Lý Duyên Khởi, Pháp Duyên Sinh

27/12/202005:02(Xem: 13371)
Lý Duyên Khởi, Pháp Duyên Sinh

ly duyen sinh


LÝ DUYÊN KHỞI - PHÁP DUYÊN SINH

(Kỷ niệm 80 năm Lễ Thành Hôn của Song Thân- 25/12/1940-2020)



       Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me".
        Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940.

        Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!

           Sau năm 1975, thế thời thòi thế thay đổi đảo lộn, kinh tế khó khăn, cuộc sống nghèo nàn, gao châu cũi quế, túng ngặt thê lương, áo cơm điêu đứng... nên đã không còn những ngày lễ kỷ niệm thành hôn lãng mạn và trang trọng vui tươi như trước kia nữa. Ngày kỷ niệm đó, có năm chỉ là một nồi chè với bông trái, có năm là một "tiệc" Kem Flan hay Yaout do Me tự tay chế biến, và có nhiều năm được tổ chức đơn sơ, tượng trưng trong lặng lẽ... Tôi vẫn còn nhớ, nhớ chuyện sau này được nghe Me kể lại, vào năm thê lương kinh khủng nhất, Ba tôi đã tản bộ từ nhà 69NTH lang thang dài theo đường biển vào sáng ngày 25/12 để hái được một bó "hoa cỏ dại" mọc bên đường xen giữa những vồng khoai lang, vạt rau muống mà thiên hạ tận dụng đất đai để tăng gia sản xuất, để rồi chàng lang quân những năm xửa xưa lội bộ tiếp một quãng đường dài lên đến tận Chợ Phước Hải, ghé căn nhà nhỏ ở đường Hậu Giang, trân trọng tặng cho giai nhân.

           Ôi... trải qua bao năm tháng đọa đày, cho dù trong ngục tù tăm tối hay khủng bố hung hăng vẫn không thể tẩy não được chàng, không thể xóa lấp được bản tánh và tinh thần đã ướp tẩm Chân Thiện Mỹ của chàng, chàng nghệ sĩ hoàng phái lãng mạn!
Nghe Me kể lại mà cảm động rơi nước mắt!

           Và rồi, từ khi "chàng nghệ sĩ hoàng tộc" khuất bóng, năm 1987, Me tôi nói khe khẽ với các con "Không kỷ niệm gì ngày Thành Hôn nữa!"...
            Anh chị em chúng tôi chỉ cần nhớ rằng, ngày 25 tháng 12 hằng năm, trùng ngày Lễ Giáng Sinh, là ngày của "Lý Duyên Khởi- Pháp Duyên Sinh" theo giáo lý Nhà Phật!

Đêm Noel năm nay, con Vĩnh Hữu, chỉ xin cung kính thắp lên hai ngọn nến lung linh để tưởng niệm Ba Me, tưởng nhớ ngày Duyên Khởi Duyên Sinh miên trường tuyệt đẹp!

                                                                          Tâm Không Vĩnh Hữu




***
 



 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2026(Xem: 599)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng
25/03/2026(Xem: 843)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
23/03/2026(Xem: 1079)
Mang ơn muôn thuở khó quên Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan Nhưng Ngài chấp nhận không màng Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa Giúp cho nữ giới Ta Bà Có đường giải thoát xuất gia độ đời
18/03/2026(Xem: 1271)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1264)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 1708)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1632)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
13/03/2026(Xem: 1270)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 1880)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 1954)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...