Kỷ niệm của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh khi nghe tiếng hát của ca sĩ Thaí Thanh vào năm 1962 trong tác phẩm Nẻo về của ý.
....Rồi mấy tuần sau đó, tại đường
Doudeauville Ba Lê, họp mặt với các bạn sinh viên bên đó, tôi được
vặn cho nghe vài bản nhạc Việt Nam của ban Thăng Long trình diễn.
Và trong một giây phút nào đó, nghe giọng cô Thái Thanh, tôi bỗng
thấy hiện ra rõ rệt tất cả những cordes vocales nơi cổ họng của cô ca sĩ
nổi tiếng mà tôi rất ưa chuộng. Tôi thấy được hết những hạch tuyến
nơi cổ họng, những tế bào, những bộ phận lớn nhỏ đã phụ họa với
nhau để phát ra những âm thanh trong, ấm, thanh tao và diệu kỳ kia.
Tôi chưa gặp Thái Thanh lần nào cả, Steve ạ. Hãy nghĩ rằng cô trẻ,
đẹp và đằm thắm như giọng hát của cô, và chỉ giữ lại từng đó thôi.
Nếu ta nghiêng mình lệch đi một tý, bình diện với thời gian thay đổi,
thì cô Thái Thanh đã ở bên kia tự bao giờ rồi, ví dụ năm ngàn năm về
trước hoặc năm ngàn năm về sau. Băng nhựa không phải là những tế
bào sinh lý, không phải là những nước bọt, không phải là những
cordes vocales, không phải là những tình cảm len lỏi lả lướt trong
giọng hát. Nhưng băng nhựa cũng phát ra đúng những âm thanh mà
cô Thái Thanh năm ngàn năm trước đây đã phát ra bằng cổ họng xinh
đẹp của cô. Băng nhựa đã giữ lại, và băng nhựa giữ lại gì? hay là một
lời nhắn nhủ, một tờ thông điệp có thể gây đau nhức cho con người
mà cũng có thể tạo nụ cười giải thoát trên môi con người? Một trận
gió thổi qua sa mạc, cát bụi tung trời. Tôi nhớ hai câu thơ của Thiền
sư Trần Thái Tông:
"Tam thời trần liễm thiên biên tĩnh
Nguyệt lạc trường giang dạ kỷ canh?”
Giây lát tan bụi, bên trời tạnh
Trăng lặng dòng sông đêm mấy canh?
Giờ mùa Đông chỉ là giờ mượn tạm
Cuối tuần này nhớ trả lại thời gian
Một tiếng đồng hồ vay trả miên man
Như đời sống: kim vần xoay lên xuống!
Thời gian còn có vay có trả
Huống chi ta trong cuộc bềnh bồng
Nổi trôi hoài trên đại dương vay trả
Có rảnh phút nào sạch cả vào ra?
Giữa Melbourne nắng chiều vàng trải,
Chùa Quảng Đức uy nghi giữa trời Tây.
Dáng hương khói như lời ru ấm lại,
Dẫn bao người tìm lại nẻo mê say.
Ngài Thông Mẫn – bậc thầy cao hạnh,
Tỏa tâm từ sưởi ấm bước chân xa.
Tòa Viện Chủ như vầng mây tịnh lạc,
Soi hồn người giữa xứ lạ quê ta.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
....Rồi mấy tuần sau đó, tại đường
Doudeauville Ba Lê, họp mặt với các bạn sinh viên bên đó, tôi được
vặn cho nghe vài bản nhạc Việt Nam của ban Thăng Long trình diễn.
Và trong một giây phút nào đó, nghe giọng cô Thái Thanh, tôi bỗng
thấy hiện ra rõ rệt tất cả những cordes vocales nơi cổ họng của cô ca sĩ
nổi tiếng mà tôi rất ưa chuộng. Tôi thấy được hết những hạch tuyến
nơi cổ họng, những tế bào, những bộ phận lớn nhỏ đã phụ họa với
nhau để phát ra những âm thanh trong, ấm, thanh tao và diệu kỳ kia.
Tôi chưa gặp Thái Thanh lần nào cả, Steve ạ. Hãy nghĩ rằng cô trẻ,
đẹp và đằm thắm như giọng hát của cô, và chỉ giữ lại từng đó thôi.
Nếu ta nghiêng mình lệch đi một tý, bình diện với thời gian thay đổi,
thì cô Thái Thanh đã ở bên kia tự bao giờ rồi, ví dụ năm ngàn năm về
trước hoặc năm ngàn năm về sau. Băng nhựa không phải là những tế
bào sinh lý, không phải là những nước bọt, không phải là những
cordes vocales, không phải là những tình cảm len lỏi lả lướt trong
giọng hát. Nhưng băng nhựa cũng phát ra đúng những âm thanh mà
cô Thái Thanh năm ngàn năm trước đây đã phát ra bằng cổ họng xinh
đẹp của cô. Băng nhựa đã giữ lại, và băng nhựa giữ lại gì? hay là một
lời nhắn nhủ, một tờ thông điệp có thể gây đau nhức cho con người
mà cũng có thể tạo nụ cười giải thoát trên môi con người? Một trận
gió thổi qua sa mạc, cát bụi tung trời. Tôi nhớ hai câu thơ của Thiền
sư Trần Thái Tông:
"Tam thời trần liễm thiên biên tĩnh
Nguyệt lạc trường giang dạ kỷ canh?”
Giây lát tan bụi, bên trời tạnh
Trăng lặng dòng sông đêm mấy canh?