Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

29. Con chồn muốn cưới công chúa

26/03/201108:33(Xem: 1035)
29. Con chồn muốn cưới công chúa

CHUYỆN PHẬT ĐỜI XƯA
Đoàn Trung Còn biên soạn, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

CON CHỒN MUỐN CƯỚI CÔNG CHÚA

Thuở xưa, có một vị tu sĩ lánh mình trong động núi sâu mà tụng kinh. Có một con chồn thường đến nghe kinh. Nó hiểu được ít nhiều trong các đoạn kinh, tự cho như vậy là mình khôn ngoan lắm. Nó mới nghĩ rằng: “Nay ta đã hiểu được lời giảng trong kinh, ta phải làm vua trong loài thú mới xứng!” Nó nghĩ như vậy, bèn đứng dậy đi.

Rồi nó gặp một con cáo ốm, liền xông tới toan giết. Con cáo ốm hỏi: “Sao anh muốn giết tôi?” Nó đáp: “Ta là chúa các loài vật. Ngươi gặp ta không hạ mình, mang tội khi quân. Tội ấy là tội chết nên ta giết ngươi.” Con cáo sợ nói: “Xin ngài tha cho, tôi sẽ theo hầu ngài.”

Rồi hai con cùng đi tới nữa. Con đi trước gặp một con cáo khác. Nó cũng đòi giết. Con này phải xin tội và nguyện theo hầu nó như con trước. Cứ vậy, nó đi tới mãi, chiêu mộ được cả thảy giống chồn cáo.

Rồi nó dùng chồn cáo mà làm chúa cả thảy loài voi. Kế nó lại dùng loài voi mà làm chúa cả thảy loài cọp. Sau nó lại dùng loài cọp mà đứng đầu cả thảy loài sư tử. Sau rốt, nó tự xưng là chúa tể các loài vật.

Khi nó làm chúa thú, nó lại nghĩ rằng: “Bây giờ, ta đã nghiễm nhiên là một vị thiên tử. Ta không nên cưới vợ tầm thường trong loài cầm thú.”

Nó liền cưỡi trên một con voi lớn mà đi đến thành Ba-la-nại. Phía sau, quân thú sắp hàng nối đuôi nhau hằng hà sa số. Vua trong thành phái sứ ra hỏi rằng: “Các ngươi là loài thú, sao lại dám rầm rộ kéo về đây như vậy?” Chồn đáp: “Ta là vua loài thú, nay ta đến đây là xin cưới công chúa trong cung. Có thuận theo thì tốt, bằng không chịu gả công chúa cho ta, ta sẽ đạp nát cả thành này.” Sứ giả trở về đem lời ấy tâu lên vua.

Vua hội quần thần bàn cách đối phó. Các quan đều tâu rằng: “Bệ hạ nên trao công chúa cho nó. Vì sao? Là vì trong nước ta chỉ có voi với ngựa là mạnh hơn hết. Ta có voi với ngựa, mà chúng nó lại có sư tử. Hễ ngựa với voi nghe hơi sư tử thì hoảng sợ mà bò mọp xuống đất. Như vậy, ra trận ắt ta phải thua, cũng đủ bị mấy con thú ấy đạp chết. Bệ hạ không nên tiếc một người con mà làm mất cả đất nước.”

Lúc ấy, duy có một ông quan đại thần là người thông minh, mưu trí, lên tiếng tâu rằng: “Hạ thần đọc sách cổ kim, chưa từng thấy có công chúa lại đem gả cho một con thú hèn. Tuy hạ thần là kẻ tài sơ trí thiển, nhưng chỉ muốn giết quách con cáo ấy đi và thả cho các loài thú phân nhau đi tứ tán.”

Vua hỏi làm thế nào. Quan đại thần ấy đáp: “Bệ hạ cứ phái sứ sang định ngày giao chiến, rồi giao ước với nó rằng, đến ngày đó nếu như để sư tử đi tiên phong, thì phải đánh nhau trước rồi mới rống sau. Con chồn tất ngỡ rằng mình sợ tiếng rống của sư tử, thế nào nó cũng để sư tử đi tiên phong và bắt rống trước rồi mới đánh sau. Đến ngày ấy, bệ hạ chỉ việc truyền cho trong thành ai nấy đều nhét chặt lỗ tai lại và chờ xem kết quả.”

Vua nghe theo lời, cho sứ ra định ngày giáp chiến và y theo kế của quan đại thần. Đến ngày giáp trận, vua lại phái sứ sang giao hẹn lại như trước. Rồi vua cho quân kéo ra.

Khi hai bên giàn quân chỉnh tề, sắp đánh nhau, chồn liền ra lệnh cho sư tử rống lên. Nhưng chồn ta vừa nghe tiếng rống của sư tử, trái tim liền vỡ ra làm bảy mảnh, ngã nhào từ trên lưng voi xuống đất. Liền đó, bao nhiêu loài thú khác đều chạy tứ tán hết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn