Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Nhẹ gánh đường xa

17/12/201509:36(Xem: 1532)
Nhẹ gánh đường xa

 Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (13)

 

Nhẹ gánh đường xa

 

● Phương Quỳnh - Diệu Thiện

 

 

     Sau khi dự đám tang của Bác Diệu Nhụy Phan Thị Nhị từ Hannover trở về nhà, không hiểu sao đêm nay tôi luôn trằn trọc thao thức mãi không ngủ yên được. Nhìn đồng hồ thấy đã gần 4 giờ sáng. Có một lực gì vô hình và lòng thương mến đã thôi thúc tôi ngồi dậy để viết lên tâm tư tình cảm của mình trong ngày tang lễ của Bác Diệu Nhụy.

    Bác Diệu Nhụy ơi, trong cõi hư vô hương linh của Bác còn đâu đó. Tình cảm của hai Bác đã dành cho chúng em khoảng mấy năm trước đây Bác đã nhận và xem chúng em như những người em trong gia đình. Trước giờ ra đi Bác vẫn còn sáng suốt minh mẫn, có lẽ sự giao cảm mến thương giữa hai chị em vẫn còn đâu đây.!

     Tôi không sao quên được, vào lúc 11 giờ sáng ngày 28.9.2015 tại nhà quàn Babst Hannover, Đức quốc; tang lễ của Bác Diệu Nhụy được cử hành long trọng trong không khí trang nghiêm đầy ấm cúng.

 

Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (17)Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (18)

     

     Dưới sự chứng minh chủ lễ của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng chùa Viên Giác và 10 vị trong phái đoàn hoằng pháp Âu-Mỹ. Nhưng tiếc thay trong thời gian này Đại Đức Thích Hạnh Giới, trụ trì chùa Viên Giác đang hướng dẫn phái đoàn hành hương Ấn Độ nên vắng bóng Thầy.

      Mặc dù là ngày làm việc nhưng cũng có đại diện của 15 tổ chức, hội đoàn tại Đức và Âu Châu, và khoảng 200 thân bằng quyến thuộc, bạn hữu gần xa đến tham dự.

      Sau thời kinh cầu siêu, với nét mặt thật trầm buồn Hòa Thượng đem giáo lý Phật Đà nhắc nhở với đại chúng và hương linh về kiếp nhân sinh vô thường, có có không không, có sanh thì có tử. Sau đó Hòa Thượng có đôi lời nhắn nhủ với hương linh. Ngài có trí nhớ thật tuyệt vời, nhắc lại cho hương linh nghe vài mẩu chuyện dí dõm trong mấy mươi năm lo lắng cho Sư Phụ và công quả với chùa Viên Giác. Lúc đó tôi lại có cảm giác Bác đang nằm nghe lời Sư Phụ, lòng toại nguyện lòng, miệng mỉm cười hoan hỷ; thật là phúc lớn cho Bác lắm thay và cũng là niềm hạnh phúc cho cả đại gia đình Bác. Vì, thường mỗi năm vào thời gian này Hòa Thượng Phương Trượng không có mặt tại Đức, Ngài thường có chương trình hoằng pháp ở Mỹ Châu hay Úc Châu. May mắn thay, lần này Hòa Thượng và phái đoàn đang ở miền Trung Đức, nên khi nghe tin Bác mất Hòa Thượng và phái đoàn phải về Hannover thay vì đến miền Nam Đức.

     Tiếp đến là Chư Tôn Đức ngõ lời phân ưu cùng gia  đình Bác Thị Tâm Ngô Văn Phát là phu quân của Bác Diệu Nhụy.

     Sau đó, ông Chủ Bút Nguyên Trí Phù Vân, đại diện cho Ban Biên Tập-Kỹ Thuật Báo Viên Giác đã tỏ lòng tiếc thương và chân thành phân ưu cùng đại gia đình Bác Thị Tâm. Anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp là con trai đầu của Bác cùng Bác Thị Tâm là những người đã cộng tác với tờ báo liên tục hơn 30 năm qua.

     Tiếp theo là cụ Nguyễn Đình Tâm, cựu Trung Tá QL/VNCH, từ Berlin ông bà cũng chịu thương chịu khó  đi xe Bus về tham dự lễ tang. Cụ đại diện cho Chùa Linh Thứu, Hội Danke Deutschland, Nhà Việt Nam, Liên Đoàn Hướng Đạo Sào Nam… Dù đã ngoài 90 tuổi nhưng trí tuệ cụ vẫn còn minh mẫn nói năng lưu loát, cụ đã tâm tình chia sẻ và ca ngợi hai bác Diệu Nhụy-Thị Tâm về những đóng góp cho Đời, cho Đạo, cho Gia Đình chu toàn.

     Anh Thị Thiện Phạm Công Hoàng đại diện cho Tổ Chức Sinh Hoạt Người Việt tại CHLB Đức, đọc bài thơ „Tiễn Đưa Bác Gái“. Thơ anh mộc mạc nhưng đầy ắp  ân tình về những kỷ niệm sâu lắng từ mấy chục năm qua ở Viên Giác Tự:

Những kỷ niệm cháu ghi tâm khảm

Về chùa Bác thương cảm hỏi thăm

Chú Thị Thiện tu học chăm

Việc đời việc đạo quanh năm chuyên cần

Trước linh cữu cháu quỳ tiễn Bác

Tiễn Bác về Cực Lạc siêu sanh

Cầu Chư Phật với tâm thành

Phóng quang tiếp dẫn vãng sanh vĩnh hằng

 

     Liên tục đại diện các Liên Hội, Hội đoàn đã lên phân ưu về sự mất mát lớn lao của gia đình tang chủ, nhưng trong đó có đại diện của Cộng Đoàn Công Giáo Thánh Gia Berlin và anh Nguyễn Hữu Huấn, thành viên của Cap Anamur cũng là một thân hữu của gia đình Bác Thị Tâm đã bày tỏ lòng thành tâm chia sẻ với gia đình tang lễ. Anh Huấn còn ngõ lời với Hòa Thượng Thích Như Điển, mặc dù là một tín hữu Thiên Chúa Giáo, nhưng lúc nào anh cũng luôn trân trọng và xem Hòa Thượng như một vị Thầy đáng kính.

 Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (35)Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (36) 

    Kế đến, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp đại diện tất cả các em lên hát để bày tỏ lòng thương yêu qua bản nhạc „Lòng Mẹ“. Vì ngày trước Bác Diệu Nhụy thích nghe đứa cháu nội đánh đàn Guitare với bản nhạc này. Giờ đây hai cha con anh Diệp vừa đàn hát lại để tiễn đưa Mẹ và Bà lần cuối cùng - Người Mẹ suốt đời phải vất vả hy sinh cho gia đình, đến cuối đời lại lâm trọng bệnh. Tiếng hát của anh Diệp trầm buồn, tiếng đàn Guitare réo rắt thiết tha làm cho cả hội trường xúc động. Quý Chư Tôn Đức cùng tất cả thân hữu có lẽ ai cũng lắng lòng nghĩ đến Bác, rồi tưởng nhớ về Mẹ mình, nên nhiều người không khỏi ngậm ngùi tiếc thương.

     Bất chợt tôi thấy Hòa Thượng Phương Trượng cầm chiếc khăn giấy lau nước mắt. Ai bảo người tu không mủi lòng cảm động! Hơn 50 năm hành đạo, Hòa Thượng đã chủ lễ cho không biết bao nhiêu đám tang. Người tu luôn biết đời là vô thường, sống là cõi tạm. Chợt tôi nhớ lại năm 2011, Hòa Thượng Thích Như Điển và Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng có phát hành cuốn sách „Chết An Lạc, Tái Sanh Hoan Hỷ“ được dịch từ cuốn „Peaceful Death & Joyful Rebirth“ nguyên tác của Đại Sư Tulku Thondrup trong đó có nhắc đến vấn đề luân hồi sinh tử.

 

 Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (29)Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (30)Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (31)

     Cuối cùng Bác Thị Tâm, đại diện tang chủ lên cảm ơn Sư Phụ và Chư Tôn Đức Tăng Ni cùng đại diện các hội đoàn và thân hữu đã đến tụng kinh cầu siêu, hộ

niệm cho hương linh Diệu Nhụy sớm được vãng sanh về miền Cực Lạc.  

     Bác Thị Tâm cũng xin phép chư liệt vị để có đôi lời dặn dò với người bạn đời thương yêu của Bác:

     „Cô Diệu Nhụy ơi“,

     … Trên 65 năm chúng mình chung sống với nhau không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Thuận vợ thuận chồng để tát cạn biển Đông mà trái lại có nhiều lúc „Ý không Hòa để cùng nhau đồng Duyệt“ nên mới xảy ra lời qua tiếng lại gây ra phiền não làm phiền lòng nhau. Các lỗi lầm này tôi xin nhận và Cô hãy hoan hỷ tha thứ cho. Trái lại tôi cũng hỷ xả những lỗi lầm của Cô đối với tôi.

     Nói về Nghiệp Duyên liên hệ trong gia đình hơn 65 năm qua. Cô đã nhận và trả quá đủ rồi. Hãy giũ sạch hết các thứ tạm giả trong cuộc đời ô trược xa lìa Bến Mê sang qua Bờ Giác, Quốc Độ của Phật A Di Đà…“.

     Trước khi chấm dứt bài điếu văn khá dài, Bác Thị Tâm xin gởi đến quý vị một câu phương châm của người Tây phương:

 

     „Den lezten Weg geht jeder alleine“

     (Con đường cuối cùng ai ai cũng phải tự đi một mình).

     Bài điếu văn của Bác đã làm cho mọi người thêm xúc động, nhất là Hòa Thượng Phương Trượng càng thêm bùi ngùi tiềc thương. Hòa Thượng ngồi trong trạng thái buồn thương cảm, chắc Ngài bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm vui buồn xa xưa từ khi Viên Giác còn là niệm Phật Đường nhỏ bé. Giờ này Bác Thị Tâm cũng gần tròn 90, hơn 30 năm hộ trì Tam Bảo; còn Bác Diệu Nhụy đã hơn 25 năm công phu công quả cùng với các bạn đạo chịu thương chịu khó ngồi gói từng cái bánh, cột từng đòn chả để phát hành xây dựng chùa Viên Giác. Công đức các Bác thật là vô lượng. Cũng bởi từ trong tự tánh của Hòa Thượng lúc nào cũng nhớ đến nghĩa nặng ân sâu, nên vào năm 2002 Hòa Thượng có viết tác phẩm thứ 34 với tựa đề  „Cảm Tạ Xứ Đức“ (Danke schön Deutschland) bằng 2 thứ tiếng Việt Đức. Hòa Thượng thường nhắc: „Ngôi chùa Viên Giác đồ sộ nguy nga như hiện nay là nhờ biết bao nhiêu công sức thức khuya dậy sớm của các bác chắt chiu làm đủ thứ bánh để phát hành gây quỹ.

     Bỗng chốc lòng tôi lại miên man suy nghĩ đến Bác Thị Tâm, dù bận rộn nhưng Bác cũng thuộc làu kinh kệ, am hiểu Phật pháp nên cũng giúp Bác phát tâm buông xả. Hằng ngày Bác phải lo toan mọi việc, việc nhà-việc đời-việc đạo trọn vẹn mọi đường. Từ những đêm khuya vất vả canh chừng Bác gái và phải có mặt ngay mỗi lần Bác gái gọi. Suốt đoạn đường dài gần 10 năm, Bác thuộc làu chữ „Nhẫn“. Sự rộng lượng và lòng thương yêu cũng làm cho Bác quên hết nỗi nhọc nhằn. Hai Bác và các con luôn cận kề với Sư Phụ, Bác Thị Tâm còn dành thì giờ viết những bài đấu tranh Tự Do Dân Chủ cho quê hương. Trong suốt 5 năm dài trong trại tù cải tạo ở Hoàng Liên Sơn miền Bắc nơi rừng thiêng nước độc, Bác đã đủ nếm trải để trở nên kiên cường mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để biết cảm thông. Cuộc hồng trần thăng trầm vinh nhục nhưng nhờ Phật pháp Bác tập sống an nhiên, xem danh lợi vô thường, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

     Bác nhớ lại thời bao cấp nhiều người không có gạo để ăn, phải độn bo bo mì sợi. Thế mà một mình Bác Diệu Nhụy ở nhà đảm đang phải nuôi song thân và mẹ chồng bệnh tật. Vừa lo nuôi chồng và lo toan cho 6 con ăn học, xuất ngoại nữa. Biết bao nhiêu là gian lao khổ nhọc chồng chất lên đầu người đàn bà mới nửa chừng xuân; thật là tội nghiệp đáng thương thay!

     Tình nghĩa hai Bác sống với nhau quá mặn nồng  nên nghe tiêu tan mệt nhọc. Đúng như lời của một danh nhân đã nói: „Chỉ mất 3 giây để nói  lời yêu, nhưng phải mất cả cuộc đời để chứng minh lời nói đó“.

     Bởi thế nên chiến sĩ Võ Đại Tôn cũng là huynh đệ với Bác Thị Tâm đã „mạn phép viết thay lời cụ Thị Tâm Ngô Văn Phát làm bài Thơ „Xin Gọi Nhau Tiếng MÌNH Lần Cuối“ để tiễn đưa hương linh phu nhân là Cụ Bà Diệu Nhụy Phan Thị Nhị, tạ thế ngày 21.9.2015 tại Đức Quốc, hưởng thọ 85 tuổi“.

    Xin trích một đoạn trong bài Thơ dài 37 câu:

Đóa hoa tình trắng trong Diệu Nhụy

Mãi còn đây thơm ngát hương trầm

Giữ lòng nhau bền nghĩa Thị Tâm

Dù bão táp phong ba đời viễn xứ

Đàn con cháu vẫn vuông tròn vẹn giữ

Đạo lý làm người dù phải sống xa quê

Hơn 10 năm ta chung bóng cận kề

Tình vẫn ấm dù tóc sương trắng bạc

Rồi từ đây trong thấp thoáng mây trời

Tôi ngước nhìn còn hai tiếng “Mình Ơi”

 

     Lời Thơ của cụ Võ Đại Tôn trầm buồn nhưng nhẹ nhàng thanh thoát, diễn đạt hết nghĩa tình phu phụ. Thật xứng đáng là một chiến sĩ anh hùng gương mẫu QL/VNCH, văn võ toàn tài, dồi dào kinh sử.

 

     Bác Diệu Nhụy ơi,

     Em vẫn nhớ đến đôi mắt nhìn dễ cảm thông và nụ cười tươi duyên phúc hậu của Bác. Mặc dù đã trên tuổi bát tuần nhưng vẫn còn giữ nét đẹp ngày xưa. Gái Mỹ Tho mà! Còn biết bao điều trước đây hai chị em thường tâm tình nữa. Em xin trân quý và giữ mãi trong tâm. Người em tinh thần này thầm mến thương và luôn ngưỡng mộ bà chị - người lúc nào cũng siêng năng vui vẻ. Đã mấy chục năm qua công phu công quả ở Viên Giác Tự, Bác Diệu Nhụy còn có thêm tên vui vui nữa là Bác Diệu Dọn do các bạn đạo đặt riêng cho vì tánh Bác hay thích dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.

     Ở đời có mấy ai được phúc duyên sống với nhau như hai Bác trọn nghĩa phu thê vẹn tình phu phụ và còn hẹn gặp lại nhau ở cõi Tịnh Độ A Di Đà. Trong bài điếu văn Bác Thị Tâm dặn dò Bác gái “hãy nhớ 8 chữ trên nắp quan tài” Giũ Sạch Tạm Giả, Nhẹ Gánh Đường Xa cốt ý là để nhắc nhở Bác Diệu Nhụy nên làm theo hai điều quan trọng này để sớm vãng sanh về cõi Tịnh Độ.

 

Tang Le Cu Ba Dieu Nhuy (6)(xem thêm hình tang lễ)

 

     Trong cõi hư vô chắc hẳn Bác vô cùng hoan hỷ với tâm nguyện của Bác “khi lâm chung được Sư Phụ chứng minh” nay đã toại nguyện. Âu đó cũng nhờ hai Bác và các con đã vun trồng cây Phúc từ mấy chục năm qua đến giờ này được trổ nhụy đơm bông như lời của Hòa Thượng Phương Trượng đã bày tỏ trong lễ rước linh về chùa: “Được ngày tang lễ như thế này không dễ gì ai cũng có được!”. Phước báu thay!

     Xin nguyện cầu hồng ân Chư Phật phóng quang tiếp độ hương linh Bác Diệu Nhụy sớm vãng sanh về miền Cực Lạc.

    Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.

 

Phương Quỳnh - Diệu Thiện

(Cảm niệm về ngày tang của Bác Diệu Nhụy)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/201808:55(Xem: 975)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
21/04/201808:40(Xem: 28)
Quan sát, nhìn nhận đúng sự việc, nhà Phật gọi là chánh kiến. Chánh kiến là cách phân biệt bản chất của sự việc tốt hoặc xấu. Trong tiềm thức mỗi người đều có sẵn tính tốt và tính xấu. Ví dụ lòng trung thành và phản bội. Ai cũng có hạt giống trung thành và hạt giống phản bội. Người chồng nếu sống trong môi trường, hạt giống của lòng trung thành được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, thì người chồng sẽ là một người trung thành, nhưng nếu hạt giống của sự phản bội được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, người chồng có thể phản bội
19/04/201820:33(Xem: 113)
Audrey Hepburn; nữ tài tử Hollywood nổi danh ở thập niên 1950s, có vẻ đẹp thánh thiện với chiếc cổ thiên nga đã làm cho bao chàng trai mới lớn thời ấy từng ươm mơ dệt mộng. Tình cờ tấm ảnh của nàng đã xuất hiện trên mạng không khỏi làm nhiều người hâm mộ xúc động trước sự tàn phá của thời gian.
31/03/201807:10(Xem: 313)
Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi. + Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không? Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành
16/03/201817:26(Xem: 336)
Video pháp thoai: Kinh Pháp Cú Phẩm Già 01 HT Thích Minh Hiếu giảng 11-03-2018
08/03/201806:59(Xem: 363)
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tôi nghĩ , như một dấu hiệu của tôn trọng, tôi sẽ đứng để nói chuyện. Cách ấy, tôi cũng có thể thấy thêm những khuôn mặt. Tôi thường diễn tả tất cả chúng ta như những anh chị em. Chúng tađều là những con người giống nhau ở trình độ nền tảng. Chúng ta giống nhau từ tinh thần, cảm xúc, đến thân thể. Ở trình độ vật lý, có những khác biệt nhỏ, như độ lớn của lổ mũi. Lổ mũi của tôi được xem như là một cái mũi lớn. Tôi không nghĩ nó là một cái mũi lớn. Cho nên đó là điều quan trọng. Chúng ta phải nhận ra mỗi người khác như một con người – không có gì khác nhau. Rồi thì, ở trình độ thứ hai – vâng, có những khác biệt về tín ngưỡng, khác biệt về màu da, khác biệt về quốc gia. Tôi nghĩ, ngày nay vấn nạn mà chúng ta đang đối diện là chúng ta nhấn mạnh quá nhiều về tầm quan trọng ở trình độ thứ hai, quên lãng rằng ở trình độ thứ nhất thì chúng ta là những con người giống nhau.
07/03/201804:29(Xem: 351)
Lại ngày 8 tháng ba. Mấy ngày nay đã thấy những email, những lời chúc đầy hoa trên mạng để chúc mừng ngày này. Trước 75, hình như ngày này chẳng ai biết tới. Những ngày tháng ba những năm ấy hoặc Lễ Hội tưởng niệm Hai Bà Trưng (6 tháng hai âm lịch), Giỗ Tổ Hùng Vương (10 tháng 3 âm lịch), có ai để ý ngày 8 tháng 3. Thời ấy, đa số phụ nữ trong nam ở nhà lo cho con cái, nếu có đi làm hay ra buôn bán thì trong gia đình vẫn người chồng là trụ cột.
28/02/201811:40(Xem: 368)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một
28/02/201807:17(Xem: 224)
Bản Chất của Giáo Dục Đạo Đức Xã Hội_Bạch Mã