Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Trước giao thừa hòa mình trong triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc

28/01/201719:41(Xem: 710)
Trước giao thừa hòa mình trong triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc

Trước giao thừa hòa mình trong triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc

Đang là ngày cuối năm, tôi nhận được cú điện thoại. Tưởng ai, hóa ra chị Vũ Thụy Đăng Lan. Tưởng có chuyện gì, hóa ra chị “đòi nợ”. Chị bảo rằng tôi hứa qua thăm chị mà chưa qua. Thế mà đã 1 năm tôi mất rồi. Tết Năm ngoái tôi đến với chị tại chùa Phổ Quang và có thỉnh được khá nhiều pháp khí quý. Năm nay xuýt quên. Mà thầy Nhật Từ vừa nhắc đến triển lãm này xong mà. Vừa nhắc hôm kia. Tôi quyết định gác lại mọi việc để qua thăm chị.
Trien lam chua Pho Quang chi Dang Lan

Tưởng đi “trả nợ”, hóa ra đến nhận quà. Không gian triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc trong khuôn viên chùa Phổ Quang ấm cúng và đẹp vô cùng. Tôi tự mình đi ngắm từng bức thư pháp, từng bức tranh, từng bức phù điêu, từngtác phẩm nghệ thuật. Đẹp và độc đáo vô cùng. Có những bức tôi lặng người đi để trọn mình trong thông điệp.
Trien lam chua Pho Quang a

Vốn là người mê thư pháp, nhất là thư pháp Việt nên tôi dành rất nhiều thời gian quanh khu vực này. Có những câu, những chữ như chạm vào tim tôi, như ngấm sâu vào tâm tôi. Này nhé. ”Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một chốn để quay về”. Phật ơi. Con ngộ thêm ra được chút rồi. Con đứng yên lặng để nhẩm trong tâm mình. Quay về nương tựa. “Con về nương tựa Phật, người đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời này. Con về nương tựa Pháp, con đường của tình thương và sự hiểu biết. Con về nương tựa Tăng, đoàn thể của những người nguyện sống  cuộc đời tỉnh thức”. Ít nhất trong lúc có mặt tại chùa Phổ Quang này tâm tôi đang niệm ba sự quay về. Chỉ có 1 chốn để quay về. Thật mà.

Thêm một bức thư pháp nữa mà tôi phải dừng lại rất lâu. “Không sợ người tốt coi ta là kẻ xấu, chỉ sợ kẻ xấu coi ta là tri kỷ mà thôi”. Ôi, một năm đã trôi qua. À mà mấy chục năm cuộc đời đã trôi qua, có bao nhiêu kẻ xấu coi mình là tri kỷ nhỉ! Có ai coi ta là kẻ xấu mà làm ta giận, ta khó chịu chưa nhỉ. Có đấy. Thế mới biết lực tu của mình còn kém quá.

Tôi mê mẩn ngắm bức tượng Phật Di Lặc rất đặc biệt. Ngài cười hoan hỷ vô cùng. Tôi vốn hay hướng dẫn mọi người cười và chuyên “sưu tầm” các nụ cười nhưng chưa bao giờ tôi thấy  nụ cười nào đẹp, tươi, hiền hậu và có sức lan tỏa đến vậy. Tôi đứng ngắm Ngài cười mà miệng cứ tủm tỉm cười theo.
Trien lam chua Pho Quang 5Trien lam chua Pho Quang 4

Trong triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc có rất nhiều tác phẩm các chú tiểu. Mỗi chú một kiểu. Mỗi bức một phong cách. Nhưng ngắm nhìn các chú thấy bình an vô cùng. Không hiểu sao trong tâm tôi vang vọng lên bài hát “Chú tiểu ngây thơ”. Đúng là tôi yêu chú tiểu ngây thơ thật, yêu cái ngây thơ của chú tiểu. Đáng yêu và an lạc vô cùng.

Tôi nhẩm trong đầu: “Tôi yêu dáng tiểu ngây thơ; Áo màu lam chú mặc ở chùa; Chén cơm dưa muối tương rau; Nhưng tấm lòng các chú thanh cao. Mong sao chú tiểu an vui; Bên mái chùa ngày đêm tinh tấn; Để đem tiếng mõ câu kinh, Trải tâm từ cầu an cho đời...”

 

Đang ngắm tác phẩm chú tiểu thì xuất hiện 1 sư thầy từ chùa Bát Nhã, quận Bình Thạnh. Thật sự là tôi không biết thầy pháp danh gì (Tại sao lại quên không hỏi nhỉ). Thầy dẫn các chú tiểu đi mua quần áo tết.  Chúng tôi đứng nói chuyện cùng nhau. Chuyện đạo, chuyện tu, chuyện thiền, chuyện văn hóa nghệ thuật Phật giáo. Thầy còn trẻ nhưng rất điềm đạm, toát lên phong cách của 1 người tu thiền.
Trien lam chua Pho Quang 6

Rồi chị Đăng Lan trở thành hướng dẫn viên du lịch dẫn chúng tôi đi tham quan triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc. Phải công nhận rằng chị rất am hiểu và có tâm với Phật Pháp. Các tác phẩm nghệ thuật Phật giáo được chị giới thiệu ý nghĩa và giá trị cao hơn hẳn. Thực sự chị là 1 hướng dẫn viên nghiệp dư và là thiện nguyện viên nhưng có lẽ hơn rất nhiều các hướng dẫn viên chuyên nghiệp. Có lẽ nằm ở tầm hiểu biết của chị. Có lẽ ở cái tâm của chị. Xưa nay tôi chỉ biết chị như 1 nhà thơ, như 1 tác giả chứ ai ngờ chị lắm tài đến thế!
Trien lam chua Pho Quang 3Trien lam chua Pho Quang 2

Chị vừa giảng giải, phân tích cho chúng tôi, thỉnh thoảng chị lại đọc thơ. Thơ hay lắm nhưng tôi nghe câu được câu chăng. “Xuân đã đến đây rồi; Nghe trong lòng phơi phới xuân tươi; Niềm hân hoan diệu vời...”

Bạn có thể hoàn toàn không biết rằng chị Đăng Lan thật sự hết mình vì văn hóa nghệ thuật Phật giáo. Chị tâm sự rằng, không biết đã bao năm rồi chị không được đón giao thừa với gia đình, không bao giờ có những bữa cơm chung, không có thời gian để chia sẻ với các con về sức khoẻ, cuộc sống, cũng không hề biết tình trạng của chúng đang ra sao... Chị trải lòng mình rằng “ngẫm lại, nhìn dưới con mắt đời, mình thật quá tệ! Có lẽ, mái nhà chung của xã hội, của Phật pháp, đã khiến mình không còn thấy sự sai biệt giữa chúng sanh và người nhà nữa”. Tôi cứ trĩu lòng khi nghe, khi thấy những tâm huyết này. Phụng sự chúng sinh, phụng sự đạo pháp có lẽ là lẽ sống của chị, đã ngấm sâu vào máu thịt vào tâm khảm chị thật rồi. Thật xấu hổ khi tôi cũng là Phật tử như chị mà chưa làm được gì mấy cho đạo, cho đời.

Với tâm nguyện phụng sự chánh pháp và những nơi đau khổ, chị Vũ Thụy Đăng Lan không còn thấy cái tôi nhỏ bé và những hệ luỵ xung quanh nó nữa. Tôi cảm nhận rất rõ điều này qua từng lời nói và cử chỉ của chị. May mắn thay, các con chị đều rất ngoan và hoan hỷ. Chị Đăng Lan bảo rằng chị cảm ân và thương yêu các con chị nhiều lắm. Chị coi các con chị là những Bồ tát thuận duyên của chị, của người mẹ Đăng Lan.

Đêm nay đón giao thừa rồi. Như mọi năm, Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP HCM tổ chức triển lãm ở chùa Phổ Quang, quận Tân Bình với tên gọi Lễ hội Xuân trong ta. Người dân và các Phật tử đang kéo về chùa để hòa mình vào tết, để vui tết. Thêm một năm nữa, chị Đăng Lan không ở cạnh gia đình, nhưng có lẽ, chị cũng như tôi, như bạn, như nhiều người con của Phật, hành theo lời đức Phật dạy, chúng ta sẽ không còn nữa những mùa xuân nhỏ lẻ, mà sẽ cùng có một mùa xuân nhiều ý nghĩa hơn dành cho nhân loại: Một mùa xuân yêu thương và tràn đầy hỷ lạc; một mùa xuân miên viễn giải thoát vô tận...

Tôi và thầy từ chùa Như Lai được chị Đăng Lan tặng mỗi người một tác phẩm chú tiểu rất đẹp. Tôi quá bất ngờ. Thầy cũng ngạc nhiên. Trong tâm tôi rất thích 1 bức. Định bụng sẽ thỉnh mà chưa kịp thì được tặng rồi. Cũng giờ này năm ngoái tôi thỉnh 2 bộ 3 bức “Phật, Pháp Tăng” hình hoa sen  và đang treo ở nhà tại Sài Gòn và Hà Nội quá đẹp. Cũng năm ngoái tôi thỉnh được 2 bộ đèn rất ấn tượng. Có thêm chú tiểu “ngây thơ” này thiền đường nhà tôi sẽ tuyệt lắm đây, thêm nhiều năng lượng lắm đây.

Tự nhiên tôi đọc được bài thơ

Phổ Quang ánh sáng Phật đà,
Chiếu mênh mang khắp sơn hà: Nam phương!
Chuông ngân ba cõi thanh lương,
Âm vang xuân khắp, quê hương đại hùng!

Cám ơn đời đã cho ta thấu hiểu
Hạnh phúc nhận về là khi đã cho đi...”.
Trien lam chua Pho Quang b

Tác giả của bài thơ này không ai khác, chính là chị Đăng Lan. Tôi đang rất hạnh phúc. Tôi như đang thấy ánh sáng Phật Đà đang tỏa sáng đến tôi, đến bạn và muôn nơi. Tôi như thấy tiếng chuông đang ngân xa chào đón năm mới Đinh Dậu. Xin thành tâm cảm ơn chị Vũ Thụy Đăng Lan. Xin tạ ơn đời. Đúng là hạnh phúc là khi đã cho đi. Thật sự là vậy. Thấy biết như thật mà.

Khi bạn đang đọc những dòng này, đã là năm mới Đinh Dậu 2017. Tôi mong bạn thật thảnh thơi và thư giãn nhé. Nếu có thể, hãy ngồi yên ít phút. Hãy thiền ít phút để khơi nguồn trí tuệ, mở lối yêu thương. Còn tôi, bây giờ đi ra Ngô Đức Kế đây. Tết Sách đang diễn ra. Tôi cũng mong bạn, nếu có thời gian, hãy đến với triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Phật giáo và Dân tộc đang diễn ra tại chùa Phổ Quang, quận Tân Bình TP HCM nhé. Triển lãm sẽ kéo dài đến tận rằm tháng giêng đấy. Hoặc ra Tết Sách vui với kinh, với sách, cùng tôi.

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/201808:55(Xem: 993)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
21/04/201817:34(Xem: 82)
Hoa Đàm Ngát Hương_HT Thích Bảo Lạc_2007
21/04/201808:40(Xem: 80)
Quan sát, nhìn nhận đúng sự việc, nhà Phật gọi là chánh kiến. Chánh kiến là cách phân biệt bản chất của sự việc tốt hoặc xấu. Trong tiềm thức mỗi người đều có sẵn tính tốt và tính xấu. Ví dụ lòng trung thành và phản bội. Ai cũng có hạt giống trung thành và hạt giống phản bội. Người chồng nếu sống trong môi trường, hạt giống của lòng trung thành được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, thì người chồng sẽ là một người trung thành, nhưng nếu hạt giống của sự phản bội được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, người chồng có thể phản bội
19/04/201820:33(Xem: 129)
Audrey Hepburn; nữ tài tử Hollywood nổi danh ở thập niên 1950s, có vẻ đẹp thánh thiện với chiếc cổ thiên nga đã làm cho bao chàng trai mới lớn thời ấy từng ươm mơ dệt mộng. Tình cờ tấm ảnh của nàng đã xuất hiện trên mạng không khỏi làm nhiều người hâm mộ xúc động trước sự tàn phá của thời gian.
31/03/201807:10(Xem: 318)
Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi. + Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không? Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành
16/03/201817:26(Xem: 339)
Video pháp thoai: Kinh Pháp Cú Phẩm Già 01 HT Thích Minh Hiếu giảng 11-03-2018
08/03/201806:59(Xem: 365)
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tôi nghĩ , như một dấu hiệu của tôn trọng, tôi sẽ đứng để nói chuyện. Cách ấy, tôi cũng có thể thấy thêm những khuôn mặt. Tôi thường diễn tả tất cả chúng ta như những anh chị em. Chúng tađều là những con người giống nhau ở trình độ nền tảng. Chúng ta giống nhau từ tinh thần, cảm xúc, đến thân thể. Ở trình độ vật lý, có những khác biệt nhỏ, như độ lớn của lổ mũi. Lổ mũi của tôi được xem như là một cái mũi lớn. Tôi không nghĩ nó là một cái mũi lớn. Cho nên đó là điều quan trọng. Chúng ta phải nhận ra mỗi người khác như một con người – không có gì khác nhau. Rồi thì, ở trình độ thứ hai – vâng, có những khác biệt về tín ngưỡng, khác biệt về màu da, khác biệt về quốc gia. Tôi nghĩ, ngày nay vấn nạn mà chúng ta đang đối diện là chúng ta nhấn mạnh quá nhiều về tầm quan trọng ở trình độ thứ hai, quên lãng rằng ở trình độ thứ nhất thì chúng ta là những con người giống nhau.
07/03/201804:29(Xem: 351)
Lại ngày 8 tháng ba. Mấy ngày nay đã thấy những email, những lời chúc đầy hoa trên mạng để chúc mừng ngày này. Trước 75, hình như ngày này chẳng ai biết tới. Những ngày tháng ba những năm ấy hoặc Lễ Hội tưởng niệm Hai Bà Trưng (6 tháng hai âm lịch), Giỗ Tổ Hùng Vương (10 tháng 3 âm lịch), có ai để ý ngày 8 tháng 3. Thời ấy, đa số phụ nữ trong nam ở nhà lo cho con cái, nếu có đi làm hay ra buôn bán thì trong gia đình vẫn người chồng là trụ cột.
28/02/201811:40(Xem: 369)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một