Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tập thơ: Hương Kim Cương

03/01/201202:59(Xem: 3220)
Tập thơ: Hương Kim Cương

hoasen_3

Tập thơ: Hương Kim Cương

Tác giả: Nguyên Siêu


Sự Sống An Lành

Sức sống từ khóm hoa

Ẩn mình trong nắng ấm

Chim chóc hòa lời ca

Bầu trời hương lan xa

Giọt sương đọng trên cành

Gió nhẹ lay qua mành

Sương rơi vào lòng đất

Cho sự sống an lành

Bước chân người qua nhanh

In dòng thời gian lạnh

Trang kinh Hải Triều Âm

Vô tâm Phật viên thành

Chuông ngân lòng tỉnh thức

Đến tận cõi hà sa

Vô thường hay vô ngã

Chúng sinh người và ta

Nhơn duyên từ nhiều kiếp

Gặp gỡ cõi ta bà

Cho nhau lòng từ ái

Đạo tâm tràn bao la

Đức Phật A Di Đà

Duỗi tay từ tế độ

Trăm ngàn kiếp không xa

Nhất tâm hiện bảo tòa

Mây trắng vờn đỉnh núi

Sương hôm quyện cà sa

Dáng người bên khung cửa

Khơi dậy ánh trăng tà

Rừng cây xanh muôn thủa

Lòng người hợp âm ba

Sinh tử như đại mộng

Như hương thành Thát bà

Kính dâng lời cầu kinh

Cho chúng sinh an bình

Trong tôi và tất cả

Muôn vạn nẻo u minh

Chấp tay nhiệt tâm thành

Dâng lên đấng Cha lành

Từ Bi và Đại Trí

Độ khắp loài quần sanh.

Mẹ Là Đóa Hồng

Mẹ ơi ! Người Mẹ của con

Oằn vai năm tháng gót mòn lối truông

Đi về một nắng hai sương

Nuôi con như thể đoạn trường thời gian

Thân gầy nào nệ cưu mang

Con no con ấm con nhàn tấm thân

Mẹ đau Mẹ khổ âm thầm

Mẹ như suối nước trong ngần đời con

Đêm đêm Mẹ khấn Phật Trời

Cho con khôn lớn Mẹ thời yên tâm

Mẹ đi lặn lội xa xăm

Quảy về thúng gạo còn đầm hơi sương

Mẹ là ánh nắng chiều vương

Soi mòn ngõ hẻm đầu hôm quanh nhà

Mẹ là hơi ấm chiều tà

Là trăng giữa tháng lời ca nhiệm màu

Mẹ là ánh lửa thiên thâu

Là lời ru ngọt làn hơi dịu dàng

Là dòng máu đỏ trong thân

Trái tim son sắt ngàn năm tuyệt vời

Mẹ là ánh sáng sao trời

Soi từng dấu bước cho đời con thơ

Chiều nay nhìn lá thu hờ

Nhớ về quê Mẹ như tờ thư xưa

Mây buồn giăng hạt mưa thưa

Mẹ ơi ! nhớ Mẹ con chưa bạc đầu

Còn non trẻ dại bên cầu

Tử sinh đôi ngã đâu rồi Mẹ ! Con !

Vầng Trăng Pháp Vương

Vầng trăng soi sáng trên đồi Pháp Vương

Đóa hồng thắm sương tươi nhuần hương sắc

Âm ba trong vắt giọt mõ từng hồi

Đánh thức núi đồi bừng tâm chân như

Tiếng vọng lời kinh rung rinh hồn đá

Đôi bờ hoa lá hát khúc kim cương

Thoáng nghe trong hương mang về nguồn cội

Sơ tâm thơ ấu, Phật Oai Âm Vương

Đường lên núi đồi Pháp Vương

Lối mòn khoan nhặt dưới ánh tà dương

Đêm thanh vắng lặng dị thường

Ánh trăng vằng vặc nghê thường mộng tan

Thiền tâm sở ngộ pháp đàn

Nghe như tự thủa hồng hoang vọng về

Pháp Vương trên đỉnh mây ngàn

Lung linh trăng tỏ bình an núi rừng

Trang kinh tụng, nhịp chuông ngân

Vượt dòng tục lụy chân thân nhiệm màu

Chấp tay khẩn nguyện cúi đầu

Pháp Vương vượt thoát cơ cầu tử sinh

Tìm Phật Trên Non

Kinh thành hôm nay

Chìm trong bóng tối

Gót hài vua tôi

Băng ngàn muôn lối

Lên non Yên Tử

Tìm Phật nơi đây

Phật tâm trong sáng

Phật hiện tỏ bày

Phật sống quanh đây

Phật là tất cả

Đêm hôm bươn bả

Tìm Phật non mây

Thiền Sư trong núi

Rõ lời sắc không

Thấy Phật trong tâm

Phật ở nơi lòng

Tâm thức không động

Tâm Phật chân không

Vua về kinh thành

Vỗ ấm lòng dân

Gieo hạt nắng trong

Giác ngộ chân tâm

Đạo mầu tỏ rõ

Như bầu trời không

Phật là ánh hồng

Là không khí trong

Là hơi thở ấm

Là rạng hừng đông

Phá tan bóng tối

Vượt dòng sắc không

Phật là tôi

Phật là anh

Phật là tất cả không trong không ngoài

Phật là vũ trụ hôm nay

Là vầng trăng tỏ lung lay giữa trời

Đức Từ Hùng Lực

Lạy Đấng Đạo Sư, Người đi ngang qua ba ngàn thế giới

Gieo rắc tình thương trí tuệ nhiệm mầu

Nơi Cung Trời Đâu Suất, từ thế giới thiên thu

Đức Thế Tôn hiện bày chân dung thực ngã

Bài pháp đầu tiên Đức Như Lai cao cả

Độ năm người A Nhã Kiều Trần Như:

Đây là khổ, sinh, già, bệnh, chết lầm than người hãy buông xả

Đây là Tập, đầu mối của tham giận si mê vọng làm chấp ngã

Đây là Diệt, cảnh Niết Bàn tịnh lạc hằng mong quay về

Đây là Đạo, con đường bậc Thánh tu tập giải thoát Bồ Đề

Đức Thế Tôn là Đấng Đại Hùng, Đại Lực,

Đại Từ Bi, Trí Tuệ, trác việt, siêu nhân

Mang lòng Từ vì hạnh nguyện độ chúng sanh an bần hạnh viễn ly rừng núi

Tam y thô sơ ma bố, đôi chân trần chống tích trượng vân du

Ngày chỉ ăn một bữa, tối ngủ dưới gốc cây một lần tâm hằng đại định

Là bậc Nhơn Thiên Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Tịch Mặc Mâu Ni Giác Hoàng Điều Ngự

Từ trong quá khứ đến hôm nay và ngàn sau mãi mãi

Chúng sinh thầm lặng cúi đầu

Chấp tay ngưỡng vọng Đạo Mầu lan xa.

Mẹ Là Chân Thân

Hôm nay Rằm tháng Bảy

Mẹ dẫn con đi chùa

Dâng hương lên cúng Phật

Lay tay Mẹ xin thưa:

Con cúi đầu lạy Phật

Mẹ thấy con ngoan không?

Mai kia con chóng lớn

Làm cho Mẹ vừa lòng

Công đức ân sinh trưởng

Cao tợ núi Thái Sơn

Dưỡng dục nghĩa mang nặng

Suối nguồn thật mông mênh

Mẹ ơi ! Con trả hiếu

Cho Mẹ và cho Cha

Hai vị Phật còn sống

Chung ở cả một nhà

Con biết ! Con biết rồi

Khi xưa Phật có dạy

Muốn đền đáp ơn sâu

Hiện đời luôn phải thấy


Cha như ánh trăng sao

Mẹ là giải sông Đào

Luôn phụng dưỡng hôm sớm

Là phước đức từ bao...

Còn nữa, Phật dạy rằng:

Như thế này, Mẹ nhé !

“Người nào theo thường pháp

Nuôi dưỡng Mẹ và Cha

Chính do công hạnh này

Đối với Cha và Mẹ

Nhờ vậy, bậc Hiền Thánh

Trong đời này tán thán

Sau khi chết được sinh

Hưởng an lạc Chư Thiên.”

Mẹ hiền con thờ kính

Cha quý con xin vâng

Đảnh lễ tự song thân

Nam Mô Phụ Mẫu Từ.


Sân Hoa Khách Trần

Sáng nay trước sân chùa, hoa sứ rơi thật nhiều

Đã bao lần tôi quét

Và dừng chổi lắng nghe tiếng chim con gọi về

Làm cho bầu trời thêm xanh, mây thêm trắng và gió thêm êm nỗi bình an của mặt đất

Qua lời kinh công phu buổi sáng trầm hùng thanh thoát

Như âm ba của muôn ngàn thế giới đồng hòa tan nhịp thở

Để nghe lời phát nguyện của vị Đại Bồ Tát giàu lòng thương chúng sinh nơi đời khổ lụy

Lời phát nguyện rằng:

Đời ác năm trược con xin vào trước

Bằng đôi tay khối óc chân trần

Lòng vị tha dõng mãnh dấn thân

Như Sư Tử như Tượng Vương hồi cố

Ngỡ mai kia còn chúng sinh chưa hóa độ

Thì Nê hoàn quả vị chưa nên

Bồ Tát hóa thân xuất trần vi Thượng Sỹ

Giọt nước Cam Lồ rưới tắt thương đau

Rưới tắt thương đau nhiệm mầu như từng đóa hoa đầu cành tiếp nối sự sống


Ngày qua ngày cầm chổi quét hư không

Mà tự tại an lành để nghe lơi hát:

“Lạc diệp tiểu đồng vị tảo

Điểu đề Sơn khách du miên”

Lá rụng tiểu đồng chưa quét

Chim kêu khách núi còn ngơi

Hồi chuông công phu khuya còn tụng

Lăng Nghiêm tôi sợ bà già hóa thành chân thân Bồ Tát Ma Ha

Chày kình một tiếng tan niềm tục

Thánh thoát chuông ngân lắng nghiệp trần

Ngoài kia hoa cứ rụng, mặt đất điểm xuyết một hai năm mười


Chuông Đồi Trại Thủy

Tiếng chuông đại hùng làm rung vũ trụ

Đánh thức giấc mồng bình minh phương Đông

Từng giọt chuông boong rơi vào hồn đá

Cánh hoa chiếc lá hát lời sắc không

Tiếng chuông ngân vang nhịp nhàng trong gió

Mặt Trời ló mọc ánh hồng triều dâng

Thảnh thơi bước chân thiền đường tĩnh lặng

Phật Đà Như Lai ảnh hiện Mâu Ni

Kể từ khi đó,

Người dọng chuông niệm lòng Đại Bi

Niệm rằng:

Nguyện tiếng chuông này siêu pháp giới

Thiết vi mờ tối thảy đều nghe

Nghe rồi thanh tịnh chứng viên thông

Tất cả chúng sanh thành chánh giác

Nghe tiếng chuông phiền não nhẹ

Trí huệ lớn Bồ Đề sanh

Lìa địa ngục thoát hầm lửa

Nguyện thành Phật độ chúng sanh

Án dà ra đế da tóa ha

Tâm không pháp không ba nghìn thế giới đại đồng

Tìm Người Trong Cõi Hà Sa

Đức Thế Tôn có tự nơi đây, muôn đời bất diệt

Vậy mà con đã bao đời lặn lội qua thác ghềnh, suối sâu, biển cả, núi rừng hoang vu

Hay đồng bằng cỏ xanh, sương mù khói đá để tìm Thế Tôn trong vạn cõi sinh linh.

Trong thế giới ba ngàn từng tiếng chim, suối reo, gió thổi đồng ca tụng Đức Thế Tôn là bậc Như Lai, Ứng Cúng Chánh Biến Tri.

Là bậc Thầy của Nhơn Thiên bao người ngưỡng vọng

Đảnh lễ đấng Từ Tôn, bậc Thiện Thệ Đại Từ Bi

Bậc Điều Ngự, Người vang danh muôn hậu thế

Làm phước điền, phương tiện diệt sân si

Và đây, giáo pháp nhiệm mầu, Thế Tôn hiển bày cho hàng thất chúng:

Đây là Kinh các con thường tụng đọc

Đây là Luật hằng tỉnh giác tu tâm thọ trì

Đây là Luận nghiên tầm thể nhập đạo Mâu Ni

Làm sáng lạn Phật Tâm bất khả tư nghì

Hương giải thoát, đèn giác ngộ soi tỏ bước đi về cảnh giới Niết Bàn, quả Nê Hoàn tịch diệt

Đạo quả có tự trong con, thắng mình là chiến công oanh liệt

Khẽ cúi đầu đảnh lễ Đức A Di

Rồi sáng hôm nay, khi ngồi thiền con nhìn thấy Đức Thế Tôn miệng mỉm cười từ ái

Tỏa hào quang Ngài tác đại chứng tri.

Mái Nhà Xưa

Đàn chim sẻ chiều nay gọi nhau trên cành hoa bưởi

Bên mái nhà xưa cạnh vồng khoai lang

Người Cha già cặm cụi ghép những mảnh tre nang

Làm thành đôi soạt cho lúa vàng về đổ lẫm

Đong đầy tình yêu thương ngày thêm tô đậm

Luống cải vườn cà dòng nước bao quanh

Thênh thang sức sống như trăng xây thành

Cho luống cầy sâu Cha nặng tay vậm vỡ

Bên khung cửa mành, Mẹ dệt lụa quay tơ

Ơ hờ tình đượm trăng thơ

Hờ ơ tựa cửa giấc mơ đong đầy

Hương cau tỏa lay xông đầy trăng mười sáu

Rợp ánh trăng ngà che mái rạ đầu thôn

Để ngày về nhìn lại chốn nhà xưa rộn rã

Hay đìu hiu cảnh nắng dọi mưa dồn.

Tâm Hiện Thành Người

Chiều nay ngắm áng mây trôi

Nghe từng nhịp thở trong tôi

Băng qua sinh tử luân hồi

Tự thuở nằm nôi đơn côi

Dòng đời đi về muôn lối

Lang thang từ cõi xa xôi

Kiếp người như vầng mây bạc

Đầu nguồn tự thuở tinh khôi

Ai có nghe hôm nào tôi đến

Ai có nghe hôm nào tôi đi

Đi vào cát bụi

Đi vào núi đồi

Đi vào sương gió

Khỏa lấp thân tôi


Người nằm đó

Để lắng nghe

Lời ru câu hát

Hát cho người

Tự thuở vô minh

Giờ cúi xuống

Ngắm đôi chân mình

Viên đá cuội nghìn năm nằm trơ trọi

Bọt biển xanh vỡ nát đầu ghềnh

Hiện thành kiếp sống

Kiếp người mong manh

Tâm thức tôi

Hiện thành thân tôi

Tâm thức anh

Hiện thành thân anh

Tâm thức người

Một chuỗi loanh quanh

Kéo nhau đi

Về cõi hư vô

Cùng nhau về

Về miền vô tận

Phù sinh lẽ sống

Tạm dung kiếp người

Vượt thoát tử sinh


Đến Từ Tiền Kiếp

Ta có mặt hôm nay

Là có từ vạn kiếp

Suối nguồn xưa trôi chảy

Kết lại thành đài mây

Mây tan trên bầu trời

Gió lan trên mặt đất

Kiếp sống tự hôm nay

Tiền thân dài chất ngất

Ai hay mang thân này

Trôi lăn dòng sinh tử

Như viên sỏi đầu nguồn

Trầm luân từ độ ấy

Tiền kiếp ta là chim

Chim bay vào các miền

Nghe lời Kinh Bát Nhã

Siêu sinh được an nhiên

Kiếp này ta là người

Nhặt từng viên đá cuội

Góp bàn tay yếu đuối

Xây dựng đời bình yên

Một bông hoa dâng đời

Một Bồ Tát hóa thân

Làm đẹp cho thế nhân

Cúng dường vô lượng Phật

Lời kinh độ hữu tình

Như giọt nắng lung linh

Nuôi lớn hồn thảo mộc

Cho vạn loài chúng sinh

Hiện hữu ta là đây

Cưu mang nghiệp lưu đầy

Qua ba nghìn thế giới

Thoáng chốc trong phút giây

Tâm thường lạc ngã tịnh

Thực tướng luôn hiện bày

Vượt dòng sông sinh tử

Giác ngộ chơn tâm này

Tiền kiếp hay hôm nay

Chỉ là phương tiện thuyết

Các pháp chẳng sinh diệt

Bình đẳng trong phút giây.


Dáng Từ Đồi Trại Thủy

Đêm khuya mưa nặng hạt

Rào rạt tấm liếp phên

Nhà thiền Ôn tĩnh lặng

Leo lét ngọn đèn chong

Làn gió từ biển khơi

Vỗ tan làn hoa trắng

Ngọn đồi chịu mưa nắng

Như đời người học tăng

Tháp chuông gầy mái bạc

Ẩn dưới rặng Bồ Đề

Xin cho người trần thế

Như tỉnh mộng cơn mê

Tiếng chuông vang vách đá

Làm tươi thắm lá hoa

Viên sỏi nằm triền núi

Đếm thời gian trôi qua


Ngày ra đi nắng hạ

Phượng vĩ đỏ mái chùa

Từng bước chân thầm lặng

Như đêm trong cơn mưa

Nhớ người đồi Trại Thủy

Nhớ bước chân canh khuya

Hô thiền giờ chỉ tịnh

Nhất niệm phút chẳng lìa

Buổi sáng đường Bình Minh

Ôn trong áo nhật bình

Chống gậy trên triền núi

Độ nhật kiếp nhân sinh

Ba tháng một chiếc bình

Cần hành như trì kinh

Lá hoa thầm khẽ lạy

Và cúi đầu cung nghinh

Trại Thủy như con tàu

Chở đoàn người giác ngộ

Thời gian như vô tình

Đến đi qua mấy độ


Theo bước chân người xưa

Hậu học lớp kế thừa

Ôn thường hằng sách tấn

Liếp cửa chắn song thưa

Noi uy đức của Ôn

Công hạnh chốn thiền môn

Ngày đêm hai thời sám

Tiếp nối dòng tử tôn

Ôn như cánh mây ngàn

Vân du khắp đó đây

Bình hương nguội tro tàn

Cổng về trăng lung lay

Trại Thủy giờ nơi đâu?

Rêu mòn lối đi nhỏ

Phủ kín bước thời gian

Hoang tàn chen lá cỏ


Trăng Nước Giai Không

Một đôi nước xôn xao

Lung linh ánh trăng tỏ

Nước chao ánh trăng mờ

Trăng gẫy nát đường tơ

Gánh nước dưới đêm trăng

Qua các tàng cây rậm

Kẽo kẹt đôi vai gầy

Trăng tan làn nước sậm

Trăng rọi qua cành cây

Trăng đầy đôi gánh nước

Nước động trăng lung lay

Đường dây nghe sựt đứt

Đôi tay hờ hững không

Nước tràn trăng tan mất

Hương mùa thu thơm nồng

Qua các nẻo hư không

Thẫn thờ đôi gánh thùng trông

Trăng tan nước mất nghe lòng thảnh thơi


Vô Đề

Bát Nhã Tâm Kinh một cuốn

Nằm lòng hai điệu công phu

Mây chiều sương hôm gió sớm

Thõng tay quét lá chiều thu

Từng bước lối mòn rêu phủ

Thênh thang như nấm mộ tàn

Chuông khuya vắng người gõ nhịp

Trăng lên ánh nguyệt treo ngang

Rừng tùng bóng người thấp thoáng

Tay lần tích trượng nhặt khoan

Phiêu diêu câu kinh trước tả

Như Lai là Đại Từ Thoàng

Lần khân vô minh chấm dứt

Kiếp tu chuyển nghiệp sông mê

Quay về Thập Hạnh trụ địa

Chân Như Phật tánh Bồ Đề


Mưa Đồi Pháp Vương

Mưa trên đồi Pháp Vương

Soi mòn tảng đá cổ

Năm tháng nằm đợi chờ’

Dấu chân người loang lổ

Hạt mưa từ trời cao

Hạt nặng hạt hư hao

Xuôi vào lòng đất ấm

Sức sống tự thuả nào

Hạt mưa chọi đỉnh đá

Rạn vỡ như kim cương

Âm ba đồng thảnh thoát

Giấc mơ cuộc vô thường

Nước thấm từng kẽ lá

Ướt đẫm tươi nụ hoa

Cỏ rờn xanh biêng biếc

Lối mòn một thoáng qua.

Bước Chân Phật

Đây vườn Lâm Tỳ Ni ngát hương

Bảy bước chân Thái Tử diệu thường

Chư Thiên tấu nhạc mười phương tựu về

Cây Vô Ưu cội Bồ Đề

Là hương giải thoát não nề tử sinh

Lời kinh tụng:

Gate! Gate! Paragate! Parasamgate! Bodhi Svaha!

Lời ca mầu nhiệm thiên hà chứng tri

Dấu chân đi dày trang lịch sử

Bảy đóa sen còn ngự trong tâm

Con đường nhân thế trầm ngâm

Quay về chánh giác nẻo lầm xua tan

Lời vàng còn thắp sáng

Tự nghìn xưa trên đỉnh núi âm vang

Hymalaya! Hymalaya tỏa rạng ánh trăng ngàn

Pháp từ đồng vọng tâm an não phiền

Miền đất thiêng dòng sông Ni Liên

Chứng đắc đạo Thiền


Nghìn năm nhân thế lưu truyền sử xanh

Đạo giác ngộ gieo mầm trí tuệ

Lòng từ bi lan khắp muôn nơi

Vầng mây pháp vũ diệu vời

Tam Thiên dâng lễ xin Ngài quy y

Từng bước chân đi

Sông Hằng gợn sóng

Ma Kiệt Đà Xá Vệ uy nghi

Lời thuyết pháp Giới Định Tuệ còn ghi

Văn Tư Tu bất khả tư nghì

Pháp mầu Đức Phật Mâu Ni

Khấu đầu đảnh lễ thùy từ độ sinh

Công viên quả mãn

Rừng Ta La lung linh

Nở hoa trắng xóa cung nghinh dáng Từ

Pháp thân bất diệt nan tư

Giọt sương ngọn cỏ thái hư cũng đồng

Thoáng trông phút chốc phiêu bồng

Sát na sinh diệt chốc mồng chân như

Âm ba đồng vọng triều dâng

Bước chân Đức Phật sen hồng ngát hương


Con Đường Tử Sinh

Bóng ai trong gương

Nhớ người dưới mộ

Lề đường không hương

Hoàng tàn kỷ độ

Những dòng kim cương

Thực tướng vô tướng

Nhẹ nhàng như sương

Không thật vô thường

Chân thân là quả

Kiếp người tơ vương

Liễu tri tam giới

Như bọt đại dương

Thanh tịnh thanh lương

Từ lời Phật dạy

Vượt thoát sầu thương

Đảnh lễ Pháp Vương

Từ đồi núi này

Qua miền đất lạnh

Trôi trên biển sóng

Làm kiếp đọa đày


Ngang qua thiên hà

Có mặt nơi đây

Làm thân cùng tử

Cát bụi nào hay

Sáng nay thức dậy

Gia tài là đây

Như là đại mộng

Hư thực trong tay

Có tự thân này

Chết cũng chẳng hay

Đỉnh núi non mây

Quê hương sinh tử

Vô thủy khởi niệm

Vô chung phút giây

Đoạn tận phiền não

Hư không tràn đầy

Con đường giác ngộ

Cỏ hoa xanh lây

Đơm bông chào đón

Gió nhẹ hây hây

Giải thoát thân này

Con đường sinh tử

Ửng hồng trời Tây

Vừng mây ngũ sắc


Vu Lan Nhớ Cha

Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng

Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà

Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng

Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa

Ngọn gió mùa đông phủ tràn khắp lối

Lạnh thân con Cha đắp tấm chăn êm

Liếp cửa buồng ngăn ấm lòng chất ngất

Lời ru hời nghe ngọt tận trong con

Vu Lan về con nhớ Cha nhiều lắm

Nhớ thủa sinh tiền đều đặn nén hương

Niệm Phật thắp nhang qua làn khói quyện

Bằng tâm thành Cha kính lễ mười phương

Và như thế dòng đời trôi chảy mãi

Cho đến khi tan vỡ cuộc vô thường

Đường Cha đi ngàn vạn dặm sầu thương

Con ở lại sống đời tương dưa muối


Con học nơi Cha sức người cặm cụi

Bằng đôi tay xây dựng những yêu thương

Từng bước đi trong kiếp sống tha hương

Tưởng nhớ lại đoạn đường thời gian khổ

Vu Lan về lá vàng rơi lỗ đổ

Như giọt mưa thấm mộ quê hương Cha

Lời ru xưa vang động bóng chiều tà

Con lạy Phật Cha ơi ! Về Tịnh Độ

Giấc mộng đời thế gian nhiều giông tố

Bóng Cha già thăm thẳm chốn u linh

Đêm nay đây con khẽ tụng thời kinh

Cầu nguyện khắp nhân sinh nhiều an lạc

Cha ơi ! Cha, bóng Cha như cánh hạc

Bay trên cao mãi mãi ở trên cao

Là cội tùng là vách đá trăng sao

Là bầu trời rộng rạt rào vô tận

Hương Kim Cương

Nửa mùa tóc trắng bơ vơ

Mắt xanh mòn mỏi chợt mơ vô thường

Sầu dâng đôi mắt kim cương

Bến mê bờ giác con đường tử sinh.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2297)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8512)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2749)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8705)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1854)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12657)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26056)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2316)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương