Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Quê Hương Bình Định (tuyển tập thơ)

09/12/201508:01(Xem: 3633)
Quê Hương Bình Định (tuyển tập thơ)

Vua Quang Trung 4
Quê Hương Bình Định 
Tuyển tập thơ của Mặc Giang Thích Nhật Tân

 

01.Vua Quang Trung - Nguyễn Huệ

02.Quê hương Bình Định

03.Quy Nhơn - 21 Xã Phường

04.Nỗi niềm Cố Quận

05.Phù Cát quê tôi

06.An Lão mình ơi

07.Hoài Nhơn tình tự

08.Tuy Phước quê mình

09.Nhớ về Phù Mỹ

10.Thương quá An Nhơn

11.Thăm viếng Tây Sơn

12.Thương nhớ Hoài Ân

13.Vĩnh Thạnh thắm tô

14.Vân Canh ta đó


Vua Quang Trung

 



Vua Quang Trung - Nguyễn Huệ

 

- Một bậc anh hùng kiệt hiệt

- Một nhà quân sự lỗi lạc

- Một vị tướng lãnh phi thường

- Một nhà Vua trẻ nhưng đường đường chính chính nhất trong các triều đại Vua Chúa VN.

 

Vua Quang Trung - Vua Quang Trung

Người anh hùng áo vải Tây Sơn

Đệ nhất tướng tài nước Việt Nam

Đánh Nam, dẹp Bắc yên thiên hạ

Thống nhất giang sơn hưởng thái bình

 

Vua Quang Trung - Vua Quang Trung

Người anh hùng áo vải Tây Sơn

Đệ nhất Quân Vương đất trời Nam

Đường đường chính chính uy lẫm liệt

Thống nhiếp quốc gia sống thái hòa

 

Vua Quang Trung - Vua Quang Trung

Đệ nhất anh hùng trong anh hùng

Đệ nhất Quân Vương trong Quân Vương

Đệ nhất tướng tài trong danh tướng

Kim khó bì, cổ cũng khó hơn

 

Hàng ngàn lời ngợi ca vẫn chưa cạn

Hàng vạn lời xưng tụng vẫn chưa toàn

Hàng muôn lời tôn vinh vẫn chưa vẹn

Mà hàng triệu hàng triệu con người

Hàng triệu hàng triệu trái tim

Nhất nhất như như, cúi đầu ngưỡng phục kính dâng.

 

Tràng giang con chữ, con chữ sẽ hết

Tràng giang trang giấy, trang giấy sẽ đầy

Mực cạn, bút mòn, mắt mờ, tay kiệt

Sử xanh xanh sử, xanh sử sử xanh

Huy hoàng kiệt xuất, kiệt xuất huy hoàng

Quang Trung Nguyễn Huệ - Nguyễn Huệ Quang Trung

Muôn đời trang sử vẫn đan thanh

Trời còn e ấp màu xanh

Đất còn trồi trụt ngọn ngành thấp cao

Không trung chi chít vì sao

Thái hư trống rỗng đổ vào chỗ không

Xin vang vọng tên Người - Nguyên soái Uy Quốc Công

Ca vang dội tên Người - Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ

Hát vang dội tên Người - Đại Hoàng Đế Quang Trung

Oai phong lẫm liệt kiêu hùng

Rạng danh sử Việt soi chung nước nhà

Địa cầu còn quốc còn gia

Còn non còn nước còn nhà Việt Nam

Phi thường thay người anh hùng áo vải

Kiệt xuất thay người của đất Tây Sơn

"Trăm năm bia đá cũng mòn

Ngàn năm "bia sử" vẫn còn "xanh xanh"

Mới là nét sử đan thanh

Mới là trang sử vinh danh tôn thờ

Ta đi trong mộng trong mơ

Toàn non nước Việt dựng cờ tung bay

Ngưỡng suy phủ phục tỏ bày

Quang Trung Nguyễn Huệ trời mây ngút ngàn

Mở lịch sử tìm trang sách cũ

Quay thời gian tìm dấu tích xưa

Bốn lần tiến công vô Nam

Chúa Nguyễn Ánh chạy rã giò

Cầu viện ngoại thuộc quân Xiêm

Một trận tan tành Xoài Mít

Thế còn đất Bắc - Chúa Trịnh Vua Lê

Hay nói rõ hơn

Cái nạn Nam Bắc triều - Nam Bắc phân tranh

Kéo dài gần ba trăm năm

Nước Sông Gianh biết bao lần sâu cạn

Người Việt Nam chồng chất biết bao lần

Xương như núi âm vang hồn tử sĩ

Máu như sông tức tưởi chốn tuyền đài

Trăm năm xưa ngấn lệ đẫm cay cay

Trăm năm sau vẫn ngậm ngùi thương tiếc

Đất Tây Sơn xuất hiện anh hùng tam kiệt

Dẹp Nam - bình Bắc chớp nhoáng tức thì

Ba trăm năm dai dẳng cuốn phăng đi

Cho tổ quốc giang sơn hát con tàu thống nhất

Lại còn Lê Chiêu Thống

Hỡi Chiêu Thống cuối Triều Lê

Giặc phương Bắc ngàn năm không nhớ sao hè

Đừng loạn động kéo Tàu Phù về dày mả Tổ

Vua Càn Long không nhớ

Việt Nam ta ba lần đại phá Nguyên Mông

Giặc Đại Hán nhà ngươi đừng có hòng

Đừng mượn cớ thêm một lần xâm chiếm

Hàng chục vạn quân Thanh

Cầm đầu Tôn Sĩ Nghị

Ùn ùn kéo quân sang

Tại Phú Xuân, Nguyễn Huệ đăng đàn

Lên ngôi Hoàng Đế, đặt hiệu Quang Trung

Chỉ tay phương Bắc, dõng dạc tuyên bố:

Chỉ trong 10 ngày sẽ quét sạch giặc Bắc

Kéo quân dân về, ca khúc khải hoàn

Hẹn ngày Mùng Bảy, Ăn Tết tại Thăng Long

Quả thật như vậy

Tiến quân như thần

Diệt giặc như thần

Trận Ngọc Hồi, tướng Hứa Thế Hanh tử trận

Trận Đống Đa, Sầm Nghi Đống tuẫn tiết không toàn thây

Tôn Sĩ Nghị vứt bỏ cả ấn tín, chạy hớt hãi xanh tái mặt mày

Vua Càn Long và Triều đình ôm đầu khóc rống

Viết tới đây

Tôi bỗng nhớ một bài hát quen thuộc tự thuở nào:

"Lẳng lặng mà nghe chuyện Vua Quang Trung giết giặc

Tại trận Đống Đa, quân Thanh chết trên mười vạn

Quân ta. Xông pha. Một tay. Hai tay.

Lẳng lặng mà nghe chuyện Vua Quang Trung giết giặc

Tại trận Đống Đa, quân Thanh chết trên mười vạn

Quân ta. Xông pha. Một tay. Hai tay. Một chân,..."

Và cứ thế, cứ thế...

Quá khứ đã đi qua

Lịch sử đã đi qua

Vua Quang Trung băng hà khá sớm

Tuổi bốn mươi mái tóc còn xanh

Một vùng Lưỡng Quảng thôi đành

Nếu không, sử Việt còn xanh kiêu kỳ

Ngọc Hân công chúa tràn mi

Ngập sâu sóng lệ sầu bi khép màn

Thêm cô Công chúa Càn Long

Kéo mành đứt chỉ khóc trang anh hùng

Quang Trung ơi hỡi Quang Trung

Người đi cuốn cả thủy chung đi rồi

Xa xa bóng núi lưng đồi

Cuối trời mờ mịt mây trôi lững lờ

Ngọc Hân chìm mộng trong mơ

Nâng vành tang trắng gởi bờ thiên thu

Tôi xin khép lại trang anh hùng hào kiệt

Tôi kính quý thương Người se chỉ của Người

Nhìn những tượng đài thiết dựng khắp nơi nơi

Thầm ngưỡng phục, ngưỡng vọng, nguỡng tôn

Và vô cùng luyến tiếc

Người anh hùng áo vải Tây Sơn

Mở ra Triều Nguyễn Tây Sơn

Đại Hoàng Đế Quang Trung - Nguyễn Huệ.

 

08-12-2015

 

Vua Quang Trung 3



Quê hương Bình Định

 

Đất Bình Định, đất địa linh nhân kiệt

Người Bình Định, người khí tiết anh hùng

Đã từ xưa nhiều thế kỷ Cha Ông

Đến hôm nay và đàn em thế hệ

 

Đất Bình Định sản sinh con nhà "võ"

Người Bình Định mang bản chất nhà "văn"

Một với hai luyện thành khối tinh anh

Cùng góp sức thắm tô dòng lịch sử

 

Máu Bình Định đã thấm từng trang sử

Xương Bình Định đã chồng tựa non cao

Tan vào đất cho Quê Mẹ rạt rào

Cấu thành nước cho Quê Cha vĩnh trụ

 

Tiếng Quê Hương hát ngàn lần chưa đủ

Tiếng Tổ Quốc ca vạn lần không dư

Dù ngợi ca tràn ngập cả thái hư

Vẫn còn trống như không trung lồng lộng

 

Bình Định ơi, quê hương mình đẹp quá

Quy Nhơn ơi, thành phố của mến yêu

Nghe thật nhiều và nhắc đến bao nhiêu

Càng thấm thía tình Quê Cha Đất Mẹ

 

Ve réo rắt mỗi ngày hè rát cổ

Cạn kiệt rồi thân chết bám vỏ cây

Đợi mùa hè năm tới lại bay bay

Tiếp tục réo tự tình vang tích sử

 

Tiếng Quê Hương viết ngàn lần con chữ

Tiếng Tổ Quốc viết vạn lần từng trang

Vẫn óng ánh như lịch sử huy hoàng

Vẫn lung linh tựa hồn thiêng sông núi

 

Bình Định ơi, đây Quê Cha Đất Mẹ

Của Miền Trung non nước Việt anh hùng

Hãy truyền lưu thế hệ kết tương dung

Cùng cả nước Việt Nam an vĩnh thế.

 

03-12-2015

 



Vua Quang Trung 2


Quy Nhơn 21 Xã - Phường

 

Quy Nhơn ơi, thành phố mến yêu

Thành phố hai mươi mốt Xã - Phường

Thành phố thân thương của người Bình Định

Không tấp nập, đông người, ồn ào, náo động

Mà chơn phương, đôn hậu, chất phác, hiền hòa

Một khi đến, muốn ở không về

Một khi đi, muốn dừng chân lại

Ai chưa biết xin một lần để biết

Ai biết rồi cơ cảm những hoài mong

Mời gọi nhau đi:

Phường Đống Đa, Nhơn Bình, Nhơn Phú, Quang Trung

Người anh hùng áo vải Tây Sơn

Xin gọi mãi tên Người, một bậc kỳ vĩ cổ kim

Có một không hai tinh ba kiệt xuất

Nào phường Ghềnh Ráng, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân

Bao quanh phố thị cho Quy Nhơn kiều diễm

Phường Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, sử xanh đan kín

Đan kín sử xanh của nước Việt kiêu hùng

Năm ngàn năm qua, xanh sử sử xanh

Năm ngàn năm sau, lộng vàng xanh sử

Mời gọi nhau đi, và đi nữa chứ

Phường Lê Hồng Phong, Trần Phú, vần vũ Ngô Mây

Phường Nguyễn Văn Cừ, Hải Cảng, Thị Nại sóng vỗ đong đầy

Cầu Thị Nại vượt Vịnh Quy Nhơn, băng ra Phương Mai bán đảo

Cầu Thị Nại, một cây cầu đáng nói

Một cây cầu vượt biển dài nhất Việt Nam

Trên vút chân mây, dưới thét sóng gầm

Cho Quy Nhơn cấu thành địa vực trời cao biển rộng

Đảo Phương Mai, mỏi mắt trùng dương hát sóng

Quay vào bờ, phố phường châu thị gió vang

Quy Nhơn tăng vẻ đẹp thiên nhiên lộng lẫy huy hoàng

Một trong những thành phố ven biển đẹp nhất

Của gấm vóc quê hương non sông nước Việt

16 Phường đã được nêu danh để biết

Còn 5 Xã với tên gọi là gì

Từ từ sẽ kể, đừng vội mà chi

Quy Nhơn tôi xin chân thành chào đón

Đảo Phương Mai bên kia Đầm Thị Nại

Có 3 xã nối một chữ Nhơn

Nhơn Hải, Nhơn Hội, Nhơn Lý đẹp không

Vâng, rất đẹp tam Nhơn: Hải - Hội - Lý

Xa hơn nữa, Cù Lao Xanh tuyệt mỹ

Mang tên một xã là xã Nhơn Châu

Trời xanh gối đầu, vươn chân duỗi biển

Sao gọi là Cù Lao Xanh

Bởi trời xanh, mây xanh, biển xanh, nước xanh

Cây xanh, lá xanh, sỏi xanh, đá xanh

Cái gì cũng xanh mà không gọi xanh thì gọi gì đây nhĩ

Quy Nhơn còn một xã nữa là xã Phước Mỹ

Vị trí ở đâu, xin kể nốt nhau nghe

Mời đi qua cho trọn vẹn đi hè

Dạ, Phước Mỹ nằm xa nhất ngoại ô thành phố

Và, thế là hết Quy Nhơn ta đó

Gìn giữ nhau nghe, 5 Xã, 16 Phường

Nhắc nhở nhau nghe, để nhớ để thương

Quy Nhơn ơi, thương nhớ mãi trong đời.

 

03-12-2015

 

Nỗi niềm cố quận

 

Bình Định ơi quê hương ta đó

Nơi chôn nhau cắt rốn chào đời

Vòng tay Mẹ ôm ấp nằm nôi

Vòng tay Cha nâng niu khôn lớn

Quê tôi nghèo hai mùa mưa nắng

Đất khô cằn bương chải quanh năm

Cơm độn khoai vật lộn nặng oằn

Nhai dẻo miệng bột nhì bột nhứt

Dù ra sao quê hương là nhất

Đi đến đâu cũng nhớ nhung về

Dấu trong lòng giữ trọn tình quê

Mỗi lần nhớ càng thêm da diết

Ai xa quê mỗi người tự biết

Nhớ vô vàn khắc khoải khôn nguôi

Bởi quê hương nung đúc thành người

Ngay sỏi đá còn đau gốc cội

Khi xa quê mà ai không nhớ

Nhắc nhau nghe hay dấu trong lòng

Biết quá rồi chưa cạn hoài mong

Muốn về thăm nghìn trùng vạn lý

Có nghe câu "lá rụng về cội"

Lại nghe câu "diệp lạc quy căn"

Ô kìa trông một ánh sao băng

Rơi, biến mất giữa lòng vũ trụ

Thế riêng ta thì sao đây nhĩ

Kiếp tha phương đành đoạn vậy thôi

Bao nhớ thương chồng chất cả đời

Vẫn mong mỏi về thăm một chuyến

Nếu dĩ lỡ như đò vĩ tuyến

Một ngày kia từ tạ vô chừng

Mắt xa mờ hướng vọng không trung

Thân tan biến hồn bay Cố Quận.

 

04-12-2015

 

Phù Cát quê tôi

 

Ai ai cũng kể quê tôi

Cho tôi xin kể quê tôi chút mà

Quê mùa hai tiếng "dẫy na"

Phù Cát - Bình Định ấy là quê tôi

Dưới ven bờ biển lợ lời

Trên len vách núi ru hời Trường Sơn

Quê nghèo nói thiệt nào hơn

Đất cày sỏi đá mỏi mòn nắng mưa

Hè thì oi bức dư thừa

Đông thì rét buốt gió lùa lạnh căm

Xưa thời ăn độn quanh năm

Nay thời hơi đỡ nhưng quằng tấm thân

Thật ra một kiếp phong trần

Nơi đâu cũng có phong trần thế thôi

Chào đời Phù Cát quê tôi

Ngô Mây Thị Trấn mặn mòi tình quê

Cát Tân ngỏ lối đưa về

Cát Trinh nguyên vẹn đề huề nghĩa ân

Cát Hanh tình tự tương lân

Cát Hiệp hòa nhuận cơ phần lại qua

Cát Lâm còn đó kia mà

Cát Sơn đây nữa đậm đà biết bao

Cát Minh lay động trăng sao

Cát Khánh biển lộng rạt rào hồn ai

Cát Thành gối mộng phương đài

Cát Hải mờ tỏa dấu hài đêm mơ

Cát Tiến sẵn đó bao giờ

Cát Nhơn trông ngóng đợi chờ đã lâu

Cát Thắng bắc nhịp qua cầu

Cát Tường mời gọi đi đâu cũng về

Cho tròn Phù Cát tình quê

Hồng êm bếp lửa vỗ về đời tôi.

 

04-12-2015

 

An Lão mình ơi

 

Tình An Lão thâm sâu như núi

Nghĩa An Lão thăm thẳm như non

Trải qua năm tháng không mòn

Thời gian đập vỗ vẫn còn khắc ghi

 

Ghi để nhớ Trấn thì An Lão

Khắc để thương Thị thể Lão An

Quê mình cứ thế cưu mang

Tình quê cứ thế trên đàng dựng xây

 

Xã An Hòa bờ cây xanh lá

Xã An Tân sỏi đá sơn khê

Đi đâu cũng nhớ trở về

Sống đâu cũng nhớ tình quê thắm tình

 

Xã An Hưng của mình anh nhớ

Xã An Vinh từ thuở em thương

Bước đi chưa hết nẻo đường

Muốn về xây đắp quê hương đợi chờ

 

Xã An Dũng dựng cờ quật khởi

Xã An Trung đi tới vẹn toàn

Làng trên xóm dưới sắt son

Hy sinh cống hiến trăng tròn rạng soi

 

Xã An Toàn nhớ hoài thương mãi

Xã An Quang bao ải không quên

Quê nhà một mái ấm êm

Đắng cay gian khổ gởi thềm thiên thu

 

Xã An Nghĩa mây mờ giăng mắc

Chín Xã cùng ghi khắc tình quê

Năm năm tháng tháng đề huề

Bốn mùa qua lại vỗ về có nhau

 

Đan tay bắc nhịp cầu tình tự

Đan tâm mang gìn giữ nơi nơi

Gian truân nào sá chi trời

Sống sao cho trọn một đời thế thôi.

 

05-12-2015

 

Hoài Nhơn tình tự

 

Quê mình huyện Hoài Nhơn

Son thì thật là son

Sắt thì thật là sắt

Thời gian bia đá chẳng mòn

 

Kia, Thị trấn Bồng Sơn

Khổ không khổ nào hơn

Vui không vui nào sánh

Tròn trăng mới quý trăng tròn

 

Đây, Thị trấn Tam Quan

Lệ ngấn nhuộm bên đàng

In sâu bờ mi thẳm

Phong trần chưa thỏa gian truân

 

Hoài Sơn nhớ Hoài Châu

Hoài Tân thương Hoài Hải

Tự tình tô thắm mãi

Tóc xanh bạc trắng mái đầu

 

Hoài Mỹ nhớ Hoài Thanh

Hoài Xuân thương Hoài Đức

Chỉ quê hương là nhất

Dựng xây cuộc sống an bình

 

Anh đi Tam Quan Nam

Em đi Tam Quan Bắc

Chung tay cùng xây đắp

Hòa reo điệp khúc cung đàn

 

Ai về Hoài Châu Bắc

Ai về Hoài Thanh Tây

Đừng bao giờ đánh mất

Tình quê chan chứa đong đầy

 

Nhớ hoài nhớ Hoài Hương

Thương hoài thương Hoài Phú

Thương thương nhau Hoài Hảo

Nhớ nhớ lưu dấu bên đường

 

Hoài Nhơn tươi thắm chan hòa

Nghĩa tình sâu nặng quê ta

Dựng xây vun bồi tô thắm

An vui hạnh phúc nhà nhà.

 

05-12-2015

 

Tuy Phước quê mình

 

Quận nhà Tuy Phước quê mình

Nhớ thương như bóng in hình

Sinh ra lớn lên từ đó

Ngẫm hoài vẫn thấy xinh xinh

 

Thị trấn Tuy Phước hữu tình

Băng qua mấy độ nhục vinh

Thăng trầm bao phen thành bại

Đá vàng đan kết sử xanh

 

Còn kia Thị trấn Diêu Trì

Nhà ga đưa tiễn đến đi

Thời gian con thoi đưa đẩy

Nhớ ai ngơ ngẩn mà chi

 

Phước Hưng, Phước Thắng, Phước Hòa

Trần lao đá mới đơm hoa

Cây khô trỗ bông mới đẹp

Hồng êm bếp lửa mái nhà

 

Phước Sơn, Phước Hiệp, Phước Quang

Giàn bầu giàn bí bắt ngang

Hàng ngô hàng khoai xanh thắm

Ấm no hạnh phúc xóm làng

 

Phước Thuận, Phước Nghĩa, Phước An

Tình sâu nghĩa nặng chứa chan

Tương dung tương thân tương ái

Sẻ chia tươi đẹp đôi đàng

 

Và đây Phước Mỹ, Phước Thành

Tay em tay chị tay anh

Dắt dìu cùng nhau đi tới

Dựng xây sức sống an lành

 

Nói chung Tuy Phước quê mình

Một câu như bóng in hình

Một câu tình sâu nghĩa nặng

Suốt đời không thuở nào quên.

 

05-12-2015

 

Nhớ về Phù Mỹ

 

Nhớ về Phù Mỹ quê ta

Từ nơi đất ấy sinh ta ra đời

Nhớ từ cái thuở nằm nôi

Sống đâu cũng nhớ một đời không quên

Nhà tranh vách lá lạnh tênh

Làng trên xóm dưới giậu phên không cài

Nói về Thị trấn có hai

Một là Phù Mỹ hai là Bình Dương

Mỹ Cát lưu dấu bên đường

Mỹ An ghi khắc tình vương nặng tình

Mỹ Chánh in bóng nhớ hình

Mỹ Châu trìu mến như mình với ta

Mỹ Đức vừa mở câu ca

Mỹ Hiệp vọng lại chan hòa niềm vui

Mỹ Trinh nhoẻn miệng mỉm cười

Mỹ Thành tán trợ đẹp tươi quê mình

Mỹ Hòa một đóa xinh xinh

Mỹ Lộc "tát nước đầu đình" ươm mơ

Mỹ Phong ru gió ơ hờ

Mỹ Lợi chiếc lá phất phơ treo cành

Mỹ Thọ nơi đó quê anh

Mỹ Thắng quê chị trăng thanh đêm rằm

Mỹ Quang là chính quê em

Còn quê tôi nữa mang tên Mỹ Tài

Chữ "Mỹ" đếm một đếm hai

Cùng là Phù Mỹ hoa cài kết trâm

Tình quê hai tiếng thì thầm

In sâu tâm khảm đêm nằm vọng mơ

Nhớ từ cái thuở còn thơ

Cuối đời đi nữa không hề lãng quên.

 

07-12-2015

 

Thương quá An Nhơn

 

Huyện An Nhơn có hai Thị trấn

Bịnh Định thành sử tích khắc ghi

Đập Đá bao thuở thầm thì

Khi về càng nhớ khi đi càng buồn

 

Xã Nhơn Thành tiếng chuông mỗi sớm

Xã Nhơn Mỹ chuông vọng canh khuya

Nhơn Hòa sao nỡ cách chia

Nhơn Hậu sao nỡ bên kia bên này

 

Nhơn Thọ ơi vẫy tay chào đón

Nhơn Hạnh ơi thấp thoáng mà chi

Hết lòng tận tụy nhau đi

Chung lưng đấu cật cũng vì tình quê

 

Nhơn Phúc thương con đò đứng đợi

Nhơn Hưng mến nghĩ tới chạnh lòng

Biết bao vương vấn hoài mong

Biết bao kỷ niệm chờ hong nắng vàng

 

Lửa hồng êm Nhơn Phong, Nhơn Khánh

Mái quê nhà Nhơn Lộc, Nhơn Tân

Đông qua se lạnh chờ Xuân

Thu đi hiu hắt ngóng trông Hạ về

 

Về đây cho trọn tình quê

Về đây cho ước vẹn thề An Nhơn.

 

07-12-2015

 

Thăm viếng Tây Sơn

 

Danh Tây Sơn, đã rạng danh lịch sử

Tiếng Tây Sơn, đã rạng tiếng oai hùng

Viếng Tây Sơn, ta tự khép khiêm cung

Thăm Tây Sơn, ta nghiêng mình ngưỡng phục

 

Tôi sẽ viết một bài riêng nghiêm túc

Tôi sẽ viết một bài riêng ngợi ca

Giờ chỉ nêu toàn bộ xã huyện nhà

Để cùng biết Tây Sơn địa dư chí

 

Đất Tây Sơn một vùng đất thứ dữ

Một vùng đất xứng danh đất địa linh

Một vùng đất kỳ vĩ đã sản sinh

Văn võ kỳ tài, anh hùng hào kiệt

 

Roi Thuận Truyền nghe qua đã phát khiếp

Võ An Thái nhắc tới muốn thất kinh

Quyền An Vinh bủn rủn cả tay chân

"Dữ dẫy na", đụng vô rồi sẽ biết

 

Nhưng đã nói chỉ viết địa dư chí

Thị trấn Phú Phong gối núi kê rừng

Xã Tây Giang, Tây Thuận nằm hướng Tây

Xã Bình Thành, Bình Tây quay hướng Bắc

 

Về phía đông, xã Bình Hòa, Bình Thuận

Xã Tây An bên cạnh xã Tây Vinh

Cùng soi bóng có Bình Nghi, Tây Bình

Cùng tắm mát dòng Sông Kôn xanh biếc

 

Về phía nam, xã Tây Xuân, Tây Phú

Thêm Vĩnh An và một nữa Bình Tường

Đẹp tuyệt vời vùng đất của Tây Sơn

Tô đậm nét quê hương ta gấm vóc

 

Thăm để biết mảnh hình hài sông núi

Viếng để nhìn châu thể nước Việt Nam

Cùng thương yêu con cháu giống Lạc Hồng

Cùng bảo bọc và truyền trao thế hệ.

 

07-12-2015

 

Thương nhớ Hoài Ân

 

Hoài Ân nơi của chúng mình

Quê Cha đất Mẹ ta sinh ra đời

Cưu mang từ thuở nằm nôi

Đến khi khôn lớn cả đời nhớ thương

Nhớ từng mảnh ruộng mảnh vườn

Nhớ làng nhớ xóm bên nương nắng vàng

Nhớ từng lối nhỏ băng ngang

Đến con đường lớn cái quan đi về

Thương nhiều tình tự hương quê

Nhớ nhiều kỷ niệm không hề phôi pha

Giờ cùng nhắc lại quê Cha

Ngẫm thương quê Mẹ canh gà điểm sương

Nhớ Tăng Bạt Hổ đường đường

Đặt tên Thị Trấn nêu gương oai hùng

Cứu nước là sự nghiệp chung

Thương nước ai cũng tận cùng hiến dâng

Xứng danh là Huyện Hoài Ân

Nhắc nhau như thể thương thân chính mình

Ân Nghĩa, Ân Đức tôn vinh

Ân Phong, Ân Tín nghiêng mình nhớ ơn

Ân Mỹ, Ân Hảo, Ân Sơn

Tam ân như một sắt son đong đầy

Ân Tường Đông, Ân Tường Tây

Xây cầu bắt nhịp chung tay nhịp nhàng

Ân Hữu, Ân Thạnh, Đắk Mang

Hãy cùng Bok Tới dọc ngang ngẩng đầu

Quê Cha ân nghĩa thâm sâu

Đất Mẹ công đức hỏa châu sáng ngời

Hoài Ân quê của ta ơi

Bảo ban gìn giữ đời đời không quên.

 

07-12-2015

 

Vĩnh Thạnh thắm tô

 

Vĩnh Thạnh ơi quê hương mình miền núi

Giáp Kon Tum, Gia Lai, nối núi rừng

Giáp An Lão lại đồi núi chập chùng

Giáp Tây Sơn lại giăng rừng tiếp núi

 

Bước lên cao cẩn thận dìu tay với

Bước xuống thấp chầm chậm đợi nhau đi

Gió rung cây reo kẽ lá thầm thì

Đèo heo hút cheo leo đeo độ dốc

 

Quê mình nghèo cơ chừng quá khô khốc

Đất bới đá cằn cõi cả ngô khoai

Cơm gạo đâu no đói kéo nhau hoài

Nhưng tình tự thì giàu lòng mẫn cảm

 

Mỗi mùa nắng nhìn núi rừng phát ngán

Mỗi mùa mưa lũ lụt tấp tơi bời

Quê hương mình thật khổ lắm ai ơi

Đành gánh chịu những gì phải gánh chịu

 

Nhưng, lại chữ nhưng để cùng nương níu

Bởi đi đâu cũng không phải quê mình

Nên trở về trên mảnh đất ta sinh

Và sống với tình quê hong ấm lạnh

 

Ông Cha ta trải bao đời đã gánh

Anh em ta cùng trân quý để gồng

Lại còn em còn chị những chờ trông

Chúng sức sống dựng xây và đắp đổi

 

Sức lực tàn nhưng chân tay không mỏi

Thân thể nhũn nhưng lòng dạ không mòn

Vì đất Mẹ, ta trang trải tấm son

Vì quê Cha, ta vun bồi chất sắt

 

Đã Vĩnh Kim thì làm sao không sắt

Đã Vĩnh Hiệp thì làm sao không son

Vĩnh Hòa, Vĩnh Hảo, Vĩnh Thịnh, Vĩnh Sơn

Vĩnh nối vĩnh cho Vĩnh Quang mới thỏa

 

Cùng nắm tay chân thành dâng một đóa

Đóa hoa thơm xin hiến tặng tình quê

Sống tin yêu cho trọn vẹn ước thề

Và tô thắm tình quê hương tươi đẹp.

 

07-12-2015

 

Vân Canh ta đó

 

Đất Vân Canh kê rừng ôm núi ngủ

Người Vân Canh thoảng mộng ngó canh thâu

Những giọt cay đong giọt đắng cơ cầu

Những giọt khổ chang giọt đau thống nỗi

 

Mặc cơ cực thì làm sao không khổ

Đắp gian truân hỏi chi nữa không đau

Màu thời gian dẫu thay đổi úa màu

Sắc không gian vẫn nhuộm đầy sẫm tím

 

Ruộng nhìn vườn khốc khô cùng đan kín

Mạ nhìn lúa nức nẻ đá đeo bông

Đổ mồ hôi tắm nước mắt đèo bồng

Trải bốn mùa cõi cằn phơi gốc rễ

 

Quê mình khổ vốn từ lâu như thế

Quê mình nghèo vốn từ thuở mới sinh

Hoa khổ đau trỗ trên cây cực hình

Nhưng thương lắm hỡi quê Cha đất Mẹ

 

Nơi cắt rốn cất tiếng kêu khe khẽ

Nơi chôn nhau đáp tiếng vọng thầm thì

Cuộc đời này dù đến cỡ nào đi

Chỉ có Đất Mẹ Quê Cha là nhất

 

Anh đã trải biết bao nhiêu cung bậc

Tôi kinh qua bao ngõ ngách thế trần

Chị đã thừa bao thống nỗi gian truân

Và em nữa, cam go đâu có thiếu

 

Anh chị em ta hát bài ca đồng điệu

Trên quê hương gai góc đá đơm bông

Máu vẫn tươi ươm từng giọt máu hồng

Đổ tâm lực thắm tô màu tươi đẹp

 

Bóng thời gian hững hờ đôi cánh khép

Bóng không gian đưa vẫy cuối khung trời

Vành môi khô xin gắn vạn nụ cười

Nụ cười của người Vân Canh ta đó

 

Canh Hòa kia em đợi chờ đầu ngõ

Canh Thuận đây chị thổi bếp hồng êm

Canh Hiệp thương, anh chân cứng đá mềm

Canh Liên nhớ, tôi vững tay chèo chống

 

Canh Vinh nằm gối đêm khuya mơ mộng

Canh Hiển bừng giấc điệp luống ngỡ ngàng

Quê hương mình sẽ vượt thoát gian nan

Người Vân Canh sẽ hiệp tương trỗi dậy

 

Núi khép rừng vạn bàn tay chào vẫy

Rừng khép núi vạn con người hòa ca

Quê hương ta trỗi bản nhạc trường ca

Ca hát mãi Huyện Vân Canh đổi mới.

 

07-2015

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2316)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4172)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8527)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2805)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8733)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1901)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19137)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12688)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26132)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2337)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương