Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Ngày mới nghĩ về lòng tự trọng của một kỹ sư người Nhật

10/01/201619:45(Xem: 1981)
Ngày mới nghĩ về lòng tự trọng của một kỹ sư người Nhật

Ryoichi Kishi 2

NGÀY MỚI NGHĨ VỀ LÒNG TỰ TRỌNG 
CỦA MỘT KỸ SƯ NHẬT 

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng

 

Vừa ngủ dậy, chuẩn bị vào ngồi thiền. Tự nhiên tâm mách bảo cần mở máy tính ra. Một bức email được gửi về từ nước ngoài từ một người thầy của tôi. Mới hơn 3 giờ sáng mà người tôi tỉnh táo lạ kỳ, tâm tĩnh lặng lạ kỳ. Tôi ngồi trong yên lặng để đọc đi đọc lại bức email. Tôi ngồi trong bình an ngắm bức chân dung anh kỹ sư Nhật trong tấm hộ chiếu.



Ryoichi Kishi 1
Chuyện là thế này: Cuốn hộ chiếu của một kỹ sư người Nhật tên là Ryoichi Kishi được tìm thấy sau khi có người phát hiện thi thể của ông tại nghĩa trang quận Altinova của Yalova, Thổ Nhĩ Kỳ.

Chuyện rằng một kỹ sư người Nhật đang làm việc cho một công trình xây dựng cầu treo tại Thổ Nhĩ Kỳ đã tự tử vào đúng hôm chủ nhật sau khi một sợi dây cáp bị đứt. Mặc dù cầu không bị gẫy và không có người thiệt mạng, người kỹ sư 51 tuổi Kishi Ryoichi đã tự nhận trách nhiệm cho sự cố này trong bức thư mà ông để lại. Tin tức nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Thổ Nhĩ Kỳ và rất nhiều người ca ngợi lòng tự trọng của người kỹ sư, thậm chí một số người còn đề nghị đặt tên cây cầu mang tên ông.

Theo tin tức từ giới truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ, thi thể của kỹ sư Kishi Ryoichi  đã được một nhóm sinh viên tìm thấy tại cổng nghĩa trang thành phố Yalova ở phía tây bắc Thổ Nhĩ Kỳ. Cảnh sát cho biết Kishi Ryoichi đã tự cắt mạch máu tại tay và cổ. Đồng nghiệp của ông sau đó đã tìm thấy một bức thư để lại trong phòng ông, trong đó viết rằng ông Ryoichi tự lãnh chịu trách nhiệm gây ra tai nạn. Được biết kỹ sư Kishi Ryoichi đã rất suy sụp sau tai nạn này và bỏ đi vào tối hôm chủ nhật.

Cây cầu đang được thi công này sẽ nối liền hai thành phố Izmit và Yalova ven biển Marmara. Cây cầu đang xây dựng là một trong những cầu treo dài nhất thế giới, với chiều dài 3km và chi hết hơn 1 tỷ đô la Mỹ. Theo dự kiến công trình sẽ được hoàn thành vào năm 2017, sẽ làm giảm đáng kể thời gian đi lại trên đường men theo vịnh Izmit.

Tin cũng cho biết rằng công trình đã có một hư hại nhỏ vào ngày thứ bảy trước đó, khi cuộn dây cáp dẫn đường (pilot cable) được sử dụng tạm thời khi xây dựng lối đi trên cầu đã bị đứt và rớt xuống biển. May thay không hề có thương vong nào và giao thông trên biển chỉ bị gián đoạn trong một khoảng thời gian ngắn.

Người dân Thổ Nhĩ Kỳ hiện đang bàng hoàng với tin tức này vì tai nạn không gây thiệt hại lớn và rất may là không có người thương vong.

Ở Thổ Nhĩ Kỳ tai nạn xảy ra tại các công trường thi công là khá phổ biến, đặc biệt trong năm 2014 đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng nhất trong lịch sử đất nước này tại một mỏ khai thác khoáng sản, cướp đi sinh mạng của 301 người. Tuy nhiên không ai đứng ra chịu trách nhiệm trong những tai nạn như thế.

Người dùng mạng xã hội tại Thổ Nhĩ Kỳ hiện đang rất thương cảm với với người kỹ sư Kishi Ryoichi này. Rất nhiều người ca ngợi lòng tự trọng của ông Ryoichi và một số người mong muốn cây cầu được lấy theo tên ông. Dưới đây là một số lời bình luận trên mạng Twitter mà bạn tôi gửi cho tôi. Mong bạn cùng tôi đọc thật kỹ những tâm sự này:

“Kishi Ryoichi, một con người thật đáng kính. Chúng ta sẽ không bao giờ quên tên ông”.

“Khi sợi dây cáp của đất nước này bị đứt, không ai từ chức. Khi sợi dây cáp trên cầu bị đứt, Kishi Ryoichi đã tự vẫn”.

“Cây cầu nên được đặt tên là Kishi Ryoichi Nhật Bản để chúng ta hiểu được từ ‘đáng kính’ nghĩa là gì”.

“Có người thấy rằng điều này thật đáng cười, bởi vì chúng ta đã quen nhìn thấy người gian trá và không biết xấu hổ. Nhưng trên thế giới này có một điều gọi là ‘lòng tự trọng'”.

Câu chuyện vẫn đang gây chấn động tại Thổ Nhĩ Kỳ còn ở Việt Nam câu chuyện về kỹ sư Kishi Ryoichi đang gây chấn động trong tâm tôi. Tôi ngồi lặng yên nghĩ về từ TỰ TRỌNG. Tôi ngồi trong im lặng, trong mùi thơm của hương và trầm nghĩ về thế gian này. Tôi lắng nghe tiếng đồng hồ tích tắc trên tường và theo dõi hơi thở để nhắc mình sống tốt nhất có thể.

Chuyện anh kỹ sư Kishi Ryoichi làm tôi trân quý cuộc đời mình hơn, rằng mình cần phải sống có ích, sống tự trọng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút giây. Cuộc sống rất quý giá, nên cần tháo mặt nạ ra để sống thật với chính mình. Mặt nạ có đeo thì cũng có đeo mãi được đâu.

Tôi ngồi dưới ánh đèn mờ ảo của sớm mai, của giờ Dần để hướng tâm về anh Kishi Ryoichi. Tôi nguyện cầu cho tâm hồn đẹp với lòng tử tế và tự trọng cao này được siêu về cõi lành. Tôi ngắm bức ảnh anh Kishi Ryoichi trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo mà thấy anh là 1 bậc thầy lớn của chính tôi. Người Nhật có quá nhiều thứ để học. Tôi đã đi Nhật nhiều lần và lần nào cũng có những bài học quý. Sớm nay ngồi ở nhà mà lại may mắn có thêm một người thầy nữa: anh kỹ sư Kishi Ryoichi.

Tôi ngồi kiết già và phóng giật tâm về những điều thiện mà mình đã làm bao năm qua. Hùng ơi, thiện và ác gần nhau lắm. Hùng ơi, những điều thiện cậu đã làm có nhiều hơn những điều ác cậu đã gây ra hay không.

Thật thú vị rằng anh kỹ sư Nhật Kishi Ryoichi 51 tuổi. Vậy là anh bằng tuổi tôi. Hoặc nếu có chăng anh hơn tôi đúng 1 tuổi.

Hôm qua tôi nhận được email của em Quỳnh là học trò của tôi. Không biết em sưu tầm hay kiếm đâu ra những câu hay thế này. Tối hôm qua tôi cũng đã ngồi tư duy, nghiền ngẫm kỹ những câu do Quỳnh gửi đến. Nay gửi lại để bạn và tôi, chúng ta cùng ngẫm thêm nữa nhé.

1. Nửa đời người, tôi học được, có những việc mình phải buông xuống khi mình đã chẳng còn có thể níu kéo!

2. Nửa đời người tôi học được, có lắm lúc mình chùn chân mỏi gối nhưng vẫn phải cố gắng gượng dậy.

3. Nửa đời người tôi học được, công danh có thể làm mình tự hào nhưng nó sẽ không là mãi mãi.

4. Nửa đời người tôi học được, đúng và sai chỉ đơn giản là hai thái cực do con người đặt ra.

5. Nửa đời người tôi học được, đớn đau rồi sẽ qua, điều quan trọng là mình có dám đối diện hay không?

6. Nửa đời người tôi học được, đời người là hữu hạn nên không cần chứa chất hận thù mà hãy chan hòa bằng tình yêu thương, sẻ chia.

7. Nửa đời người tôi học được, kinh nghiệm sống không phụ thuộc vào số năm mình đã sống, mà nó phụ thuộc vào cách mình đã sống những năm qua.

8. Nửa đời người tôi học được, mỗi ngôi sao trên trời có vẻ đẹp riêng của chúng và mỗi người có thể tỏa sáng theo cách rất riêng của mình.

9. Nửa đời người tôi học được, người đời có thể dè bỉu mình khi họ muốn, có thể tâng bốc khi họ cần.

10. Nửa đời người tôi học được, tiền tài có thể làm mình hạnh phúc nhưng người ta nói: khi bạn nhắm mắt, thứ bạn đem đi được chỉ là những gì bạn đã cho đi.

11. Nửa đời người tôi học được, tình yêu sẽ không vĩnh cửu vì có ngày tình yêu ấy sẽ phôi pha.

12. Nửa đời người tôi học được, trong cuộc đua mình có thể không về đầu và điều còn đọng lại trong lòng người là cái cách mà mình kết thúc con đường ấy dù cho có thương tích.

Nguyện chúc cả nhà ngày mới thật bình an. Đã gần bốn giờ sáng rồi. “Một ngày cốt ở giờ dần mà ra”. Chúng ta cùng ngồi thiền nào.

Thc dy ming mm cười
Hai mươi bn gi tinh khôi
Xin nguyn sng trn ven
Mt thương nhìn cuc đi

 

TS Nguyễn Mạnh Hùng

Photo lấy từ Erhan Erdogan/Anadolu Agency/Getty Images)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/201807:14(Xem: 3316)
Commencing at 10:00 am on Saturday, 6th October 2018 Then every Saturday from 10:00 am to 11:30am Why do we practice meditation? Modern life is stressful and impermanent. Meditation is a way of calming the mind and help us to attain more awareness, compassion, happiness, and inner peace. Discover for yourself the inner peace and happiness that arise when your mind becomes still.
23/04/201906:14(Xem: 410)
Khóa Tu Học nhân Mùa Phục Sinhà019 tại Chùa Viên Giác, Hannover, Đức Quốc, từ ngày 19-22.4.2019.
23/04/201905:53(Xem: 167)
Cảnh Giác Với Bạo Lực Tôn Giáo, Vào ngày 21/4/2019 hãng Reuters loan tin, “Hơn 290 người chết và tối thiểu 500 bị thương trong bảy cuộc đánh bom liên tiếp vào ba nhà thờ Thiên Chúa Giáo và bốn khách sạng sang trọng tại miền đông Tích Lan (Sri Lanka) vào ngày hôm nay do nhóm cực đoan Quốc Gia Thowfeek Jamaath thực hiện và đây là cuộc tấn công đầu tiên lớn nhất vào hòn đảo ở Ấn Độ Dương kể từ khi cuộc nội chiến chấm dứt cách đây mười năm. Bảy người đã bị bắt vài giờ ngay sau những cuộc đánh bom
18/04/201912:10(Xem: 275)
NGƯỠNG MỘ GIÁC NGỘ Nguyên bản: Aspiring to Enlightenment Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
10/04/201919:28(Xem: 369)
Một ngày như mọi ngày, không có gì thay đổi, giống hệt như ngày hôm qua, không có gì vui, không có gì mới, là nỗi kinh hoàng của con người. Căn bệnh buồn nản, chán đời (depressed) mà trong nước gọi là trầm cảm đã được ông nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khóc than trong bản nhạc “Một ngày như mọi ngày” như sau:
10/04/201913:24(Xem: 351)
Ban sơ, Phật giáo là một phong trào cải cách chống lại uy quyền Vệ-đà, nghi lễ Bà-la-môn và hệ thống giai cấp đầy bất công cuả xã hội Ấn độ . Thời Đức Phật, khuynh hường nầy phát triển rộng khắp dưới sự lãnh đaọ của Đức Phật, đạo Phật được số đông dân chúng và gai cấp thống trị ủng hộ. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ 9 DL, Ấn giáo tung đòn phản công: tư tưởng đạo Phật được cố ý đem vào Ấn giáo và Đức Phật lịch sử được tuyên bố là một Hóa thân của thần Vệ Nữu. Những gì trước đây là điểm hấp dẫn của Phật giáo nay cũng được tìm thấy trong Ấn giáo.
09/04/201918:19(Xem: 387)
Con Cháu Hiếu Ông Bà Vui Tươi Lắm Hãy Giành Nhau Phụng Dưỡng Phước Đức Nhiều Chính Người Già Là Ruộng Phước Phì Nhiêu Sau Tam Bảo, Cùng Neo Đơn Khốn Khó…(2)
09/04/201913:43(Xem: 338)
MỞ RỘNG GIÚP ĐỞ Nguyên bản: Extending Help Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển / Monday, February 25, 2019
07/04/201906:16(Xem: 684)
Nó bị người ta tra tấn hành hạ rất dã man, quá đói mà không có gì ăn phải ăn cả vỏ bánh kẹo của du khách, bây giờ nó đã được giải thoát và sống cuộc sống vui vẻ, tự do. Trong suốt 50 năm, chú voi Raju sống một kiếp sống nô lệ. Không ai biết cuộc đời trước kia của nó là như thế nào, chỉ biết rằng nó đã bị bắt cóc khỏi mẹ và tách khỏi bầy từ khi còn rất nhỏ, rồi được bán đi bán lại qua tay của 27 người chủ khác nhau như một món hàng hóa, để rồi cuối cùng chôn vùi cuộc đời mình tại một sở thú ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ.
04/04/201907:52(Xem: 319)
Chuẩn bị lên đường, bạn dặn tôi đến nơi nhớ điện thư cho biết năm nay (2018) Bồ Đề Đạo Tràng có gì lạ. Tôi đáp ngay: vâng, sẽ cố gắng. Nhưng xin hiểu giùm. Nếu ai đó trong ba năm qua, năm nào cũng đến đấy thì khó thấy chuyện lạ. Chuyện gì cũng quen. Từ con đường đi có chỗ ổ gà phải tránh, cổng vào chùa khép đến chỗ nào thì nghe tiếng kêu két két, anh bán hàng góc chùa Tây Tạng lúc nào cũng cười tươi. Kể cả bà già ăn xin cũng là người cũ, ngồi ủ rũ y nguyên chỗ cũ. Chuyện gì cũng thấy như năm ngoái mình đã thấy. Nhưng, nói vậy mà việc ấy cũng có cái hay của nó: tự nhiên sao mình có cảm giác thật thân quen, như đi xa về lại thăm nhà. Thành ra muốn vừa lòng bạn nhưng không lẽ lặp lại chuyện đã từng kể cho bạn nghe những năm rồi. Rồi bỗng … quên luôn!