỏ ai ? Đoạn đành !

Hương dừa thổi lạc thất thanh

Thả hồn luống đợi nặng cành chiều hôm

 

ĐẾN VỚI NHA TRANG

Mây hồng qua núi biển ru

Phất phơ áo buộc chiều thu viễn hành

Đất trời bát ngát màu xanh

Nha Trang đẹp cảnh giữa thành phố yêu

 

GỞI VỀ CHÂU ĐỐC

Xuôi kênh Vĩnh Tế gặp nhau

Dậy bừng lăng Thoại Ngọc Hầu,  ngẩn ngơ

Trải lòng xuân sắc đề thơ

Núi non nhuộm cảnh sương mơthấy Người

 

BÌNH THUẬN NGÀY QUA

Hồn trăng qua vội rừng gầy

Cung tơ réo rắt dinh Thầy Thím đâu

Giang hà đổ hội ngàn sau

Sóng xô biển cả cùng nhau ruổi tìm

 

SÀI GÒN MỞ HỘI

Đến, đi giữa phố Sài gòn

Cánh chim nhạn bạch thả hồn mộng xa

Dọc đường nhẹ gót lần qua

Hương thơm bắt nhịp trong ta có mình

 

HÀ NỘI AN LÀNH

Nắng- mưa- Hà- Nội- dãi- dầu

Hồi- sinh- tìm- bắt- nhịp- cầu-cảm- thông

Kề- vai- gánh- vác- non- sông

Đáp- đền- ơn- nghĩa- tổ- tông- cội- nguồn

 

 

KHOAN THƯ

 

Người về chung cuộc mai sau

Làm thân chim trắng nhiệm mầu hát ca

Lên non gánh nước trồng hoa

Ngàn năm để mặc trăng ngà tịnh như

Bồng tênh nhẹ bước khoan thư

Đưa hương mấy giọt ngọc từ chơn không

Chừng nghe cổ độ xuân hồng

Cho hồn chất ngất mênh mông khói trời

 

 

NGÔI TRƯỜNG VÀ NỖI NHỚ

 

Nhung nhớ, qua rồi tuổi học sinh

Mà sao lưu luyến biết bao tình

Hè về phượng đổ, bờ lau vắng

Áo trắng in hình trên mắt xinh

 

Ngói trường nhòa nhạt nét tươi son

Gìn giữ tim yêu mãi mãi còn

Thầy, bạn hiện về trong ký ức

Xa rồi góc biển với đần non

 

Thầy cũ thương ơi, phúc trọn lành

Con về thăm lại ruộng đồng xanh

Bạn ơi ! năm trước cùng nhau học

Gặp gỡ đó – đây tuổi trưởng thành

                                  

                                      ( 5- 1979 )

 

NẮNG XUÂN

 

Ngõ qua đường thắm chiều vàng

Hình như còn một cung đàn gió reo

Nắng xuân nhẹ gót lần theo

Em bay dệt mộng lưng đèo trời mây 

 

KHUNG TRỜI KỶ NIỆM

( Tặng nhà thơ Trần Đới )

 

NHỚ  HUẾ

Cảnh cũ ngàn năm mãi thế này

Huế hiền dịu ngát hương say

Xa xôi gởi nhớ về tâm sự

Luống cuống thơ đề ý thoảng bay

 

CHÙA THIÊN MỤ

Chuông rơi thanh thản nhẹ nhàng

Lần theo sương  xuống trăng vàng từ qui

Xưa nay chùa vẫn như ri

- Răng không ở lại ? Người đi biệt mù !

 

THÀNH NỘI

Câu chuyện khi xưa thành cổ tích

Thái Hòa xuân đến gió reo vang

Mây thả quanh đường cây ngái ngủ

Âm thầm nhảy nhót giọt sương tan

 

CHÙA DIỆU VIÊN

Thông reo đỉnh Ngũ Phong Sơn

Nắng mưa rét buốt chẳng sờn màu da

Hôm nay trở lại Huế nhà

Diệu Viên, Thanh Trúc động, hoa tươi màu.

 

CẦU TRƯỜNG TIỀN

À ơi ! Nhịp mái chèo đưa

Gió man mát giữa thu trưa nắng hồng

Qua cầu nhớ lúc ngồi trông

Diều bay đỉnh Ngự - Hương nồng Cố Đô

 

DẤU XƯA

Vẳng nghe tiếng mõ chiều hoang

Đồi sim hoa nở bàng hoàng nhện giăng

Thiền đường lá lọt ánh trăng

Bầu trời tô điểm cõi hằng hà sa

Ngàn thông in bóng Lăng Già

Dấu xưa trở lại… Ngày qua đi rồi.

 

                                              ( 1981 )

 

 

 

QUÁN NHỚ

 

Ngồi trong quán nhớ chiều mưa

Mấy năm nay mộng mơ chưa vội về

Mắt em là cả trời quê

Tình anh tha thiết lời thề đó đây

 

Chim ngàn vỗ cánh tung bay

Lượn vòng hớt hãi hồn say dáng ngà

Hiên thềm gõ nhịp chèo ca

Hình như có bóng người qua cập kề

 

Chìm trong cung bậc đê mê

Dâng lên nỗi nhớ tràn trề muôn phương

Cộ xe lấm láp bụi đường

Ráng thu lòng bỗng xót thương ngại ngần

 

Bến bờ hư thực phân vân

Thanh âm đồng vọng như gần như xa

Thoảng đưa suối tóc mượt mà

Bóng trăng rung chuyển môi hoa bập bềnh

 

Lặng nhìn trời đất mông mênh

Gió mưa sao bỗng lạc quên nhau rồi

Đèn mờ khúc nhạc xa xôi

Ngày xuân nắng ấm êm trôi muộn phiền

 


---o0o---

 Trở về
trang thơ của Đinh Hồi Tưởng


---o0o---
Vi tính & trình bày: Thanh Phi - Thanh Hạnh - Nhị Tường
Cập nhật: 01-09-2006


***



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/01/202109:18(Xem: 71686)
Thư Viện Kinh Sách tổng hợp dung chứa trên 1,200 tập sách trên Trang Nhà Quảng Đức
30/03/201706:52(Xem: 6665)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 2357)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 5760)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 8535)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 12533)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 19609)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 12360)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 5949)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 26754)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây