Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Những thanh niên Thái Lan xuất gia báo hiếu

23/09/201716:23(Xem: 531)
Những thanh niên Thái Lan xuất gia báo hiếu

NHỮNG THANH NIÊN THÁI LAN XUẤT GIA BÁO HIẾU

Giác Minh Luật

Xuất gia gieo duyên báo hiếu là một truyền thống văn hóa đặc sắc của các nước Phật giáo Nam truyền và đã dần trở thành một phần không thể thiếu, được xem như nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi thanh niên trong một giai đoạn nào đó của đời mình.

Theo đó, ở tuổi mới lớn, bạn phải xuất gia tu học một thời gian ở các tu viện gần nhất để đào luyện nhân cách đạo đức và cũng để đáp đền hiếu ân đối với cha mẹ mà ở các nước có truyền thống Phật giáo Nam tông mặc định là điều thiết yếu phải làm.

Đặc biệt tại Thái Lan, văn hóa này đã bén rễ sâu dày trong đời sống gia đình và xã hội - có thể dễ dàng bắt gặp mỗi năm tại các dịp lễ hội lớn có tới hàng trăm cho đến hàng chục ngàn người là người trẻ, thanh thiếu niên làm lễ thế phát đồng loạt tại các tu viện để trở thành nhà sư như: lễ hội hoa đăng - Loy Krathong, lễ té nước Songkran, lễ hội Asarnha Bucha, lễ hội mùa chay, lễ hội Wan Khao Phansa, ngày của Mẹ (Wan Mae - Mother’s Day).

Sau khi xuất gia gieo duyên, các giới tử được thọ Sa-di giới để học tập giáo lý và oai nghi căn bản của Phật giáo như: đi, đứng, nằm, ngồi và được đắp y, mang bát trì bình khất thực vào mỗi buổi sáng để xin thức ăn trong phép khất thực căn bản nhằm dạy người đức hạnh khiêm cung và biết đủ. Ngoài ra, các sư sẽ được thực tập thiền định và sống trong nếp sống thiền môn quy củ bằng các thời khóa sinh hoạt khá nghiêm khắc ít nhất là 3 tháng, một năm, ba năm... Từ truyền thống đó, có nhiều vị đủ duyên đã phát nguyện trọn đời xuất gia, gia nhập Tăng đoàn...

Từ những bông hoa

Chính truyền thống và phong tục đặc biệt nói trên đã giúp tôi có nhiều thời gian hơn để tiếp xúc và tìm hiểu khi được tiếp cận thực tế với tư cách là một du học Tăng có thời gian dài tu học và sống chung với các nhà sư “gieo duyên” như thế.

Trong câu chuyện với Giác Ngộ, Sư Suphakit - một nhà sư người Thái đã chính thức trở thành một vị Tỳ-kheo phát nguyện tu học trọn đời sau khi cảm thấy yêu quý đời sống xuất gia làm tu sĩ trong một dịp xuất gia gieo duyên tại lễ hội hoa đăng - Loy Krathong do mọi người trong làng tổ chức, chia sẻ: “Tôi tin rằng việc thọ giới và trì giới là điều quan trọng thiết yếu của người xuất gia, làm được điều đó sẽ giúp mình gìn giữ được giới thân và dần trở thành một con người hoàn toàn mới (tốt đẹp hơn) để có thể đền đáp hiếu ân một cách trọn vẹn nhất sau khi mình xuất gia tu học theo truyền thống Phật giáo Theravada (Nam truyền)”.

Nói rồi, sư kể tiếp, sau khi xuất gia gieo duyên, được học về giới luật một cách nghiêm túc, nên nhận thức ra “không có sự đền đáp hiếu ân nào trọn vẹn và đầy đủ ý nghĩa nhất khi mình dám phát nguyện tu học trọn đời để trở thành một nhà sư phụng sự chung cho cộng đồng xã hội”. Theo lời Sư Suphakit - khi có quyết định quan trọng ấy, chính cha mẹ là tác nhân đầu tiên để sư vững tin.

“Ba mẹ hoan hỷ với quyết định của tôi và nghĩ rằng, tạo ra tôi giống như một tặng phẩm có thể dâng tặng cho cuộc đời này và tôi ít nhiều đã cảm nhận được ba mẹ luôn cảm thấy tự hào về điều đó”, sư Suphakit trải lòng.
Anh 1 - Dai duc Suphakit

Câu chuyện xuất gia của Sư Thanapol cũng tương tự - từ một dịp xuất gia gieo duyên, sư sớm tiếp cận đời sống thiền môn khi còn là một cậu bé. Theo năm tháng, lớn lên ở ngôi chùa mình tu tập, Sư đã quyết định tiếp tục giữ lại hình tướng xuất gia khi kết thúc kỳ xuất gia gieo duyên như thường lệ - trong khi những bạn đồng trang lứa tu chung đều xả giới để trở về lại với gia đình.

 

Sư Thanapol tâm sự: “Người con trai ở đất nước tôi thì trách nhiệm lớn nhất cần làm và có thể làm được cho cha mẹ là xuất gia, vì chúng tôi tin rằng, khi người đàn ông 20 tuổi, theo truyền thống của Thái Lan, trước khi kết hôn phải trở thành một tu sĩ”.

Còn riêng cá nhân Sư Thanapol thì may mắn hơn khi được xuất gia gieo duyên từ lúc bé trong một dịp xuất gia cho những đứa trẻ trong làng nhân kỳ nghỉ hè của Tết Songkran. “Sau khi hoàn mãn thời gian xuất gia theo quy định, tôi không muốn trở về nhà nữa, vì tôi cảm thấy đời sống tu viện mới thật sự là nơi tôi thuộc về. Từ đó tôi quyết định xin ba mẹ cho ở chùa luôn và chính thức trở thành một người xuất gia thực thụ để dành trọn thời gian của đời mình trong việc hành trì oai nghi và giới luật cũng như tham học Phật pháp”, Sư Thanapol kể.
Anh 2 - Dai duc Thanapol

Từ đó, Sư Thanapol được thầy bổn sư gửi đến Trường Đại học Phật giáo MCU - Ayutthaya (Thái Lan) để theo học - đào luyện các tu sĩ trẻ trở thành một người thầy có đầy đủ kiến thức Phật học, xây dựng hai trụ cột quan trọng (tài và đức) để phục vụ cho cộng đồng và xã hội khi trưởng thành.

Với Sư Thammanan thì có phần khác hơn. Sư là một người trung niên xuất gia và cũng là một người thành đạt trong cuộc sống, nhưng đến kỳ thực hiện nghĩa vụ “làm trai” của mình thì sư tạm gác lại mọi công việc để xin được xuất gia gieo duyên báo hiếu như bao thanh niên khác. Sư là một người vốn yêu thích học thuật và nghiên cứu, vì thế khi vào sống trong chùa, ngoài những thời khóa sinh hoạt căn bản thì Thammanan luôn dành trọn thời gian để nghiên cứu và tìm hiểu về Phật pháp một cách nghiêm túc và chuyên sâu. Cũng chính từ đó, sư nhận ra khá nhiều điều thú vị mà trước giờ sư chưa từng có dịp đọc và nghe qua. 
Anh 3 - Dai duc Thammanan

Sư Thammanan nhận định: “Sau khi xuất gia, dường như mọi gánh nặng và lo toan ở thế gian được đặt nhẹ xuống một cách dễ dàng, tôi bắt đầu tự đặt cho mình những thời khóa để hành trì và dành thời gian thực sự nghiêm túc để tìm hiểu sâu hơn về lời Phật dạy. Tôi đã tìm đọc những nội dung trong Kinh tạng Nikaya và bao lần giật mình, tự hào về một truyền thống văn hóa tâm linh lâu đời tại đất nước mình mà bấy lâu nay chưa tiếp xúc và để tâm đến”.

Thammanan nói, sư như bị cuốn hút trước những lời dạy đầy minh triết và trí tuệ của Đức Phật. “Giờ đây tôi đã bị say sưa trong lý tưởng của một vị Tỳ-kheo phạm hạnh - lìa xa gia đình thế tục để được tự do, thong dong mà mang giáo pháp và đạo lý giác ngộ đến với cuộc đời. Dẫu biết cá nhân tôi vẫn còn nhiều điều ràng buộc và trách nhiệm ở thế gian, nhưng chính nhờ nhân duyên xuất gia gieo duyên báo hiếu này mà tôi có dịp được nhìn lại và yêu quý cuộc sống này hơn. Thật sự không dám hứa trước, nhưng tôi sẽ cố gắng sắp xếp mọi việc để phát nguyện tu học trọn đời trong giáo pháp”, Sư Thammanan bộc bạch.

Nghĩ về con đường của người xuất gia

Những câu chuyện, lời chia sẻ rất bình dị và chân tình của 3 vị sư ở trên phần nào giúp ta có dịp nhìn lại giá trị minh triết của Phật pháp: sẽ có công năng chuyển hóa và làm mới biết bao con người từ những duyên ban đầu khá đơn giản là xuất gia gieo duyên để báo hiếu mẹ cha theo phong tục truyền thống tại đất nước mình.

Tất nhiên, tinh thần hiếu đạo thật sự và cao thượng nhất không gì bằng xuất gia tu học để trở thành tu sĩ, nhưng để hướng dẫn cha mẹ, chăm sóc về mặt tinh thần và đủ khả năng cứu độ mẹ cha thì người con ấy phải thật sự tu học một cách nghiêm túc cũng như có phương pháp đúng.

 

Nhận thức về điều này sẽ giúp cho người trẻ có cái nhìn rộng hơn về hiếu đạo - không chỉ bó hẹp trong việc cung cấp nhu yếu phẩm cho cha mẹ khi cần mà còn vượt lên trên với một phạm trù cao hơn nữa là phát nguyện xuất gia gieo duyên (nếu có đủ duyên và đủ nghị lực để thành tu sĩ thực thụ thì càng tốt). Cũng từ câu chuyện của 3 vị sư người Thái, tôi trộm nghĩ về con đường xuất thế bắt nguồn từ nhân duyên đầu tiên thật bình dị là thế, để Phật giáo Việt Nam nghiên cứu tổ chức các đợt gieo duyên tu học cho người trẻ, lấy giá trị cốt lõi (hiếu đạo) của con người và dân tộc làm động lực, biết đâu từ đó sẽ có những người bừng sáng con đường vui, hòa mình vào đời sống Tăng đoàn...

Giác Minh Luật (Giác Ngộ)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/201808:55(Xem: 1034)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
23/04/201819:24(Xem: 187)
Westminster, CA 13/4/2018 - Nhân chuyến Phật sự nhiều ngày tại Bắc Mỹ, năm 2018, Hòa thượng Thích Như Điển, Đệ nhị Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu; Phương trượng Chùa Viên Giác, Hannouver, Đức Quốc, đã ghé thăm Đài truyền hình Asian World Media và hoan hỷ nhận lời tham dự buổi Hội Đàm Đạo Phật Cho Đời Sống do phóng viên Thảo Nguyễn thực hiện, phát sóng hàng tuần vào ngày thứ Sáu, trên các kênh truyền hình 22.7 và Galaxy 19, lúc 7:30 tối.
23/04/201819:06(Xem: 122)
Hòa thượng Phật sự đầy ắp, nay chùa này, mai tự viện kia. Lớp việc chung Giáo Hội, lớp việc riêng nơi trú xứ trụ trì…, nhưng hôm nay 17 tháng Tư, 2018, Hòa thượng vẫn thùy từ hứa khả ghé thăm hệ thống truyền hình ASIAN WORLD MEDIA, qua chương trình quen thuộc ĐẠO PHẬT cho ĐỜI SỐNG do phóng viên Nguyễn Thảo thực hiện, và phát sóng lúc 7:30PM hàng tuần, thứ Sáu trên channels 22.7 cũng như Galaxy 19.
21/04/201817:34(Xem: 131)
Hoa Đàm Ngát Hương_HT Thích Bảo Lạc_2007
21/04/201808:40(Xem: 102)
Quan sát, nhìn nhận đúng sự việc, nhà Phật gọi là chánh kiến. Chánh kiến là cách phân biệt bản chất của sự việc tốt hoặc xấu. Trong tiềm thức mỗi người đều có sẵn tính tốt và tính xấu. Ví dụ lòng trung thành và phản bội. Ai cũng có hạt giống trung thành và hạt giống phản bội. Người chồng nếu sống trong môi trường, hạt giống của lòng trung thành được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, thì người chồng sẽ là một người trung thành, nhưng nếu hạt giống của sự phản bội được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, người chồng có thể phản bội
19/04/201820:33(Xem: 141)
Audrey Hepburn; nữ tài tử Hollywood nổi danh ở thập niên 1950s, có vẻ đẹp thánh thiện với chiếc cổ thiên nga đã làm cho bao chàng trai mới lớn thời ấy từng ươm mơ dệt mộng. Tình cờ tấm ảnh của nàng đã xuất hiện trên mạng không khỏi làm nhiều người hâm mộ xúc động trước sự tàn phá của thời gian.
31/03/201807:10(Xem: 325)
Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi. + Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không? Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành
16/03/201817:26(Xem: 346)
Video pháp thoai: Kinh Pháp Cú Phẩm Già 01 HT Thích Minh Hiếu giảng 11-03-2018
08/03/201806:59(Xem: 369)
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tôi nghĩ , như một dấu hiệu của tôn trọng, tôi sẽ đứng để nói chuyện. Cách ấy, tôi cũng có thể thấy thêm những khuôn mặt. Tôi thường diễn tả tất cả chúng ta như những anh chị em. Chúng tađều là những con người giống nhau ở trình độ nền tảng. Chúng ta giống nhau từ tinh thần, cảm xúc, đến thân thể. Ở trình độ vật lý, có những khác biệt nhỏ, như độ lớn của lổ mũi. Lổ mũi của tôi được xem như là một cái mũi lớn. Tôi không nghĩ nó là một cái mũi lớn. Cho nên đó là điều quan trọng. Chúng ta phải nhận ra mỗi người khác như một con người – không có gì khác nhau. Rồi thì, ở trình độ thứ hai – vâng, có những khác biệt về tín ngưỡng, khác biệt về màu da, khác biệt về quốc gia. Tôi nghĩ, ngày nay vấn nạn mà chúng ta đang đối diện là chúng ta nhấn mạnh quá nhiều về tầm quan trọng ở trình độ thứ hai, quên lãng rằng ở trình độ thứ nhất thì chúng ta là những con người giống nhau.