Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Cát Bụi Đường Bay

26/04/201208:08(Xem: 4169)
Cát Bụi Đường Bay

Lời Giới Thiệu

Thi phẩm "Cát Bụi Đường Bay"
của nhà thơ Hàn Long Ẩn



catbuiduongbay-bia3
Cuối năm, lật xấp bản thảo của các thi hữu gửi đến từ đầu năm, còn sót một thi phẩm chưa đọc. Châm một bình trà khuya, trong không gian tĩnh lặng, tự thưởng mình bằng những vần lục bát của một thi nhân áo nâu chưa bao giờ gặp mặt.

Đọc một hơi 79 đoản khúc, mỗi đoản khúc bốn câu, tưởng chừng mình như hạt bụi bay theo gió cuốn.


Nói cách khác, thi phẩm trên tay bạn là cuộc hành trình của một hạt bụi, đi qua chiều dài gập ghềnh của tâm cảnh và thời gian, đi qua cái mênh mông bát ngát của cõi thiền. Hạt bụi, có khi hóa thân thành cánh chim, cánh nhạn, chiếc lá, hay khói sương, đã lịch nghiệm những cảnh giới ấy theo đường bay của gió. Gió xuân, gió hạ, gió thu, gió đông. Gió được, gió mất, gió vinh, gió nhục, gió khen, gió chê, gió vui, gió buồn… Nhưng đậm nét nhất, có thể nói là gió tình và gió thiền. Nếu được-mất, vinh-nhục, khen-chê, vui-buồn là những cặp vừa tương khắc vừa tương sinh, thì tình và thiền ở đây cũng là một cặp song hành. Nói thế không có nghĩa trong tình tất có thiền, hay trong thiền tất có tình. Chỉ là nói theo thể cách thiền-tình đề huề của Hàn Long Ẩn qua thi phẩm này. Tình yêu thi hóa tâm thiền. Tâm thiền tịnh hóa tình yêu. Hai ngọn gió này, lúc quyện lấy và nâng đỡ nhau, lúc lại lấn lướt loại trừ nhau, trên cuộc đăng trình về chốn miên viễn.


Khởi đầu cho cuộc đăng trình là chuyển động của gió:


Tàn thu buốt lạnh gió lay
Lên non còn nhớ mộng ngày ta xưa
Cánh chim phiêu bạt bao mùa
Chợt nghe vọng tiếng gió lùa sang sông
(đoản khúc 1)

Và gió khởi đi từ buổi tàn thu, dấy lên cả một trời ảm đạm, làm nền cho một phiến tình lãng đãng khói sương.

Xưa em cột mái tóc thề
Sương khuya đọng ướt đề huề gió đưa
Sáng nay quét lá sân chùa
Chuyện ngày xưa đã theo mùa thu đi
(đoản khúc 3)

Mượn ý giai thoại phướn và gió của Lục Tổ Huệ Năng, ở đây có thể nói theo ngôn ngữ nhà thiền rằng, trong cơn gió bụi ấy, chẳng phải gió hay bụi chuyển động, mà chính là tâm động. Tâm ấy động chuyển từ một khoảnh khắc của tình, và hành giả đang trong nỗ lực chuyển hóa tình yêu nhỏ bé thành năng lượng vô hạn của từ bi tâm. Cuộc chuyển hóa này được vẽ lại bằng những câu lục bát óng ánh sắc màu và âm thanh diễm lệ, trữ tình…

Giọng thơ của Hàn Long Ẩn đã mấp mé chạm tới đỉnh cao của thể lục-bát với lối ngắt câu, phân chữ thật điêu luyện, tài tình. Thả hồn vào tâm điểm của thi phẩm ta mới cảm nhận được sự mạnh mẽ thu hút người đọc “cuốn theo chiều gió.”


