Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tập thơ "THUỞ ẤY"

17/10/201017:35(Xem: 538)
Tập thơ "THUỞ ẤY"

 canhdep_ho

Kỷ niệm những tháng ngày nơi giảng đường đại học.

VÔ ĐỀ 1

Thần tiên còn phải giận hờn

Huống chi anh chỉ trần nhơn vụng về

Anh còn chưa dứt cơn mê

Làm sao có thể đi về Tây Phương

Có em nên mới vấn vương

Có em nên mới lạc đường về Tây!

CHO NHAU

Gặp nhau tặng cả nụ cười

Không san không sẻ không vùi nơi đâu

Bể dâu có lẽ muôn màu

Trần gian có lẽ khổ đau cũng nhiều

Phải duyên thì hãy yêu nhau

Không duyên thì cũng cho nhau nụ cười

Để đời này mãi còn vui

Để đời này mãi nụ cười cho nhau!

27/10/1999

CHỊ ƠI

Thế là đò đã sang sông

Thế là chị đã theo chồng xa quê

Các em của chị vụng về

Chuyện bếp núc bữa cơm khê cơm sình

Chị đi nhà cửa lặng thinh

Hai gian nhà chật giờ thành ba gian

Ví như đừng có hợp tan

Thì đâu có cảnh chị sang nhà người

Nhớ sao, ôi thuở chín mười…

NHỚ

Mặt trời nay lặn sớm

Cho cò vỗ cánh nhanh

Cho lòng người lữ khách

Gợi nhớ quê hương mình

1/11/1999

KHÔNG ĐỀ

Mây bay ôi mây bay

Ve sầu ngân ve sầu

Ngàn dâu xanh ngàn dâu

Về đâu ta về đâu!

1/11/1999

NHỚ

Còn đâu lớp học mười hai

Để mà ép lá, ngày mai thuộc bài

Trang thơ mình viết cùng ai

Vẫn còn đó nỗi nhớ dài thêm ra

Rồi đây cũng phải lìa xa

Giảng đường đó bạn bè ta đâu rồi?

Thôi thì… Thôi hãy… Thì thôi

Chúng mình sống đẹp hôm nay được rồi!

1/11/1999

NHỚ NGƯỜI

Đêm nay

Trời mưa

Con nhớ về bố mẹ

Cả cuộc đời lam lũ

Cả cuộc đời mưa nắng bào mòn

Để cho con nên dáng nên hình

Để cho con đến trường đến lớp

Để cho con bước tới tương lai

Để cho con ngày mai tươi sáng

Ôi bố mẹ!

Dáng gầy đi khóe mắt sâu hơn

Giọng nói khan đi ánh mắt chập chờn

Chân mỏi gối, tai nghe không rõ

… Đêm nay con nhớ người nhiều

Bờ mi điểm giọt buồn hiu hắt buồn

2/11/1999

TÂM SỰ

Tôi làm thơ để cho tôi

Cho em và cả cuộc đời hôm nay

Người đừng giũ sạchbàn tay

Nơi đây đâu dám so dây cùng người

Chỉ mong tặng một nụ cười

Dẩu là chỉ một nụ cười mỉa mai

Xin đừng bỏ mất hôm nay

Xin đừng bỏ mất chốn này yêu thương

Bể dâu ta lạc trăm đường

Cũng mong hát khúc yêu thương tặngngười!

3/11/1999

NGẨU HỨNG

Làm thân con gái học xa

Khi đi mẹ dặn biết là bao nhiêu

Thậm chí mẹ bảo đừng yêu

Vì yêu con sẽ quên điều mẹ răn!

3/11/1999

NGƯỜI TA NGHỈ HỌC

Người ta nghỉ học mất rồi

Còn đâu dáo dác tìm nơi người ngồi

Hỏi thăm ai có biết nơi

Để chàng tìm đến hỏi lời vì sao

Và cho liều thuốc “cao cao”

Để nàng chóng khỏi mà mau đến trường

Để lòng chàng đỡ nhớ thương

Chứ không đêm lại nằm giường tương tư!

3/11/1999

TƯƠNG TƯ

Muốn viết thành câu nhưng chẳng được

Chỉ biết lòng man mát làm sao

Không hiểu là vui hay buồn nữa

Đan xen nhau trên khóe mắt em cười

Anh chẳng nhắc đến mùa thu

Và mùa xuân có hoa cúc trắng

Có bướm vàng bay…

Chỉ nhắc đến em, người con gái

Khúc dân ca, người ở đừng về

Mong đừng sớm cách xa nhau

Sợ câu thơ sớm nhuốm màu hoàng hôn!

7/11/1999

HƯỚNG VỀ MIỀN TRUNG

Ôi miền Trung quê hương thân yêu

Bom đạn qua cánh đồng đổ máu

Vết thương đau còn đó

Nay nước lũ lại tràn về

Phá vở con đê, ngập nhà ngập cửa

Tiếng em bé khóc trên nóc nhà gọi cha gọi mẹ

Ai đó ngồi chót vót ngọn cây kia kêu cứu

Con chim lẻ bầy, chim gọi ai hay

Một nắm cơm ướt, bởi nước mắt, bởi trời mưa

Cùng gói muối người đưa tay đón nhận

Ôi miền Trung, ôi khúc ruột quê hương

Chìm trong biển nước

Con chó thân yêu đành để chủ lót lòng

Ôi xót xa, nhưng biết phải làm sao

Mồ mã ông bà, người thân, cha mẹ

Bị nước cuốn trôi ra biển mất rồi

Tìm đâu ra nơi chôn nhau cắt rốn,

Khi mênh mong sóng nước trập trùng

Tôi gạt nước mắt đi

Cùng bạn bè ôm thùng đi vào chợ

Vào nhà dân, lên đến bến phà

Đầu đội tấm giấy quấn tròn

Tôi ghi câu: “Vì khúc ruột miền Trung”.

PHẢI KHÔNG?

Yêu nhiều nên mới xuất gia

Thương nhiều nên mới hóa ra tu hành

Cuộc đời chớ phải ớt chanh

Sao đem đau khổ xây thành cho nhau!

7/11/1999

HẠT BỤI

Trong tư duy tôi cảm nhận cõi đời

Hợp rồi tan một kiếp bọt bèo trôi!

Ngắm giọt sương mai, hỏi bản thân tôi

Đâu là cõi quay về khi nhắm mắt

Hoa tàn rồi có còn không hương sắc?

Lá vàng rơi thầm nhắc chuyện vô thường

Nửa cuộc đời theo gió cát tha phương

Hạt bụi ngủ, quên nẻo về, lạc hướng.

10/11/1999

NHỚ BẠN

Bây giờ còn bạn còn tôi

Vài ba năm nữa xa xôi nghìn trùng

Bạn về biết có nhớ nhung?

Còn tôi ở lại não nùng lắm đây!

Bài thơ lục bát hôm nay

Sẽ buồn hơn nữa những ngày xa nhau

… Để tôi nhặt kỷ niệm sầu

Ép vào trang vở ngày sau khóc thầm.

15/11/1999

VÔ TÌNH

Ta đào mồ chôn nắm lá vàng rơi

Nghe cuộc sống vang lên lời trách tội

Kẻ li hương chiều nay sầu mệt mỏi

Mượn li trà thay rượu mắt cay cay

Mười năm qua như một giấc ngủ say

Quên kẻ thức lặn lội tìm chân lý

Cõi vĩnh hằng sau lưng không để ý

Để chiều nay mây trắng lững lờ bay.

19/11/1999

NHỚ MẸ

Hồi ở nhà mẹ nấu canh khổ qua

Con bảo đắng bỏ cơm chiều hôm ấy

Giờ xa rồi thấy nhớ thương nhiều quá

Tiếc ngậm ngùi kỷ niệm đã phôi pha

Giờ con lớn bôn ba nơi thành thị

Tuổi hai mươi đủ để hiểu về người

Cho con cài lên ngực sắc hoa tươi

Thầm nhắc nhở đời này còn có mẹ.

20/11/1999

NẾU

Nếu ngày mai anh không làm thơ nữa

Về bên kia thế giới của cuộc đời

Trần gian này hết một kẻ rong chơi

Thì em hãy coi như là bọt sóng

Nếu ngày mai anh không làm thơ nữa

Vỉa hè kia một giấc ngủ quên mình

Trả cuộc đời cho kiếp sống điêu linh

Về với gió với cỏ cây hò hẹn

Nếu ngày mai anh không làm thơ nữa

Chốn này đây em cứ hãy vui cười

Xót chi người để ngấn lệ tuôn rơi

Cứ lơ đễnh như mùa thu lá rụng

Nếu ngày mai anh không làm thơ nữa

Chuyện gió trăng mây nước trả cho người

Ngồi một mình lưng tựa gốc cây chơi

Cùng sâu chuỗi niệm A Di Đà Phật

20/11/1999

TỰ TRÁCH

Thầy cô làm người lái đò thầm lặng

Khách qua sông mấy kẻ trở về thăm

Mười mấy năm nửa kiếp sống thăng trầm

Con khôn lớn từ những bài tập đọc

Con khôn lớn từ những bài tập đọc

Bước vào đời từ con số 1, 2, …

Và đêm nay con thức suốt canh dài

Để chợt hiểu mình đi quên nguồn cội

Con trách con mảnh đời đầy nông nổi.

20/11/1999

KHÔNG ĐỀ

Tìm gì giữa chốn nhân gian

Tìm ai giữa chốn phố ngàn người qua

Ta đi tìm lại chính ta

Mười năm chưa gặp Ta Bà ruổi rong

Mười năm lòng lại hỏi lòng

Có không tan hợp mấy vòng trầm luân.

21/11/1999

ĐIÊN

Dư âm này để lại cho ai đây

Nếu một mai tôi trở về cát bụi

Gió đưa mây một cuộc đời nông nổi

Giọt lệ này ai sẽ khóc thay tôi.

21/11/1999

VÔ ĐỀ 2

Xuân đến bao giờ tôi chẳng hay

Mùa đông vướng víu chút heo may

Sài thành lất phất cơn mưa bụi

Giữa chốn nhân gian hương cỏ say

Mãi vui hương sắc bướm chưa về

Say với cung đàn dế tỉ tê

Nửa kiếp mê chơi quên lời mẹ

Thoáng chốc trăm năm lổi hẹn thề.

24/11/1999

MẶC TƯỞNG

Sao hôm và sao mai

Theo nhau từ vô tận

Đến bao giờ gặp đặng

Để chúng mình thành đôi.

25/11/1999

MẶC

Như vầng trăng in bóng xuống dòng sông

Cứ mải miết mặc cho dòng nước chảy

Và như thế tôi làm thơ cũng vậy

Không có “em” mà cứ mãi xưng “anh”.

25/11/1999

NỬA

Buồn buồn nghĩ lại thấy vui vui

Quẩn quanh tìm một cái gì ở đây

Nửa đời trăng gió lất lây

Nửa mếu nửa khóc nửa say nửa cười

Nửa thương nửa ghét nửa vui

Nửa buồn nửa giận nửa vùi nửa moi

Nửa đào nửa lấp nửa soi

Nửa che nửa mở nửa dời nửa lui

Nửa chát nửa đắng nửa bùi

Nửa ngọt nửa mặn nửa cay nửa nồng

Nửa còn nửa mất nửa không

Nửa mơ nửa tỉnh nửa hồng nửa đen

Nửa đẩy nửa kéo nửa khen

Nửa chê nửa chọn nửa đèn nửa đêm...

25/11/1999

KỆ

Người ta chẳng chịu hiểu đâu

Nên gieo đau khổ cho nhau suốt đời

Bể dâu ta dạo ta chơi

Mặc cho nhân thế lắm lời điêu ngoa.

27/11/1999

CHIẾC LÁ

Anh vô tình giẫm chiếc lá khô rơi

Vội quì xuống ôm những mảnh hồn hoang vỡ vụn

Giấu vào trong tim

Anh không nói cho em hay

Cũng chẳng cho người khác biết

Để đêm nay anh quì sám hối

Lỗi vô tình giẫm chiếc lá khô rơi

10/11/1999

HÀNH KHẤT

Kẻ hành khất chiều nay nghe mệt mỏi

Mượn vỉa hè một giấc bỏ trời mây

Chẳng biết đâu nhân thế tỉnh hay say

Mặc kiếp sống gieo đời theo cây cỏ.

28/11/1999

NGẠO

Con là kẻ đa tình muốn ở lại trần gian

Mong Thượng Đế đừng cho kẻ xứ kia dẫn con về đất Thánh

Bởi nơi đó chẳng có mùa đông giá lạnh

Chẳng có những cặp tình nhân…

Con muốn ở lại trần gian

Ở nơi đây con phải còn đi học

Còn được vui bên lề đời khó nhọc

Còn được yêu trên môi, mắt, miệng em cười

Mong Thượng Đế hãy cứ để con chơi

Tàn cuộc thế con sẽ về bên ấy.

28/11/1999

THƯƠNG THÂN HẠT BỤI

Hạt bụi nép mình trong chéo áo cà sa

Sợ nắng mưa của cuộc đời xối xả

… Có biết đâu “ông thầy” vô tình đã

Giũ áo rồi hạt bụi rớt nơi mô.

4/12/1999

ĐIÊN

Anh viết bài thơ cho em trên cánh lục bình

Rồi thả xuống dòng sông mặc cho dòng nước đẩy

… Lỡ ngày mai nơi nào kia, em vô tình nhặt lấy

Khóc hay cười cho một kẻ cuồng si?

5/12/1999

TRỞ VỀ

Tâm này đã “đắp” cà sa

Thân này mặc kệ phong ba cuộc đời

Đã bao nhiêu kiếp rong chơi

Nay về với Bụt, dứt đời rong rêu.

6/12/1999

VÔ ĐỀ 3

Bỗng có, bỗng không cuộc đời là vậy

Thoắt chốc qua mau như giấc ngủ say

Hai mươi năm ta ở chốn này

Tìm chẳng thấy nẻo về mình hụt hẫng

Có gì vui tiếng cười qua tắt liệm

Có chi buồn sao khóe mắt lệ tuôn

Mảnh trăng kia sáng đâu phải do người nhìn ngắm

Từ ngàn xưa lặng lẽ đến ngàn sau

Biết có biết không biết đời như thế

Buồn làm chi cho đau khổ nhiều thêm.

7/12/1999

THAY LỜI TẠ TỘI

Cho con về tìm lại bóng hình con

Năm tháng cũ có còn trong kí ức?

Thương cha mẹ, chị anh đời cơ cực

Mãi lao đao trong kiếp sống cơ cầu

Con thấy mình như kẻ lạc dòng sâu

Quên gốc lúa bờ tre cây cầu khỉ

Mùi rơm rạ, bùn quê con quên mất

Nửa giọng ru của mẹ cũng không còn

Cho con về tìm lại bóng hình con

Trên cánh võng chị đưa em bé ngủ

Thấy cần câu con cá lặn mất rồi

Cây so đủa buồn bông trắng lặng buông

Trái điều chín con quên mùi gắt cổ

Ếch nhái kêu, bước chân gà chập choạng

Con đi rồi cây ổi trái sai hơn

Khói nhà bếp nhẹ lan trên mái rạ

Tiếng vịt kêu cạp, cạp dưới hồ sâu

Giàn mướp nhiều bông con bướm lạc đường

Quên loại cỏ tên gì con trâu thích

Quên trò chơi hồi còn con nít

Quên làm diều làm ngựa nhảy long nhong

Quên thầy cô những năm tháng vở lòng

Bạn bè nữa có còn không mấy đứa

Ôi cuộc sống cho con như thế đó

Phải hay không con tự hỏi bản thân mình

Sinh ở quê nghèo vất vả nắng mưa

Nhưng lại lớn ở xứ người phồn hoa đô thị

Ánh trăng rằm bao năm nay quên ngắm

Cho con về tìm lại bóng hình con.

8/12/1999

NGẪU HỨNG

Chợ đời trăm nẻo rối ren

Em thơ ngây quá biết chen chốn nào

Anh xin đưa bước em vào

Ngày sau quen lối em vào mình em.

8/12/1999

MỘNG

Anh viết tên em trên chiếc lá bồ đề còn xanh

Ép vào trang nhật ký những tháng ngày đại học

Thời gian qua mau, lá xưa giờ khô khốc

Tên em xóa cùng sắc lá màu xanh…!

11/12/1999

VÔ ĐỀ 4

Thong dong bước giữa cuộc đời

Nghe còn vướng bận khóc cười thế nhân

Phù sinh đã bấy nhiêu lần

Giờ về cùng với thế nhân khóc cười!

17/12/1999

VI VU

Chiều nay nhìn áng mây bay

Nhìn con nước vỗ mới hay cuộc đời

Chỉ là một thoáng rong chơi

Là nơi hò hẹn với đời mà thôi.

17/12/1999

VÔ ĐỀ 5

Ta đi giữa hợp và tan

Giữa còn và mất, giữa buồn và vui…!

Thoảng nghe bên rẻo cuộc đời

Có ai đứng khóc kiếp người khổ đau.

18/12/1999

RONG RÊU

Bể đời mấy bến đục trong

Ta đi bỏ mặc mấy dòng chơi vơi

Ta tìm ta giữa cuộc đời

Càn khôn chứa một kiếp người rong rêu.

19/12/1999

DẠ KHÚC TÌNH TRÊU

Nói gì khi đã mất nhau

Bể đời rộng biết tìm đâu được nàng

Ước như chức nữ ngưu lang

Được rằm tháng bảy ta nàng gặp nhau.

19/12/1999

NHỚ MẸ

Dẫu con đi khắp địa cầu

Cũng chưa ra khỏi mắt nâu mẹ hiền

Mẹ là tuyệt nhất thần tiên

Là hương hoa của những miền hương hoa

Bao năm con mãi bôn ba

Chiều nay nhớ quá giọng ca hôm nào

20/12/1999

TẤT BẬT

Trong cuộc sống chuyển xoay vùn vụt ấy

Biết có còn nhận mặt được nhau chăng?

Chuyện áo cơm năm tháng vướng bận lòng

Còn đâu để ngắm vầng trăng tỏa bóng…

21/12/1999

CHUYỆN BA NGƯỜI

Lối cũ tôi về nghe quạnh hiu

Bể dâu năm tháng chát chua nhiều

Buồn trông lệ nhỏ mòn thân lạp

Xót kiếp bèo mây cảnh dập dìu

Chuyện cũ lỡ làng ai trách ai

Để cho tình bạn phải chia hai

Người sao lại nỡ vô tình vậy

Không chút thương tâm để hận hoài!

Tôi muốn chúng mình vui với nhau

Bốn năm đại học được bền lâu

Ngờ đâu chỉ bữa đầu lưu luyến

Thoáng chốc cho nhau một nẻo sầu

Bên bạn bên bè tôi biết sao

Cả hai tôi quí mến dường nào

Vì đâu cớ sự ra nông nỗi

Gần mặt mà không ngó mặt nhau

Tôi bạn thì không nói làm gì

Trách người tu sĩ chấp mà chi

Bể đời lắm nỗi gây chi nữa?

Hỷ xả cùng nhau cất tiếng cười.

Bờ mi đọng lại tí cô liêu

Thôi hãy coi như nắng trở chiều

Gom lại trả về cho tạo hóa

“Buồn vui để mặc chút đăm chiêu”

24/12/1999

THÔI

Có lẽ từ đây bong bóng bay

Hồn thơ đã xót kiếp hoa gầy

Niềm vui tan biến bao giờ nhỉ?

Cho nét mi cong đẫm giọt sầu

Ừ nhỉ! Hoa trôi kiếp bẽ bàng

Sài Thành nhộn nhịp ta lang thang

Bể dâu ừ nhỉ bể dâu thật

Khóc trước rồi nghe chuyện phủ phàng…

27/12/1999

HẾT

Trang cuối cùng ta viết chi đây

Tập thơ chỉ để khóc thân này

Bèo mây một tí cho … nông nỗi

Tình tứ cho vui ở chốn này.

28/11/1999

VÔ TÌNH

Mãi mê đua với cuộc đời

Vô tình quên mất những lời mẹ răn

Tháng ngày dâu bể lộn lăn

Con quên tiếng dế, tiếng thằn lằn kêu

Quê nhà ký ức rong rêu

Bon chen mãi miết dệt thêu “nợ nần”

Chiều nay cảm thấy bần thần

Bổng thèm khát quá mấy vần ca dao…

Ngày 5/1/2000

VẨN VƠ

Tóc đuôi gà lắt lơ

Cột hồn ta trong nớ

Buổi đầu tiên gặp gỡ

Dáng em về trong mơ

Và ta biết làm thơ

Rồi lại biết mong chờ

Khi tiếng lòng bỡ ngỡ

Miên man sầu vu vơ.

5/1/2000

LÂY LẤT

Chuyện yêu đương ngàn năm vẫn thế

Cứ dạt dào như sóng vỗ trùng dương

Khi yêu thương lúc ấy hóa thiên đường

Còn đổ vỡ bể đời là địa ngục

Ta lang thang giữa đôi dòng trong đục

Mà vẫn nghe lạ lẫm với cuộc đời

Thôi cứ thì hò hát kiếp rong chơi

Cho quay quắt, xác xơ hồn lây lất.

9/1/2000

TÌNH YÊU

Tình yêu không biên giới

Sao tả hết bằng lời

Trái tim này cho cả

Muôn loài và khắp nơi

Tình yêu không biên giới

Đâu bó buộc làm chi

Còn duyên ta gặp gỡ

Hết rồi thì chia ly!

9/1/2000

BIỂN

Con sóng cứ vỗ bờ

Cho ngàn năm dào dạt

Câu ca dao ta hát

Cho tràn niềm nhớ nhung

Biển bản chất ồn ào

Hay là vẫn lặng yên?

Muôn đời nay ta thấy

Sóng vỗ bờ triền miên!

Từ lâu xa xưa lắm

Tự bao giờ đâu hay

Ai tạo nên đá cuội

Để ngàn đời lặng câm.

14/1/2000

GỞI GIÓ

Em nhẹ nhàng như chiếc lá

Như mây trôi trên bầu trời

Chiều nay tìm em không thấy

Bên thềm đếm giọt mưa rơi

Những ngày không gặp mặt nhau

Thấy dài như bằng thế kỷ

Tình yêu ta không để ý

Chớm nở bao giờ chẳng hay

Bài thơ nửa gió nửa mây

Viết rồi lặng im không đọc

Chao ôi! Cái đầu trọc lóc

Viết chi những vần thơ say!

14/1/2000

VÔ ĐỀ 6

Xin em một lần cuối

Đừng đến nữa làm gì

Trái tim này đã trót

Dứt mộng đời ưu bi

Nghe lời em không đến

Nhưng hôm nào tình cờ

Trong mắt em nói hết

Bao điều em mong chờ

Em trách ông tơ già

Se duyên ta lỏnglẽo

Để bây chừ bạc bẽo

Để bây chừ vỡ tan

Em xót lệ đôi hàng

Chạnh lòng anh chứa chan

Bể dâu này em hỡi

Muôn đời là hợp tan.

14/1/2000

VỈA HÈ

Xuân về khắp muôn nơi

Ai ai cũng đón mời

Chỉ riêng người hành khất

Bên lề cuộc dạo chơi

Vẫn chiếc lon mi-gô

Vẫn chiếc ni-long cũ

Vẫn vỉa hè nằm ngủ

Vẫn cuộc đời phù du

Mùa xuân người thay nhau

Chúc tụng và khen ngợi

Riêng chỉ có một nơi

Thế nhân quên tìm tới.

16/1/2000

VÔ ĐỀ 7

Ta về tìm lại dấu rêu

Bờ sông xưa vẳng tiếng kêu đò chiều

Chạnh lòng trong nỗi cô liêu

Hắt hiu đôi mắt mấy điều rưng rưng.

26/1/2000

VÔ ĐỀ 8

Xuân về nhặt cánh mai vàng

Nghe ngày tháng cũ úa tàn trên tay

Bao giờ cho hết đắng cay

Bao giờ cho hết những ngày long dong

23/1/2000

CHỜ THƯ

Ừ, hôm nay lại có một kẻ “khùng”

Cứ lóng ngóng chờ người đưa thư mãi

Đã chờ đợi từng chiều bên song cửa

Thấp thỏm bồn chồn đã năm bửa rồi đây

Người hứa chi cho ta phải chua cay

Ngày ngày đợi một niềm vui nho nhỏ

Tiếng xe máy của ai dừng ngoài ngỏ

Cũng giật mình dõi mắt trông ra.

Có lẽ là bề bộn phải không?

Hay vui nhiều mà quên lời hôm trước

Nắng mùa xuân sao lòng ta lại ước

Và quạnh hiu trông cánh nhạn chiều nay.

28/1/2000

TRÔNG THƯ

… Cứ chờ đợi và ôm niềm hi vọng

An ủi hôm nay rằng: mai sẽ có thư em

Ngày qua ngày nỗi nhớ chất chồng thêm

Anh cứ đợi và cứ hoài hy vọng

Và bây giờ một tuần rồi em hỡi

Có hay chăng? Tim khao khát đến úa tàn?

Để mỗi ngày tâm trí cứ lang thang

Không nẻo đến, không nẻo đi hụt hẫng

Cứ ra vào tựa như người ngớ ngẩn

Giữa phồn hoa sao ta lẻ loi buồn.

28/1/2000

SẦU

Ta đi giữa chốn vô thường

Giữa dòng mộng ảo, giữa đường trầm luân

Tiếng cười nghe cũng gian truân

Giọng thơ nghe cũng bâng khuâng kiếp người

Dẫu rằng đây chỉ dạo chơi

Mà ta thấy cả đất trời… rưng rưng.

30/1/2000

HÀNH KHẤT

Tôi vụng về nên cũng phải đi xin

Nhưng lại chẳng xin tiền hay gạo thóc

Mấy thứ ấy tôi chẳng hề khó nhọc

Mà tôi xin khắp nhân thế tình người.

30/1/2000

CÒN ĐÂU

Tìm mô được răng chừ em hỡi

Cánh chuồn chuồn tuột khỏi tầm tay

Tuổi thơ cũng chấp cánh bay

Để ta ở lại chốn này bơ vơ.

2/2/2000

CHO TA MỘT TÍ…

Cho ta một tí hoang tàn

Để mà hiểu kẻ lang thang giữa đời

Cho ta một tí chơi vơi

Để mà hòa với tuồng đời trơn tru

Cho ta làm kiếp phù du

Để mà hiểu kẻ ngục tù trầm luân

Cho ta một tí gian truân

Để cùng em vượt muôn trùng phong ba

… Nếu mà chẳng phải là ta

Thì xin một tí làm quà tặng em.

2/2/2000

TẶNG EM

Cho anh xin một tí

Ánh mắt của em nhìn

Để anh về sưởi ấm

Một cõi lòng lặng thinh

Mùa xuân hoa đẹp lắm

Có cánh bướm tìm hương

Có chàng trai ngớ ngẩn

Giấu trong lòng yêu thương.

2/2/2000

THỔN THỨC

Gục đầu trên lá

Thương niềm mong manh

Gởi vào sỏi đá

Kiếp người loanh quanh

Hạt mưa vỡ vụn

Tan vào hư vô

Còn ta cát bụi

Biết về nơi mô.

3/2/2000

THẰNG – CON

Đêm về hỏi gió hỏi trăng

Hỏi rằng kiếp trước ta “thằng” hay “con”

Để giờ ta phải héo hon

Làm “thằng” mà lại cứ “con” ta tìm

2/2/2000

VỘI VÀNG

Anh còn chưa đến

Sao nỡ vội đi

Đường đời vô tận

Thích gì biệt ly?

Sao anh chẳng nói

Những điều trông mong

Để em tìm kiếm

Suốt đời long đong.

3/2/2000

LẶNG THẦM

Em về lặng lẽ

Để lại mình tôi

Bước chân cui cút

Nửa đời mồ côi.

Em như chiếc lá

Về nơi cuối trời

Còn đâu trông ngóng

Hỡi người yêu ơi!

3/2/2000

VÔ ĐỀ 9

Đưa tay ngắt đọt vô thường

Cài lên mái tóc làm duyên với người

Nửa đời giấu một nụ cười

Dành riêng để tặng cho người minh yêu!

Mùng 1 tết

VÔ ĐỀ 10

Em như Chức Nữ

Anh như Ngưu Lang

Cả đời chia cắt

Thiên đàng – trần gian

Nơi cầu Ô thước

Người hẹn gặp nhau

Còn đôi ta chỉ

Giữa đường chào nhau

Tình yêu tự đến

Rồi cũng tự đi

Như cơn gió thoảng

Vui buồn mà chi?

1!

GỞI “NHÓC”

Này nhóc! Em khờ quá

Sao cứ cúi mặt đi

Không ngoái đầu nhìn lại

Anh hóa đá rồi đây.

Trên đường về em bước

Có nắng chiều vương vương

Có lá vàng hoa điệp

Có chàng trai yêu thương

Đứng đằng xa anh ngắm

Dáng em đi dịu hiền

Không một người chung lối

Sao thương quá là thương.

3!

KỶ NIỆM

Ôi thời áo trắng

Bây chừ còn đâu

Hôm qua trường cũ

Trong lòng nao nao.

Đưa tay anh với

Nhưng có được đâu

Thuở nào trung học

Một thời qua mau.

3!

PHÔI PHA

… Anh có trái tim

Thương yêu san sẻ

Anh xin làm kẻ

Đưa em qua cầu

Cầu tre lắt lẻo

Em nghe?...

Rồi anh quay lại

Hóa đá bên này

Em về có hay

Rêu phong chốn cũ.

3!

MONG THƯ

Hôm nay, chiều mùng ba

Nghe lòng xao xuyến quá

Tự nhủ lòng: hay đã

Có thư của người ta?!

Mùng 3 tết 2000

GỞI NHÓC

Người mà anh mến

Chỉ mình em thôi

Nếu em chia cách

Anh thành mồ côi.

3!

RỒI CÓ MỘT NGÀY

Rồi có một ngày kia

Ta xa nhau mãi mãi

Chẳng bao giờ gặp lại

Chẳng bao giờ chung đôi

Rồi có một ngày kia

Em về xây cuộc sống

Để mình ta trông ngóng

Một khoảng đời mênh mông

Rồi có một ngày kia

Bài thơ trong nhật ký

Em không còn để ý

Tên người viết tặng em

Rồi có một ngày kia

Ta hóa thành cát bụi

Bỏ lại sau lưng đời

Một kiếp người tàn lụi!

8/2/2000

THÀ

Thà làm sỏi đá

Giữa miền hoang vu

Còn hơn phải sống

Kiếp người trơn tru!

8/2/2000

ĂN MÀY

Ta lang thang trong kiếp người điên dại

Ăn mày em tí son phấn cuộc đời

Để nghe lòng ấm lại lúc chơi vơi

Và thổn thức khi hồn hoang buốt giá.

10/2/2000

HÀNH KHẤT

Bạn bè giờ chỉ còn ta

Nắng mưa sớm tối lê la một mình

Bước chân giữa chốn hữu tình

Mà nghe sỏi đá lặng thinh kiếp người

Buồn vui, nước mắt, nụ cười.

10/2/2000

KHÔNG ĐỀ

Em ơi!

Không phải giọt nước mắt nào cũng là nỗi đau hết cả

Nhưng rất chân thành nước mắt của trái tim anh!

Biết yêu thương, vỗ về, san xẻ

Tặng cho em làm kỷ vật trong đời.

10/2/2000

HÌNH NHƯ

Hình như có chiếc lá rơi

Hình như có kẻ xóa lời yêu thương

Hình như giữa chốn vô thường

Hình như ai đó hết vương vấn rồi!

13/10/2000

VÔ ĐỀ 11

Bước chân trên cát

Dấu hãy còn ghi

Vô tình cơn sóng

Lùa vào mang đi.

13/10/2000

VÔ ĐỀ 12

Em

Chợt đến

Chợt đi

Ta

Chợt nhớ

Rồi chợt về

Ta

Chợt hóa

Ngu ngơ!

13/2/2000

XUÂN

Ngày xuân muôn hoa nở

Em thước tha áo dài trẩy hội

Tóc xỏa dài, kiêu hãnh với nàng xuân

Ta bâng khuâng

Tựa chú bướm, ngập ngừng

Trông theo chéo áo

Tiểu thư hái lộc.

13/2/1000

BÀI CA NÔNG NỔI

Khóc nữa đi em, những nỗi đau không đời nào tránh khỏi

Để rồi nghe điệp khúc của vô thường

Cho anh xin tí ánh mắt thuở thiên đường

Để cầu an cho nửa đời nông nổi

Chỉ vậy thôi. Em ạ!

Còn những điều rất lạ

Anh để lại cho em

Một cuộc đời đầm thấm

Một khúc ca êm đềm…

16/2/2000

VỌNG TƯỞNG

Có một gả cù lần

Tập tểnh làm thơ

Câu tình tứ, gieo vần

Nghe cộc lốc

Gả giả bộ, kêu ca

Đời khó nhọc

… Rồi say mềm

Trong men rượu

Tình si

18/2/2000

LẺ LOI

Tôi hiểu ít nhiều trong đáy mắt của em

Rằng: chẳng thích một người như tôi khờ khạo

Và … thôi!

Thế thì như người dưng, em nhé

Như bèo mây, như nước qua cầu

Em chắc không sao, vì em thích thế!

Còn tôi

Chắc trái tim vụn vỡ

Bởi vì

Xung quanh tôi

Không còn ai

Chưa hóa kiếp

Trơn tru.

19/2/2000

KHÓC THẦM

Có một gả thi hôm rồi không đậu

Khắp bạn bè chẳng ai biết hỏi thăm

Gả tự ti nên gả cứ âm thầm

… vì ai đó không còn chơi với gả!

19/2/2000

VỤNG VỀ

Tôi cầm chiếc lá trên tay

Tặng em – kỉ niệm cái ngày quen nhau

Thế rồi cũng chẳng bền lâu

Em làm rơi giữa dòng sâu cuộc đời

Trách ai mà chẳng nên lời

Để giờ cứ phải à ơi … dí dầu

Ngày ngày một thoáng qua mau

Tôi ngồi tôi trách… lần đầu gặp em.

20/2/2000

EM VÀ TÔI

Em và tôi chẳng có họ hàng

Chẳng hò hẹn mà giữa đời lại gặp

… Rồi thân nhau!

Ta chia sẻ những nỗi đau

Những niềm vui trong cuộc sống

Thế rồi

Đùng một cái,

Em và tôi xa nhau

Chuyện ai nấy từ đây người đó biết

Như từ thuở minh chưa hề gặp mặt

Em và tôi

Thành hai cõi xa xăm!

20/2/2000

ẢO ẢNH

Trông người người lại càng xa

Trông hoa hoa lại hóa ra vô tình

Bây chừ cui cút một mình

Trông cá cá lặn, trông tình tình trêu.

20/2/2000

THÓI THƯỜNG

Có lẽ

Thất bại mới thấy mình yếu đuối

Khi thấy lá vàng rơi mới khóc kiếp vô thường

Cái khổ của mỗi người khó mà nói hết

Trong thiên hạ này, ai cũng vậy thôi!

Tôi nông nổi bởi hiểu điều nông nổi

Giữa cuộc đời

Cố bám víu để

Trơn tru.

21/2/2000

ĐÙA

Khổ đau trả hết cho đời

Còn ta giữ mãi tiếng cười tặng em

Xa nhiều để nhớ càng thêm

Ngày sau xuôi ngược vẫn thèm có nhau!

8/1/2000

VỌNG

Hỏi ai còn chút duyên thừa

Cho ta xin tí phòng mùa đông sang

Nửa đời ta đã lang thang

Hỏi xin khắp nẻo chưa nàng nào cho

Để giờ đông đến co ro

Một mình một cõi, buồn xo một mình

Rồi đây vào cõi lặng thinh

Vĩnh hằng ta cũng một mình ta thôi.

6/1/2000

SAY

Ngắm bèo mây cho qua ngày lơ đễnh

Khóc cười đây cũng chỉ xót xa người

Bể dâu này cứ dạo khắp mà chơi

Cho thỏa thích cảnh đời đau nghiệt ngã!

7/1/2000

SỰ ĐỜI

Ta im lặng không phải là câm

Ta nhắm mắt không phải là không thấy

Chuyện ngày xưa và ngày sau cũng vậy

Không hiểu nhau mới gieo khổ cho nhau!

22/2/2000

XIN ĐỪNG EM NHÉ

Em mở cửa trái tim

Để anh bước vào trong nớ

Rồi em khóa lại

Cho anh ngợp thở

Chết luôn!

22/2/2000

NỖI LÒNG

Chạy đâu cho khỏi

Cái kiếp long đong

Bây chừ ta khóc

Người ơi hiểu không?

Cả đời tầm gửi

Bám víu người ta

Giữa chốn Ta Bà

Đánh rơi mình mất

Cả đời tất bật

Những chuyện chi chi

Ôi! Được cái gì?

… Trầm luân lần nữa!

22/2/2000

TA

Ta là cát bụi

Ta là rong rêu

Ta là bọt nước

Mặc sức người trêu!

22/2/2000

LẶNG THẦM

Mòn chân cát bụi

Trở về hoang vu

Một đời tất bật

Một đời trơn tru

Khóc cho hết kiếp

Cười cho đã đời

Bể dâu là thế

Tha hồ rong chơi

Lặng lội cho lắm

Bưi xới cho nhiều

Rồi được bao nhiêu

Khi về với đất

Đêm nằm ta khóc

Lệ ướt bờ mi

Thương cái kiếp ni

Răn mà qoằng qoạy

23/10/2000

NỨC NỞ

Anh ơi! Nửa cuộc đời này em xin quá giang anh

Để qua chốn trần ai phiền lụy

Nhưng anh đã vô tình không để ý

Nên nữa đời, em lưu lạc lênh đênh.

26/2/2000

VÔ ĐỀ 13

Cò giữa đồng

Cò đứng một chân

Mà vẫn vững

Ta giữa đời

Ta đứng cả hai chân

Mà khập khễnh

Cò ơi!

26/2/2000

LẶNG THẦM

Em ơi đừng tặng hoa

Hoa sẽ tàn em ạ

Tặng cho nhau nụ cười

Xua tan đời vất vả…!

29/2/2000

VÔ ĐỀ 14

Giữa khuya, mọi người say ngủ

Sẻ con giậc mình đập cánh

Khi cơn gió

Rung cây!

29/2/2000

GỌI THẦM

Em ơi!

Chuyện tình cảm đâu phải là cát bụi

Cố giũ chỉ là để khổ cho nhau

Thế gian có lắm nỗi sầu

Biết tim ai nối nhịp cầu tri âm!

29/2/2000

TƠ TƯỞNG

Em đi có kẻ hóa cô đơn

Lá rụng ngoài hiên cũng dỗi hờn

Bao nỗi trớ trêu về gậm nhấm

Để lòng nông nổi xót xa hơn

Em là cô Tấm của đời anh

Trốn mẹ rong chơi chốn thị thành

Ai biểu giữa đời mình lại gập

Để mà tơ tưởng thuở đầu xanh

Anh chưa kịp tặng chiếc kim thoa

Chưa kịp cầm tay, huống nữa là…

Chưa kịp nhìn sâu vào đáy mắt

Và chưa kịp nói… đã chia xa

Em đi để lại tí yêu thương

Sưởi ấm lòng anh kiếp đoạn trường

Mãi mãi em ơi đâu còn nữa

Trăm năm, một thoáng ấy còn vương.

2/3/2000

VÔ ĐỀ 15

Ta làm thân cát bụi

Loanh quanh chốn hải hồ

Bỗng nghe thương phận bạt

Chút hơi mòn, Nam Mô…

3/3/2000

CÒN LẠI…

Anh trả lại cho mây

Cái nhởn nhơ bay bổng

Anh trả lại cho đời

Bao sắc màu cuộc sống

Anh trả lại cho em

Những mùa xuân nắng ấm

Bao ánh mắt nụ cười

Tình yêu thương nồng thấm

Anh để lại cho anh

Bao điều không trọn vẹn

Bao điều đã cắt xén

Giữa cuộc đời ố hoen!

4/3/2000

MÀU TÍM

Đời anh như lục bình trôi

Hoa tím một màu lẽ loi

Nhớ thương em đã xa rồi

Trăm năm màu áo đơn côi

Anh cứ làm kẻ lênh đênh

Ôm trong lòng nỗi buồn tênh

Dạo chơi khắp chốn giang hồ

Ngược xuôi cũng chỉ bồng bềnh

Anh đã thương, thương thật nhiều

Mà cuộc đời lại cô liêu

Em không quay lại một lần

… Để hoàng hôn tím liêu xiêu!

5/3/2000

BUỒN

Đời buồn hơn là hạt bụi

Tình buồn hơn áng mây bay

Em buồn hơn làn tóc rối

Ta buồn hơn vị rượu cay!

17/7/2000

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/201009:00(Xem: 1455)
anh có biết thêm người thân đi vội trao phần em năm tháng đếm bồi hồi tà áo cũ phai xanh màu kỷ niệm trải con đường lên xuống cõi bình yên
05/06/201318:43(Xem: 1919)
Ðường lịch sử. Từ Trúc Lâm, Kỳ Hoàn tịnh xá… Ðến Luy Lâu, pháp xá chùa Dâu. Vẫn chung ý nghĩa pháp mầu hoằng dương ...
05/06/201318:43(Xem: 1996)
Ðường lịch sử. Từ Trúc Lâm, Kỳ Hoàn tịnh xá… Ðến Luy Lâu, pháp xá chùa Dâu. Vẫn chung ý nghĩa pháp mầu hoằng dương ...
31/10/201016:41(Xem: 1604)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
11/07/201113:35(Xem: 1355)
Mùa về gọi đón vu lan Sen hương thơm nở bên làn trúc bay Gió ngàn lay lắt lắt lay Heo may tiếng lạc bàn tay mẹ hiền
05/06/201318:40(Xem: 1775)
Quảng Ðức tên Ngài lịch sử ghi. Chùa thờ trang trọng ít nơi bì. Vinh danh đạo hạnh, đành thiêu xác. Thức tĩnh bạo quyền, tránh bất nghi ...
13/09/201821:48(Xem: 182)
Ăn chay nào phải thần kỳ Ngàn ngôn vạn ngữ cũng vì chính ta Nếu chúng ta chưa là ai đó Chánh lý sâu thật khó giải bày
09/05/201104:03(Xem: 1587)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
25/11/201009:08(Xem: 1345)
Bên giòng sông Ni Liên, Trước đôi bờ sinh - diệt, Bên giòng sông Ni Liên, Giữa sinh tử luân hồi.
03/10/201005:51(Xem: 1483)
Người về từ cõi vô biên, trắng thơm đại nguyện trăm miền bước đi.