Đây, hãy thử đặt tâm trạng của mình vào tình cảnh này:


Lạc loài vết nhạn trời mây
Rã đôi cánh mỏng thêm dài thu phong
Tưởng đâu con nước xuôi dòng
Ngờ đâu nước cũng lên ghềnh xuống ao
(đoản khúc 15)
Dĩ vãng tưởng chừng đã phai nhạt theo lá thu, nhưng trong một góc mơ hồ nào đó của con tim chay tịnh, nỗi ân cần quan tâm hãy còn dùng dằng níu kéo.

Nước ra biển cả mù khơi
Hỏi thăm gió bấc bên trời buồn chăng?
(đoản khúc 5)

Có những tháng ngày tiếng chuông chùa không đánh thức được tuệ giác viễn ly, mà khơi động cả một khung trời kỷ niệm, trầm buồn.

Ngày em khoác áo thêu hoa
Câu thơ rớt giữa hằng sa giọt buồn
Đêm về nghe vẳng tiếng chuông
Thềm khuya bóng nguyệt gió luồn khóm tre
(đoản khúc 6)

Người đi, kẻ ở với nỗi biệt ly đoạn trường của thế gian, đôi lúc cũng không miễn trừ những tâm hồn chân chất đơn sơ trong cửa thiền. Một lần say đắm xa xưa trong cõi bụi hồng, hay chỉ một thoáng bâng khuâng hiện tại nơi chốn tịch liêu, cũng đủ xô lệch thảo tòa của thiền sư chân thành tìm cầu giải thoát giác ngộ. Trong tình huống ấy, không có sức gì ngăn được sự tràn vỡ của những thổn thức từ sâu thẳm con tim, hoặc những gặm nhấm trường kỳ rỉ rả… ngoại trừ sự quán tưởng và cảm nhận thâm sâu về tính cách vô thường huyễn mộng của vạn hữu, của bóng sắc và âm thanh, của tình yêu và những giấc mộng bình thường.
Tình chung cát bụi đường bay
Tình chung hoa nắng vàng lay giấc hồ
(đoản khúc 19)

Thú thật, nhập vai làm hạt bụi bay theo cõi thơ Hàn Long Ẩn, lòng tôi cũng mệt lắm. Mệt mà lại vừa lo lắng hồi hộp cho mình (hay cho nhà sư?), không biết “phiến tình sầu” này có làm cho mình khổ lụy không! Cả một đoạn đường dài cố quên rồi lại nhớ, đã nhạt rồi lại đậm, đã chết rồi lại sống, khiến lòng chẳng an. Cõi tình e đã lấn cõi thiền chăng? Bởi vì “cửa tùng đôi cánh gài” chưa hẳn là giải pháp hữu hiệu để ngăn chận một tâm hồn lãng mạn đa cảm. Có khi tình đã nguội nhưng lòng trắc ẩn không dễ vượt qua. Nếu đã vượt qua rồi thì ngại chi bóng nguyệt che mờ buổi bình minh!
Thiền sư khép cửa am thiền
Vẫn nghe đầu gió một miền u linh
Hàn long ẩn bóng thu mình
Nguyệt kia chẳng chịu để bình minh lên
(đoản khúc 31)

Mãi đến hai phần ba đoạn đường, tâm kia mới sáng dần lên và sự quyết liệt, dũng mãnh để giữ mình mới lộ hẳn.

Thôi em hãy cứ phiêu bồng
Để ta kiết giới tu đông một mình
Soi gương đối diện bóng hình
Đập gương chợt thấy mông mênh đất trời
(đoản khúc 51)

Tự chiếu soi rồi vượt qua phương tiện nội quán, vượt qua cả chính mình. Vẻ an nhàn tự tại bắt đầu hiển lộ. Từ đây, dù vẫn nhắc về một bóng sắc giai nhân, vẫn còn những môi mọng tóc huyền, nhưng cảm quan đã vượt khỏi cái lụy của tình trường.

Nằm đây ta ngắm mây trôi
Gửi thiên thu cả nụ cười hư vô
Môi em chín mọng bao giờ
Sáng nay rụng giữa hai bờ chân như
(đoản khúc 52)

Cái nhìn của nhà đạo đã khác. Tình yêu và giai nhân, trở thành đề mục quán tưởng thường trực để chứng nghiệm lẽ vô thường, huyễn mộng của trần gian.

Lặng thầm một cõi đời nghiêng
Xô theo suối tóc tơ huyền lênh đênh
Lên non mình đối diện mình
Xuống sông soi bóng cũng tình ảo mơ.
(đoản khúc 68)

Như kẻ chăn trâu ở giai đoạn thứ 6, cưỡi trâu về nhà (kỵ ngưu qui gia), thi nhân ở đây không còn là một lãng tử sầu tình, mà là một hành giả đã khéo điều phục tâm (tình) mình, đã an tâm, không còn sợ hãi lo âu, không sợ mất trâu, cũng không bị phiền lụy bởi trâu. Có thể để trâu bên cạnh hay cho nó đi lang thang vẫn không hề chi.

Từ nay ta ở bên người
Khép dư hương cũ mộng đời ngủ yên
Gối kinh đệm cỏ ngồi thiền
Đầu sương ẩn hiện một miền Lạc Bang.
(đoản khúc 78)
Lời kinh hiện bóng trăng ngàn
Vườn tâm hé nụ đá vàng trổ bông
Người đi trong cõi sắc không
Hành trang chỉ chút nắng hồng trên vai.
(đoản khúc 79)

Một chút nắng hồng trên vai, cũng chẳng nặng nề chi. Nắng hồng ấy, có thể là tình, có thể là huyễn sắc, đã được gió mang đến, phả nhẹ trên vai, sẽ tan biến bất cứ lúc nào, dù có gió hay không có gió. Bởi vì, tâm đã an.

Đọc xong một thi phẩm đẹp ngày cuối năm để đón chào năm mới. Hạnh phúc đến thế, còn gì để mà nói.


Nam Calif. gửi người Bắc Calif.

31.12.2008
Vĩnh Hảo

CÁT BỤI ĐƯỜNG BAY

Hàn Long Ẩn
catbuiduongbay-bia2


Em về nắng quáng bên sông
Mộng hồn xưa đã bềnh bồng trôi xuôi
Anh đi từ độ luân hồi
Dừng chân quán gió bên đồi ngủ say
.
HLA

1
Tàn thu buốt lạnh gió lay
Lên non còn nhớ mộng ngày ta xưa
Cánh chim phiêu bạt bao mùa
Chợt nghe vọng tiếng gió lùa sang sông

2

Ai kia khoác áo nâu sồng
Bờ kinh còn dấu nụ hồng áo hoa
Trăng kia xuống cõi Ta Bà
Dạo chơi quên cả đêm qua ngày về

3

Xưa em cột mái tóc thề
Sương khuya đọng ướt đề huề gió đưa
Sáng nay quét lá sân chùa
Chuyện ngày xưa đã theo mùa thu đi

4

Mây che suối tóc thầm thì
Đá vàng khe dựng dã quì trổ bông
Bàn tay chắp đóa sen hồng
Tặng người gieo hạt từ tâm vào đời

5

Nước ra biển cả mù khơi
Hỏi thăm gió bấc bên trời buồn chăng?
Đố ai thấu hiểu nỗi lòng
Đố ai đếm được mấy dòng lệ sa

6

Ngày em khoác áo thêu hoa
Câu thơ rớt giữa hằng sa giọt buồn
Đêm về nghe vẳng tiếng chuông
Thềm khuya bóng nguyệt gió luồn khóm tre


7

Rủ nhau nhặt lá Bồ Đề
Bỏ quên tiền kiếp lời thề non xanh
Tha hương khuất bóng thị thành
Đa mang cũng bởi mấy nhành tơ vương

8

Vó câu giẫm nát tà dương
Cũng không dứt nỗi đoạn trường yến oanh
Thì thôi xin một chữ tình
Trăm năm vẹn giữ bên ghềnh nước xuôi

9

Nhớ ai vàng phố mây trời
Chiều cầm sáo trúc ra đồi ngân nga
Bên trời cánh nhạn về qua
Ngoảnh đôi mắt ngó buồn ta tần ngần

10

Mùa đông cúc ẩm sương trong
Mùa xuân nở một nụ hồng đón ai
Thiền sư quẩy một gót hài
Chân như chợt hiện giữa đài sen tơ

11

Đêm nằm đếm mộng tìm mơ
Soi gương tóc trắng ơ hờ mây bay
Trăng đi đi đã bao ngày
Để sông nước ngủ trời tây một mình

12

Em xinh tóc liễu buông mành
Dáng pha tuyết phủ bên ghềnh thác xưa
Bởi câu bạc mệnh sầu đưa
Thấm trang lệ úa bao mùa gọi nhau

13

Qua sông thương mấy nhịp cầu
Thương con đò cũ trăng thâu đợi chờ
Tiếng chuông khuya tiếng ai hò
Tao nhân lỡ bước thẫn thờ nhạn sa


14

Chấp tay niệm Phật Di Đà
Trang kinh nở một đóa hoa nghê thường
Mai về bên ấy Tây Phương
Còn vương suối tóc bụi đường tơ bay?

15

Lạc loài vết nhạn trời mây
Rã đôi cánh mỏng thêm dài thu phong
Tưởng đâu con nước xuôi dòng
Ngờ đâu nước cũng lên ghềnh xuống ao

16

Thương em nhạt phấn hoa đào
Đèn khuya hắt bóng xanh xao mộng đời
Lệ sầu đẫm ướt vành môi
Nghiệp duyên là lẽ mây trời nước sông

17

Ừ thì em cũng thu đông
Ừ thì em phải rượu hồng gấm hoa
Mai sau cạn chén sơn hà
Tìm nhau hát bản tình ca muộn màng

18

Có con kiến nhỏ bò ngang
Đi tìm tiên động tơ vàng mong manh
Đường xa lê bước bộ hành
Phù hư gửi gió cho ngàn thu qua

19

Em so dây dạo cung ngà
Điệu buồn ru khúc Ta Bà về say
Tình chung cát bụi đường bay
Tình chung hoa nắng vàng lay giấc hồ

20

Đất trời chung nỗi bơ vơ
Thì xin làm nhánh lan mơ giữa rừng
Ru ta từng tiếng thơ rung
Gửi thiên thu nỗi âm thầm tịch liêu

21

Áo em phủ cả ráng chiều
Tóc em rủ bóng tơ huyền phù vân
Mắt em suối lệ âm thầm
Tình em gối mộng hư không bốn bề

22

Cánh diều trắng rợp đồng quê
Cỏ lau luân vũ mây về hát ca
Bao năm dệt giấc giang hà
Chân như chợt hiện chung trà trên tay

23

Cõng trăng lên núi hỏi mây
Gió đi thấm thoát bao ngày về chưa?
Nước xa non đã bao mùa
Khép đôi mi lại cho vừa chiêm bao

24

Xuân nay ướp nhụy hoa đào
Ra giêng nở một lời chào tặng nhau
Lá xưa dù có thay màu
Trăm năm bóng nguyệt bên cầu soi gương

25

Tơ bay phai dấu bụi đường
Vết chân phiêu bạt tóc sương điểm buồn
Mây chiều khuất bóng hoàng hôn
Phất phơ áo lụa ru hồn lãng du

26

Vườn xưa khép lối sa mù
Cành khô gửi chiếc lá thu về ngàn
Đường xa thương chú bướm vàng
Dặm về ngõ trúc dặm sang xứ người

27

Lạc nguyên khuất nẻo mù khơi
Mình ta ngồi đếm bóng thời gian qua
Đêm thâu rụng tiếng chuông chùa
Nằm đây nghe tiếng gió lùa sang canh

28

Gầy khô khóe mắt chung tình
Bếp tàn lửa tắt trang kinh ngập ngừng
Đành thôi xếp lá hoa rừng
Ngủ bên triền dốc lưng chừng khói mây

29

Thiên thu gối mộng nằm say
Gác chân lên ngọn cỏ may phiêu bồng
Nắng mai nhuộm suối mây hồng
Hoa xuân hé nụ bướm ong tìm về

30

Em đi trẩy hội đồng quê
Gót son vẽ một đường mê luân hồi
Nghìn thu cuộc mộng trang đời
Kiếp nhân sinh ấy là lời chung riêng

31

Thiền sư khép cửa am thiền
Vẫn nghe đầu gió một miền u linh
Hàn long ẩn bóng thu mình
Nguyệt kia chẳng chịu để bình minh lên

32

Cỏ khuya ngậm hạt sương đêm
Soi trong bóng nước nhớ tiền kiếp xưa
Những khi lá đổ chiều buông
Là khi em hiện miên trường xa xăm

33

Vô ưu cá lội dưới dòng
Chuồn chuồn đậu nhánh hoa hồng ngủ quên
Tạ từ suối mộng trăng lên
Sao khuya vút một đường tên cuối trời

34

Đã đành ảo mộng thì thôi
Mà sao ta vẫn nhớ người rưng rưng
Hong tay trên bếp lửa hồng
Trầm tư bạc tóc lừng khừng cuộc đi

35

Vẳng nghe tiếng vọng cố tri
Loang trong sương khói thầm thì cỏ hoa
Gió về mây hỏi đường qua
Mưa lên cung gấm giang hà mê man

36

Bàn tay lướt phím tơ đàn
Rừng khuya hợp tấu mây ngàn về nghe
Suối sông gõ nhịp đê mê
Ngàn con sóng nhỏ hòa về hát ca

37

Chân như thực tại đang là
Vô tâm hớp ngụm chung trà hạo nhiên
Như Lai chím nụ cười hiền
Nhành hoa sen nở trên miền tuyết băng

38

Về thôi cát bụi đá vàng
Về thôi cuộc mộng non ngàn phù vân
Đêm nay buốt giá phiêu bồng
Lặng nghe chiếc lá bạt dòng sương bay

39

Vườn đông khép lá ngủ say
Kìa trong đôi mắt hao gầy trúc tơ
Trầm tư ta thảo nét mơ
Họa người ta vút đường mờ như sương

40

Bao giờ phai dấu bụi đường
Gót chân thôi hết dặm trường phiêu du?
Vốc trăng hứng giọt sa mù
Đề thơ trên lá gửi phù hư chơi

41

Đọc kinh bỏ ý quên lời
Bản lai diện mục nụ cười vô ngôn
Tế Điên túy lúy càn khôn
Hành trang là mảnh trăng đơn cuối ngàn

42

Tình chung ta viết đôi hàng
Gửi người đan áo cho vàng cúc hoa
Trời tây đổ bóng chiều qua
Lật trang thư cũ bút nhòa nét nghiêng

43

Thiền sư xuống núi tọa thiền
Bỏ quên tràng hạt trên miền tuyết băng
Đầu ngọn cỏ giọt sương trong
Tháng năm lặng rớt một dòng phân vân

44

Phố khuya ai bước bâng khuâng
Thoảng trong hiu hắt lưng chừng bến mê
Trăng xưa lạc gió mây về
Nghe trong dư ảnh lời thề hanh hao

45

Ai còn ngủ thức chiêm bao
Thì ta xin gửi lời chào đầu xuân
Tồn sinh hóa hiện bao lần
Từ vô thỉ kiếp trăng ngần dáng xưa

46

Tâm kinh kết nụ bao mùa
Sáng nay bừng nở bên bờ sao sương
Mảnh gương đầu gió rung chuông
Cành khô tiếng động chú chuồn chuồn bay

47

Nhớ ai dấu lệ lên mây
Đợi ngày Đông Chí mưa gầy ngõ hoa
Bụi đường ví mảnh hồn ta
Tơ bay ngọn cỏ la đà mặt sông

48

Cuộc chơi nào chẳng phiêu bồng
Cuộc đi nào chẳng âm thầm tiêu tương
Đầm đìa sương khói tà dương
Thả buồn lên suối du phương mịt mờ

49

Em về chưa kịp giấc mơ
Bàn tay xấp ngửa đã mờ nét phai
Tóc mây kết nụ hoa lài
Kìa trong đôi mắt dấu hài còn in

50

Thuyền soi bóng nước im lìm
Giữa thinh không một dấu chim hao gầy
Ngày tàn bóng đổ về tây
Áo trăng phơ phất bên này lạch sông

51

Thôi em hãy cứ phiêu bồng
Để ta kiết giới tu đông một mình
Soi gương đối diện bóng hình
Đập gương chợt thấy mông mênh đất trời

52

Nằm đây ta ngắm mây trôi
Gửi thiên thu cả nụ cười hư vô
Môi em chín mọng bao giờ
Sáng nay rụng giữa hai bờ chân như

53

Khi trời phủ bóng sương mờ
Chuyện ngày xưa cũ lời thơ về tràn
Quê hương bến nước đò ngang
Dòng sông hát khúc tơ vàng đón em

54

Dế buồn cất tiếng kêu đêm
Trúc lay gió động bên rèm sao xanh
Về đi cát bụi chung tình
Về đi Hoàng Hạc nghiêng mình sông ca

55

Tử Kỳ khóc nhớ Bá Nha
Thiên thu bằng hữu cầm ca một vài
Trăng soi bóng nước trâm cài
Bờ kia sao cứ mãi hoài cách ngăn

56

Tóc xanh em thuở nguyệt rằm
Xuân nay ngó lại nụ hồng phai phôi
Nẻo về gót ngọc chia đôi
Ai ngồi nhặt hạt thu rơi cuối mùa?

57

Đành thôi dệt mộng hương xưa
Dư âm ngày cũ đã vừa xanh xao
Mở mắt thì giấc chiêm bao
Nhắm đôi mắt lại lạc vào cung mơ

58

Sầu em hãy cứ lập lờ
Để ta còn mãi bài thơ nửa chừng
Sương rơi ướp nụ hoa rừng
Bình minh rải hạt vô thường sớm mai

59

Từ trong hạt bụi bay bay
Có Tam Thiên Giới bờ này bến kia
Đâu là ngộ đâu là mê?
Mưa lên trăm hướng cũng về biển xa

60

Nắng vàng nhuộm mảnh Cà Sa
Thiền môn rớt tiếng chim ca đầu mùa
Em mang phẩm vật lên chùa
Ra về chợt nhớ cái vừa đã quên

61

Ngón tay điểm bóng trăng huyền
Qua bờ hư ảo thả thuyền sông trôi
Ngàn năm mây nước bên trời
Thiên thu tự tánh vỡ lời hư không

62

Lang thang từ cõi phiêu bồng
Sương đầu ngọn cỏ nắng hồng song thưa
Buồn em khóc gió thu mưa
Buồn ta gửi lại cho vừa hồng hoang

63

Về xa mỏi cánh chim bằng
Tà dương bạc tóc Hương Giang gợn buồn
Điệu sầu ví khúc tơ vương
Thuyền ai chở mảnh trăng đơn lạc dòng

64
Phận em kiếp đóa phù dung
Sầu lên khóe mắt muôn trùng sơn khê
Cánh chim vỗ núi non về
Trao nhau vội vã lời thề phù vân

65

Tơ bay phố núi lưng chừng
Áo em lụa mỏng vạt gần vạt xa
Bước chân về giữa ngàn hoa
Thì đôi môi ấy còn là cảo thơm?

66

Vỗ trăng khuya nước thì thầm
Buông chèo vẩy sóng theo trùng dương đi
Trúc tơ lá động rầm rì
Bên đồi quán gió mây về ngủ say

67

Tính hôm nay nữa bao ngày
Mà hôm qua đã phủ đầy phong rêu
Vàng phai phố thị trời chiều
Gót chân du thủ đã nhiều niềm riêng

68

Lặng thầm một cõi đời nghiêng
Xô theo suối tóc tơ huyền lênh đênh
Lên non mình đối diện mình
Xuống sông soi bóng cũng tình ảo mơ

69

Đường xa xe ngựa mịt mờ
Khói sương nhân ảnh lại chờ áo phai
Mưa giăng phong kín đêm dài
Từ trong hoang lạnh bóng ai gọi hồn

70

Còn đây hư ảo nụ hôn
Còn đây mộng mị từ muôn kiếp nào
Con chim đậu nhánh mai đào
Tiếng kêu rớt cõi chiêm bao lạnh lùng

71

Thiền sư bỏ núi hoa rừng
Ngày về cánh khép cửa tùng lặng im
Quê hương khuất bóng đường chim
Hoàng hôn còn một nét chìm xa xăm

72

Em ra sông buổi trăng rằm
Ngây thơ gót ngọc soi dòng suối mơ
Ta làm chiếc lá tình cờ
Rơi không định hướng lên bờ mắt nhau

73

Gửi hương cho gió pha màu
Vẽ Dương gian đẫm nét đau nhạt nhòa
Nghiêng tay họa rác thành hoa
Nhớ người ta thảo bút qua ngõ hồn

74

Đường đông phố ngựa xe dồn
Tơ bay bụi cuốn chập chờn nắng rơi
Có ta mây biếc về chơi
Không ta mây cũng bên trời bay bay

75

Trăng lên đầu ngọn cỏ may
Vô thường dấu nụ hoa gầy trước sân
Em chừ bỏ Bắc về Đông
Đêm đêm đắp mảnh chăn hồng nằm mơ

76

Triều dâng con nước vỗ bờ
Thuyền không neo bến nên giờ về xa
Ngẫm câu cát bụi đời ta
Thì thôi nhân thế cũng là bóng câu.

77

Ta về thắp nến nguyện cầu
Búp tay sen nở nhiệm mầu tặng em
Quan Âm hiện bóng mẹ hiền
Cam Lồ giọt nước an nhiên nụ cười

78

Từ nay ta ở bên người
Khép dư hương cũ mộng đời ngủ yên
Gối kinh đệm cỏ ngồi thiền
Đầu sương ẩn hiện một miền Lạc Bang

79

Lời kinh hiện bóng trăng ngàn
Vườn tâm hé nụ đá vàng trổ bông
Người đi trong cõi sắc không
Hành trang chỉ chút nắng hồng trên vai.


Hàn Long Ẩn
(California, 2008)
Mọi thư từ xin liên lạc:
Hàn Long Ẩn
1083 South 7th St
San Jose, CA 95112
U.S.A
Email: hanlongan@gmail.com
Web: thientruc.org
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/12/201720:49(Xem: 24898)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
15/12/201716:25(Xem: 21388)
Văn Hóa Phật Giáo, số 242, ngày 01-02-2016 (Xuân Bính Thân) Văn Hóa Phật Giáo, số 244, ngày 01-03-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 245, ngày 15-03-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 246, ngày 01-04-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 247, ngày 15-04-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 248, ngày 01-05-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 249, ngày 15-05-2016 (Phật Đản PL 2560) Văn Hóa Phật Giáo, số 250, ngày 01-06-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 251, ngày 15-06-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 252, ngày 01-07-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 253, ngày 15-07-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 254, ngày 01-08-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 255, ngày 15-08-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 256, ngày 01-09-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 257, ngày 15-09-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 258, ngày 01-10-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 259, ngày 15-10-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 260, ngày 01-11-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 261, ngày 15-11-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 262, ngày 01-12-2016 Văn Hóa Phật Giáo, số 263, ngày 15-12-2016
30/03/201706:52(Xem: 1823)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 3568)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 7983)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 1778)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8200)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1265)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 17388)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 11768)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.